Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 755: Thiện lương cuối cùng. (1)

Rất nhanh Đỗ phủ đang chìm trong bi thương trở nên ồn ào, sau đó một đám đông tay cầm gậy gộc lát hét kéo ra cổng.

Tả Quý sợ tới tái mặt la lên:" Các ngươi muốn làm gì, bọn ta tới khám bệnh cho Đỗ phu nhân."

Miêu Bội Lan đã có chuẩn bị, khom người định rút gậy ra, nhưng Tả Thiếu Dương vẫn hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt bình thản, nàng không vội ra tay.

Chẳng mấy chốc ba người Tả gia đã bị vây kín, người đứng đâu là một lão giả, quản gia của Đỗ phủ, ông ta chỉ Tả Quý và Miêu Bội Lan:" Oan có đầu, nợ có chủ, Đỗ phủ ta không làm khó một ông già và phụ nhân ... Còn tên súc sinh ngươi, tới tốt lắm, bây giờ ngươi tự cứa cổ tự tận thì bọn ta cho chút thể diện, để ngươi chết toàn thây."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đỗ quản gia, chư vị, cái chết của Đỗ tướng làm ta rất đau lòng, nên hôm nay tới phúng điếu, thuận tiện xem bệnh cho Đỗ phu nhân và Đỗ công tử cùng phó tòng nhiễm bệnh của quý phủ như đã hẹn."

" Ngươi bớt giả từ bi mèo khóc chuột đi, con người ngươi thế nào, thiên hạ không phải mù mắt hết đâu, ngươi có thể lừa được đám ngu phu ngu phụ thôn quê, đừng mong lừa được Đỗ phủ. Ngươi vì mua danh kiếm tiếng, bất chấp dùng thuốc cấm kỵ chữa bệnh, chẳng qua là muốn bám vào lão gia nhà ta mà leo lên thôi, loại người như ngươi dù y thuật như thần cũng chỉ là hạng khốn kiếp ... Người đâu, bắt tên đó lại, treo trước linh cữu lão gia, chặt đầu tế điện."

Đám phó tòng dạ ran, Miêu Bội Lan rút dao nhỏ trong người ra, múa một vòng không cho lại gần:" Đỗ gia các ngươi thật vô lý, lão gia ta kê đơn đã nói rõ thành phần của thuốc, nói trong đó có nhau thai, cho Đỗ tướng uống thuốc chẳng phải là tên Đỗ Kính sao? Các ngươi không đi tìm kẻ thù ác, lại tìm ân nhân gây chuyện, các ngươi ngu xuẩn hay là mù, có phải chọn hồng mềm để bóp không?"

" Đừng có múa mép!" Đỗ quản gia hùng hùng hổ hổ đi tới quán:" Đỗ Nhị gia nói rồi, chính tên Tả Thiếu Dương này lừa dối, nói trong thuốc không hề có nhau thai, nên lão gia ta mới uống. Hôm đó lão gia nhà ta uống thuốc, phát hiện trong bã thuốc có thứ lạ, gọi đại phu tới hỏi mới xác định là nhau thai. Chắc chắn là do họ Tả kia nghiền chưa nát mới bị phát hiện, lập tức gọi Đỗ nhị gia tới chất vấn, Đỗ nhị gia mới biết bị tên tặc tử họ Tả lừa. Lão gia đuổi hết mọi người đi rồi treo cổ tử tự ... Hu hu hu, ngươi còn muốn cãi láo thoát tội sao, đừng hòng."

" Phì, còn không phải do Đỗ Kính giở trò, các ngươi không biết phân trắng đen phải trái ..."

Tả Thiếu Dương thở dài, bảo Miêu Bội Lan:" Lan Nhi, nói cho cùng ta cũng có trách nhiệm nhất định nên cái cần nhận thì phải nhận. Bị bọn họ đánh chết tốt hơn bị hoàng đế chặt đầu ... Đừng nói nhiều, bọn họ muốn giết ta trước linh cữu, ít nhất cũng cho ta khấu đầu trước linh cữu chứ?"

" Được!" Đỗ quản gia cười lạnh:" Hôm nay ngươi đừng hòng mong đào thoát, ta tự tay giết ngươi báo thù, hoàng đế có trách tội thì ta đền mạng là đủ."

" Đừng lo, mai ta phải vào tử lao rồi, ai bắt ông đền mạng cho một tử tù chứ." Tả Thiếu Dương nói vô cùng trấn định

Đỗ quản gia ngạc nhiên rồi mừng rỡ:" Thế thì tốt! Tên tặc nhân ngươi biết hối lỗi, được ta cho ngươi chết thống khoái, bớt chịu tội, đi nào."

Tả Thiếu Dương vừa định đi thì trong đám đông mười mấy đại nội thị vệ từ phía sau xông ra, quát:" Ai dám làm hại Tả công tử, lão tử chém chết kẻ đó."

Nô phó Đỗ phủ chỉ có gậy gộc, thấy đám hung thần này vội vàng bỏ lại Tả Thiếu Dương né tránh ra sau, đám thị vệ bao vây lấy y, người cầm đầu chĩa đao về phía Đỗ quản gia.

Đỗ quản gia giật nảy mình:" Thị vệ đại ca, tên tặc tử này hại chết lão gia nhà ta, bọn ta muốn y đền tội chẳng phải công bằng sao?"

" Ngươi phun rắm à?" Thủ lĩnh thị vệ quát:" Chuyện của Tả công tử có triều đình định luận không tới lượt ngươi nói ra nói vào, buông vũ khí xuống, không lão tử chặt gãy tay."

Quản gia căm tức nhìn Tả Thiếu Dương, bảo người trong nhà lui ra.

" Đa tạ." Tả Thiếu Dương chắp tay với viên thị vệ một cái, biết đây là người của Vĩnh Gia, người ta cứu mình, y cũng chẳng cảm kích, gương mặt bình thản như hết thảy chuyện ồn ào xung quanh chẳng liên quan gì tới mình nữa:" Đỗ quản gia, xem ra mạng của ta đành do triều đình định đoạt thôi, các ngươi tự ý báo thù là không được rồi. Nhưng mà ta vẫn muốn vào phúng viếng Đỗ tướng, rồi khám bệnh Đỗ phu nhân và quý công tử, mời dẫn đường."

Đỗ quản gia giọng điệu đầy căm hận:" Không cần tên tặc nhân ngươi trị ..."

Chát! Thủ lĩnh thị vệ tát một cái, Đỗ quản gia quay vòng vòng suýt ngã:" Nói chuyện với Tả công tử khách khí chút."

Đám thị vệ đại nội này ngông nghênh quen rồi, nếu Đỗ Như Hối còn sống, đánh chó phải ngó mặt chủ, chứ bây giờ thì chớ làm bọn họ chướng mắt thì hơn.

" Vâng, vâng, tiểu nhân sai rồi, Tả thiếu gia ..." Đỗ quản gia mắt nổ đom đóm, đưa tay:" Mời, mời ..."

Tả Thiếu Dương nhún vai, dẫn cha và Miêu Bội Lan mang theo đồ cúng tế vào Đỗ phủ, đám thị vệ cũng đi theo.

Bọn họ tới đại sảnh nơi đặt linh đường, ở đó có rất nhiều quan viên, họ chưa biết chuyện xảy ra bên ngoài, đột nhiên thấy đám người đi vào thì quay đầu nhìn.

Tả Thiếu Dương nhìn thấy không ít người quen như Kiều Quan, Cù lão gia, Khúc Minh, một số đồng liêu trong y giám, những người này thấy y đều quay đầu đi chỗ khác, cứ như không hề thấy.

Lưu Chính Hội cũng trong đoàn người thủ linh, còn ở rất gần, mũi hừ một tiếng, không quan tâm. Thượng dược phụng ngự Hà Trạch nhìn Tả Thiếu Dương với vẻ ngạc nhiên vô cùng.

Ông cụ Hứa Dận Tông gật đầu với Tả Thiếu Dương một cái, khẽ thở dài, nhắm đôi mắt bị mi thọ che kín, tựa lão tăng nhập định.

Lại bộ thị lang Bành Bính có vẻ lúng túng lắm, quay sang quan viên bên cạnh, như bàn bạc quốc gia đại sự vậy.

Tả Thiếu Dương thấy hết, nhưng y chẳng để tâm, tới trước linh đường, đốt giấy, dâng hương, nhìn bài vị và quan tài đen xì phía sau, quỳ xuống bồ đoàn, hai tay chống mặt đất, khấu đầu ba cái.

Nhi tử Đỗ Như Hối còn nhỏ không hiểu chuyện, muốn khấu đầu đáp lễ, bị người bên cạnh giữ lấy, nó ngơ ngác không hiểu vì sao lần này không phải đáp lễ, vì sao không ai nói gì cả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận