Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 155: Chỉ bị trật hông thôi.

Nhi tức phụ vội vàng chạy đi gọi nhi tử đang chơi đánh nhau về, nói với nó tổ mẫu bị bệnh, bảo nó ở nhà trông, sau đó chạy thẳng tới Nhân Thọ đường ở gần nhà, vén rèm cửa, gọi lớn:” Lang trung, lang trung ...”

“ Nương tử xem bệnh à?” Hỏa kế đi tới đón:” Bệnh nhân hơi nhiều, phiền nương tử ngồi ở ghế đợi, tới phiên sẽ xem bệnh cho nương tử.”

“ Không phải ta, là bà bà ta, bà bà bị ngã trẹo lưng, nằm trên giường không đi được, có thể làm phiền lang trung tới xem cho không?” Nhi tức phụ gấp giọng nói:

Hỏa kế vội quay sang hỏi vị lang trung đang khám bệnh:” Diêm lang trung, ngài xem …”

Lang trung đang chẩn bệnh là Diêm Lập, đồ đệ thứ hai của Tiết lang trung. Tiết lang trung có hai đồ đệ, đại đồ đệ là Thạch lang trung Thạch Tín, chính là nam tử trung niên phong lưu tuấn dật từng tới Quý Chi Đường mua phương thuốc, người thứ hai là Diêm Lập, mặt có cái nốt ruồi to như đầu ngón út ở mép, làm người ta không muốn nhìn thẳng vào mặt ông ta.

Diêm lang trung đang kê đơn, chẳng buồn ngẩng đầu lên, thái độ không tốt:” Sư phụ và sư huynh không có nhà, ta không thể ra ngoài chẩn bệnh, đưa bệnh nhân tới đây?”

Nhi tức phụ cuống lên:” Nhưng bà bà bà thiếp thân đau lắm, không ngồi lên được nữa.”

“ Vậy thì bảo người khiêng, trẹo lưng hả, kiếm hai người đặt lên cáng đưa tới là được rồi.”

“ Nhưng nam nhân ta không có nhà ... Hàng xóm chỉ có lão phụ và đứa nhỏ, không có nam nhân, ba người không khiêng được. Lang trung, xin ngài làm ơn làm phúc, nhà ta ở ngay phía sau thôi, gần lắm ...”

“ Vậy thì mua ít dược cao về dán tạm đi.”

Nhi tức phụ giờ cố trấn tĩnh lại, đi tới bên bàn cười lấy lòng:” Lang trung đại ca, xin huynh đó, bà bà ta đau lắm, ta lo chỉ dán thuốc không xong.”

“ Cái bà nương này, không thấy ta đang bận à?” Diêm lang trung bực mình ngẩng đầu lên, tuy thiếu phụ khá xinh đẹp động lòng người, song ông ta chẳng nể nang:” Nhìn xem, người bệnh đầy nhà thế này, ta đi thì ai khám bệnh, ngươi à?”

Nhi tức phụ run run, nhìn gần chục người bệnh quanh đó, đa phần nhìn nàng với ánh mắt thiếu thiện cảm, có người thương hại, xong không nói gì cả, bản thân đang bệnh tật, giúp được ai.

Thấy lang trung nổi giận rồi, nhi tức phụ không dám nói thêm, vừa gạt nước mắt vừa lủi thủi bước sang một bên, không biết làm thế nào.

Lúc này một chiếc xe ngựa dừng lại ở cửa, tiểu dược đồng ngồi càng xe nhảy xuống, lấy cái ghế gỗ nhỏ đặt dưới xe, vén rèm dày bằng vải đỏ lên:” Lão gia, tới rồi.”

Tiếp đó một lão giả râu trắng tay vén áo bào, tay vịn tiểu dược đồng cẩn thận bước chân lên ghế, rồi thở nhẹ dẫm xuống đất.

Diêm lang trung bỏ bút xuống đi ra nghênh đón:” Sư phụ đã về, sư huynh không về ạ?”

“ Ừ, sư huynh ngươi ở lại theo dõi bệnh tình.” Người xuống xe chính là Tiết lang trung, đại phu tọa đường của Nhân Thọ Đường.

Nhi tức phụ thấy có thêm vị lang trung nữa, mừng rỡ chạy ngay tới, quỳ xuống:” Lão lang trung, xin ngài cứu bà bà của thiếp thân.”

Tình huống này Tiết lang trung gặp nhiều rồi, tuy vừa mới về đường xa vất vả, ông vẫn ôn hòa nói:” Đứng dậy đi, bà bà ngươi làm sao?”

Nhi tức phụ vẫn quỳ, sợ không thành khẩn thì người ta không tới khám cho bà bà của mình, lau nước mắt nói:” Bà bà thiếp thân bị trẹo lưng, lúc này không cựa quậy được, đang kêu khóc không ngừng. Vừa rồi thiếp thân có nói với vị lang trung đại ca này, xin huynh ấy đi xem, nhưng huynh ấy không đi được, bảo thiếp thân khiêng bà bà tới, nhưng hàng xóm chỉ có lão thẩm tuổi cao và đứa bé, nam nhân không còn ai cả, không khiêng nổi. Phiền lão lang trung tới xem cho, ở phố sau thôi, chẳng tốn mấy bước.”

Tiết lang trung gật đầu trầm giọng bảo đồ đệ:” Lão nhân gia bị thương, không thể xem thường. Mau đi đi.”

“ Vâng.” Diêm lang trung uể oải đáp lời, bảo dược đồng lấy rương thuốc, bước ra khỏi nhà, chẳng nói với nhi tức phụ kia câu nào, nữ nhân càng xinh đẹp thì ông ta càng không ưa:

Nhi tức phụ luôn mồm cảm tạ, chạy trước dẫn đường.

Diêm lang trung đi sau bực tức lẩm bẩm luôn mồm:” Trời lạnh thế này còn phải đi khám bệnh, đau phải bệnh gấp gì, chỉ trẹo lưng thôi, có chết được đâu. Xa thế này còn bảo gần, gần cái gì, sắp đi hết thành rồi.”

Nhi tức phụ nghe thấy hắn không ngừng cằn nhằn, chỉ cười bồi vâng dạ xin lỗi, đi qua con phố, vào cãi ngõ sâu, đi nửa ngõ mới tới.

Diêm lang trung mặt khó đăm đăm bước vào nhà, thấy một lão phụ nằm co quắp trên giường, đắp cả đống chăn với quần áo mà trán vẫn nhỏ mồ hôi to như hạt đậu. Bên cạnh có đứa bé tám chín tuổi dùng khăn lau mồ hôi.

“ Mẹ, lang trung tới rồi.” Nhi tức phụ lấy cái ghế đặt bên giường, mới Diêm lang trung ngồi:

Diêm lang trung ngồi xuống, hỏi cộc lốc:” Đau ra làm sao?”

“ Đau hông ... Đau lắm, người lại lạnh, cứ lạnh từng cơn, chân tay tê bại.”

“ Nằm xuống, cong như con tôm thế này xem lưng thế nào, nằm xuống, úp cái mặt xuống giường ấy.”

Nhi tức phụ giúp Đổng thị trở người, nhưng chạm vào một cái là Đổng thị đau muốn ngất đi, chân quắp vào, tốn công hồi lâu chẳng nằm úp xuống được.

Diêm lang trung mất kiên nhẫn xua tay:” Thôi, bỏ đi, cứ thế cũng được … phiền.”

Nói rồi hất chăn đi, đặt tay lên lưng Đổng thị, ấn mạnh:” Đau không, chỗ này thì sao? Chỗ này nữa.”

“ Đau ... Á .. Đau lắm, chỗ nào cũng đau, lang trung, ngài nhẹ chút ... Á.” Đổng thị không ngừng kêu la:

Thạch lang trung lại kéo tay xem mạch một lúc, sau đó phủi tay nói:” Không sao, trẹo hông, dán ít thuốc vào là được.”

Nói rồi bảo dược đồng lấy thuốc cao cho dán.

Nhi tức phụ nhìn bà bà mặt tím tái, mồ hôi vã ra như tắm, sờ lên người nóng rang, lo âu vô kể:” Lang trung, bà bà ta chỉ bi trẹo hông thôi sao?”

“ Không thế thì còn bệnh gì?”

“ Lang trung nhìn xem, bà bà ta đau thành thế này, chỉ e ..”

“ A, ra là ngươi biết khám bệnh à, thế tìm ta làm cái gì?” Diêm lang trung mỉa mai, xua xua tay:” Rồi rồi, ta không thèm chấp một phụ nhân, trả tiền đi, 60 đồng.”

Nhi tức phụ thất kinh:” Sao nhiều thế?”

“ Không biết quy củ à, tới nhà khám bệnh thu gấp đôi, ta đã tốt bụng bảo ngươi mang bệnh nhân tới, ngươi không nghe, lại còn cáo trạng với sư phụ ta, hừ.” Đây là điều Diêm lang trung căm tức nhất, hắn và Phong lang trung tranh nhau quyền kế thừa sư phụ, luận về y thuật, hắn tự tin mình còn nhỉnh hơn. Song sư huynh hắn tuấn tú phong độ, khéo ăn khéo nói, vốn bị thua sút rồi, hôm nay còn bị cáo trạng làm ác nhân, chỉ sợ ấn tượng trong mắt sư phụ càng kém, sao không giận:” Tới khám rồi đấy, thấy thế nào, cho ngươi biết, dược cao này có hơn 10 đồng thôi, bảo ngươi mua về dán không mua, nhất định muốn ta tới, giờ tốn 60 đồng, hài lòng rồi chứ? Nhiều tiền quá không có chỗ vứt phải không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận