Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 756: Thiện lương cuối cùng. (2)

Tả Thiếu Dương khấu đầu xong ánh mắt quét sang Đỗ Kính gần đó, bước thẳng tới, Đỗ Kính có tật giật mình nhảy ra sau, lắp bắp quát:" Ngươi, ngươi muốn gì?"

" Đỗ huynh, vẫn khỏe đấy chứ?"

Đỗ Kính hoảng loạn, hắn đã biết Tả Thiếu Dương chết chắc rồi, sợ y vào đường cùng làm liều, giọng lạc cả đi:" Ai xưng huynh gọi đệ với tên tặc tử ngươi … ta, ta và ngươi thù không đội trời chung."

Tả Thiếu Dương nhìn hắn chăm chú, lúc Đỗ Dần và Đỗ Yêm tương tàn, y còn nghĩ hắn là kẻ lương thiện, một con mọt sách không biết gì, nhưng giờ nghĩ lại có nhiều điểm khả nghi lắm. Ví dụ Đỗ Dần muốn giết cha hắn Đỗ Yêm, thế thì cần gì âm thầm phái người tới xin đơn thuốc của y, cần gì mời y tới đám tang ... Đáng tiếc một chết, một đang là người thực vật, bí mật có lẽ vĩnh viễn chôn vùi.

Thế nhưng tên này chắn chắn có phần trong chuyện tranh chấp kế thừa kia, cũng như việc hắn đứng sau thao túng mọi việc làm hại mình.

Lưu Chính Hội bước tới một bước, chắn trước mặt Đỗ Kính, lạnh lùng nói:" Không có giáo dưỡng, đây là nơi nào?"

Hai tên này thật thân thiết đó, chỉ cần biết thế là đủ rồi, Tả Thiếu Dương nhìn hắn một cái cười bí hiểm quay đi, ra ngoài sân.

Rất nhiều người nhận ra Tả Thiếu Dương, hoặc nghe người khác nói, dùng đủ loại ánh mắt nhìn y, nếu không phải là trước linh cữu của Đỗ Như hối, e là có người nhảy ra tóm cổ y chửi bới rồi.

Đợi ra tới ngoài sân rồi, Tả Thiếu Dương muốn đi khám bệnh, nhưng tên Đỗ quản gia đó biến mất, ở đây toàn là quan viên cấp thấp, lúc này biết thân phận của Tả Thiếu Dương, mắt trợn trừng trừng.

" Hạng người vô sỉ, ngươi còn đợi gì mà chưa đâm đầu vào cột đi."

" Tặc tử, ngươi không chết tử tế đâu."

Đông người thế này, lại toàn là quan viên, cả đám thị vệ đại nội cũng không dám càn rỡ, chỉ đi sát Tả Thiếu Dương chứ không dám ngông nghênh như lúc nãy. Tả Quý khiếp sợ, một lần bị Lưu Chính Hội bắt đi giễu phố gần như đánh gãy xương sống của ông, nếu là con người trước kia, ông sẽ nói chỉ cần không làm gì sai không phải sợ, giờ thì giục:" Trung Nhi, mau đi thôi, ở đây làm gì nữa?"

Miêu Bội Lan cũng rất sốt ruột, đôi mắt đám người xung quanh khiến nàng cảm tưởng đó không phải là người, mà là đám dã thú chực chờ cắn xé người ta.

Tả Thiếu Dương đang đi ra ngoài, do dự một lúc quay đầu lại nhìn vào đại sảnh, chắp tay một vòng, hít sâu nói lớn:" Chư vị, xin nghe ta nói một lời."

Trong ngoài phòng đều nghe rõ câu này, tất cả nhất thời ngớ ra, thấy kẻ mặt dày, chưa từng thấy loại mặt dày vô sỉ như thế, xung quanh vì thế im lặng hẳn, mọi người nhìn cả về phía y.

" Đỗ tướng trước khi chết từng mời ta tới phủ chữa bệnh cho Đỗ phu nhân và Đỗ công tử, ta phát hiện họ và rất nhiều thị tòng, trong đó có người ra đón khách hôm nay đã nhiễm bệnh thi chú, một số người bệnh vô cùng nặng. Hiện giờ ta lấy y thuật của ta ra đảm bảo, nói một câu thôi ... Bệnh thi chú có thể lây truyền giữa người sang người, cho nên ta nhắc mọi người, không muốn nhiễm bệnh thì lập tức rời Đỗ phủ ..." Tả Thiếu Dương giọng vang vang:

Vu lão thái y không ngờ có mặt, từ trong đám đông bước ra, chỉ mặt y quát ngang:" Họ Tả kia, đừng có ở đây nói lời đe dọa người khác, thiên hạ ai không biết thi chú truyền qua thi thể. Thi thể Đỗ tướng nhập quan rồi, chính là để tránh truyền nhiễm? Ngươi vì bản thân định tử tội mà phá hoại tang sự của người khác."

Thế là tiếng mắng chửi vang lên, tuy bọn họ cố gắng kiềm chế lại, vẫn truyền rõ ràng vào tai Tả Thiếu Dương.

" Tên ác tặc, ngươi tới lúc này rồi còn muốn xúc phạm Đỗ tướng, muốn mọi người rời khỏi đây để không ai phúng điếu chứ gì? Ngươi hại chết lão nhân gia, lại muốn phá hoại người khác thủ linh, lòng dạ độc ác đến thế là cùng."

" Tặc tử, nếu không phải đây là linh đường, ta cho ngươi máu rải năm thước."

Lưu Chính Hội không nói gì hết, ông ta còn đang ngạc nhiên, kẻ này đúng là hận bản thân chết chưa đủ nhanh đây mà, chuyện đã tới mức này, y đắc tội với cả thiên hạ, chẳng cần mình làm gì thêm.

" Chư vị, ta là người hành y, không thể thấy nguy mà không nói, lời hôm nay đã hết, không tin là do các vị, đây là sự thiện lương cuối cùng của ta, xin đừng lãng phí. Vu lão thái y, nhớ kỹ lời nói của ta hôm nay, ông sẽ hối hận vì lời của mình." Vẻ mặt Tả Thiếu Dương hết sức khó diễn tả, như buồn bã lại như giải thoát, nghiêm túc thi lễ một lượt rồi xoay người đi:

Đám thị vệ chỉ đợi có thế vội vội vàng vàng cùng Tả Quý, Miêu Bội Lan rời khỏi chỗ thị phi này.

Hành vi của Tả Thiếu Dương rõ ràng là không cần thiết, trong số quan viên ở đây không thiếu người ngờ vực, quay sang thì thầm với nhau, rì rầm suy đoán. Vu lão thái y không bỏ lỡ cơ hội, đứng giữa đại sảnh nói:" Chư vị, chớ nghe tên tử tù đó nói năng bậy bạ, y sắp chết rồi, cho nên không muốn người khác sống yên lành đó mà thôi. Năm xưa lão phu chính vì nhìn ra kẻ ngày bề ngoài giả quân tử, hành y giúp người, bên trong thì bại hoại ác độc, nên không giả tôn nữ cho y, không ngờ y khéo che mắt thiên hạ, giỏi mua danh kiếm tiếng, mới khiến Vu gia mang tiếng. Nay lão phu ở đây lấy kinh nghiệm hành y cả đời bảo đảm với các vị, thi thể Đỗ tướng đã nhập quan, tuyệt không có khả năng truyền nhiễm thi chú nữa, lão phu là người ở bên quan tài gần nhất thủ linh, nếu chết, lão phu chết đầu tiên."

Nói rồi đi thẳng tới bên quan tài của Đỗ Như Hối rồi ngồi xuống.

Mọi người nghe vậy dần yên tĩnh lại, đúng thế nơi này còn có cả Hứa Dận Tông lão thần y nữa, có hai lão thần y, chẳng lẽ lại không hơn thằng nhãi lông chưa mọc đủ à?

Tiếp đó cùng với quan viên thân bằng hào hữu tới phúng viếng ngày một nhiều, một số người lần lượt rời đi.

Cù lão gia nghiền ngẫm lời Tả Thiếu Dương nói, cuối cùng nhân lúc có đoàn người tới phúng viếng, mượn cớ nhường chỗ mà đi. Kiều Quan nãy giờ luôn chú ý quan sát xung quanh, phát hiện ông già này bước chân có phần gấp gáp, do dự một lúc rồi đi theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận