Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 502: Lời trước lúc chết.

Tả Thiếu Dương gọi Đinh Tiểu Tam mang rương thuốc cấp cứu theo mình tới Tang gia, Bạch Chỉ Hàn bị mẹ y khôi phục dung mạo khuynh đảo thiên hạ rồi, y đúng là không muốn người khác thấy vẻ đẹp của nàng, đời này nhiều sói lắm.

Lúc này mặt trời đã ngả về phía tây, gió thổi mạnh, nhưng nhìn trời có vẻ hôm nay không mưa, Tả Thiếu Dương có hơi nóng lòng, rảo bước thật nhanh, xa xa thấy quán trà Thanh Hương vẫn còn mở cửa, giờ này mà khách vẫn khá đông, chứng tỏ làm ăn rất tốt, trong quán không chỉ có bách tính bình dân như trước kia, còn có mấy người ăn mặc kiểu thư sinh nữa.

Hết thảy điều đó Tả Thiếu Dương không quá để tâm khi bóng dáng Tiểu Muội lọt vào tầm mắt, chia cách hơn hai tháng, Tiểu Muội đã lấy lại dáng vẻ xinh đẹp khi xưa, vẫn là cô thiếu nữ vẫn mang chút vẻ ngây thơ, vẫn là chiếc váy cầu kỳ thêu nhiều hoa, tôn lên vóc dáng thướt tha yểu điệu của nàng, nhưng thêm chút từng trải trưởng thành trong tâm trí, khiến nàng càng đằm thắm mặn mà.

Tả Thiếu Dương kích động sải bước tới, gọi:” Tiểu Muội.”

Tiểu Muội đang đứng ở quầy tính sổ sách, nghe tiếng gọi này thì hơi giật mình, đôi mắt đen láy mở tỏ, vành mắt cũng đỏ hoe.

Mấy tên thư sinh ngồi gần đó tức giận, khuê danh của nữ tử đâu phải để gọi tùy tiện thế được, không biết là tên phóng đãng nơi nào tới, phải cho một bài học. Lòng chính nghĩa là thứ yếu, bọn họ ăn dầm ở dề quán này cả tháng trời không tiến được bước nào, giờ bỗng đâu xuất hiện một tên “hơi tuấn tú một chút”, gọi cô gái trong lòng mình bằng giọng điệu thân thiết như vậy, làm sao chịu nổi.

Nhưng bọn họ chưa kịp phản ứng thì xung quanh không ít vị khách nhận ra Tả Thiếu Dương, đều đứng lên chắp tay chào hỏi, thái độ không chỉ phải khách khí qua loa, mà là tôn trọng, đám thư sinh cũng có đầu óc, đành nén giận ngồi lại, đợi làm rõ thân phận tên này rồi xử lý sau cũng không muộn.

Tiểu Muội rời quầy, nói nhanh:” Tả đại ca, mẹ muội nguy lắm rồi, huynh vào xem đi, thuốc huynh để lại cũng không có tác dụng.”

“ Được, được muội đừng lo, ta sẽ vào xem cho bá mẫu.”

Tưởng thế nào, té ra chỉ là một tên lang trung, cả một đám người thầm thở phào.

Tang mẫu hai mắt nhắm nghiền nằm trên giường, thở nặng nhọc, lắm lúc lẩm bẩm như nói mơ, tuy nhiên người lại không phù nhiều lắm.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống bên giường, gọi:” Bá mẫu, có nghe thấy cháu nói gì không, nếu nghe thấy mở miệng ra, để cháu xem lưỡi.”

“ Ta ... Ta đã chết chưa?” Tang mẫu thều thào nói:

Tang phụ đau lòng nói:” Bà, bà không chịu nghe lời Tả công tử, bây giờ bệnh nặng đã biết sợ chưa?”

Tang mẫu lẩm bẩm:” Tả .. Tả công tử tới rồi à ... Bảo cậu ta, trả nhà ta quán trà, xóa xóa nợ, là có thể cưới ... cưới Tam nha đầu về.”

Tiểu Muội nghẹn ngào:” Mẹ, mẹ đã bệnh thế này rồi còn nghĩ tới tiền, bệnh của mẹ do tiền gây ra đấy, mẹ không muốn sống nữa sao?”

Tả Thiếu Dương chỉ còn biết thở dài, Tang mẫu tới mức này không thể nói đơn thuần là tham tiền nữa, mà nó thành thứ bệnh tâm lý mãn tính mất rồi.

“ Tả .. Tả công tử ở đây à?”

Tang mẫu như nửa tình nửa mê, cố gắng ngồi dậy, Tả Thiếu Dương vội nói:” Bá mẫu không cần dậy đâu, cứ nằm như thế, cháu nghe thấy mà.”

“ Xin, xin lỗi ... Tả công tử ... Lão thân không nghe lời cậu, cho nên mới thành thế này ... Ta sắp sắp chết rồi ...”

Tả Thiếu Dương gượng cười:” Ai nói bá mẫu sắp chết, bệnh bá mẫu chưa tới mức đó, cháu sẽ sắc thuốc, lát nữa bá mẫu uống vào, kiên trì uống đúng giờ đúng giấc, đừng nghĩ nhiều, sẽ mau chóng khỏe lại thôi.”

“ Không, không, ta biết mình sắp chết … rồi, thuốc thang không ăn thua … nhiều lắm cũng chỉ duy trì được vài ngày.”

Tiểu Muội khóc nấc lên, Tang phụ cũng nước mắt ngắn nước mắt dài, Tả Thiếu Dương định nói, cuối cùng nhịn xuống được.

“ Ta .. ta chỉ có tâm … tâm nguyện cuối cùng … mong công tử thành toàn cho.”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Bá mẫu cứ nói, làm được cháu sẽ cố hết sức.”

“ Trước, trước kia ta … ta đối xử với Tiểu Muội không tốt, nó .. là đứa con ngoan hiếu thảo, ta có lỗi với nó … sau này nó quá môn, cậu hãy đối đãi tốt với nó, đừng vì ghét ta mà … mà giận lây nó.”

Chẳng biết có phải sắp chết không mà Tang mẫu nói những lời khác hẳn với bản tính trước kia, Tiểu Muội khóc càng to, thương tâm vô cùng.

Tả Thiếu Dương cắn răng nói:” Được bá mẫu yên tâm, cháu đã nói với cha rồi, sau khi thú thê một năm sẽ đón Tiểu Muội về, yêu thương bảo vệ muội ấy.”

“ Vậy, vậy là tốt, lão thân cũng … đỡ được một tâm sự.” Tang mẫu mỉm cười, thoáng chốc sức khỏe có vẻ tốt hơn, như đã hồi quang phản chiếu:” Còn chuyện này nữa, quán trà này là tâm huyết, tích góp … cả đời của phu thê ta, Tang lão đầu già rồi … chẳng chẳng còn sức làm lại nữa, Oa Tử thì không có hi vọng gì … nên mong cậu rộng lòng, trả lại nhà ta quán trà, cùng xóa khoản nợ kia, nếu không ta chết cũng không .. không được yên lòng.”

Tả Thiếu Dương còn nói gì được nữa đây:” Bá mẫu yên tâm, hôm nay đã tối, ngay ngày mai cháu sẽ nhờ người nha môn tới làm giấy tờ, viết cam đoan, khi nào Tiểu Muội gả vào Tả gia sẽ trả lại quán trà cùng xóa khoản nợ kia. Bá mẫu và bá phụ là cha mẹ của Tiểu Muội thì cũng là cha mẹ cháu, cháu sẽ phụng dưỡng tới già.”

“ Thế, thế lão bà tử này yên tâm rồi.”

Tang mẫu nói tới đó buông xuôi tay, không còn phản ứng gì nữa, Tiểu Muội hoảng hồn nhào tới sờ mũi, may quá vẫn còn thở, chỉ ngủ thôi.

Mọi người được một phen thót tim, Tả Thiếu Dương liền bảo mọi người đi ra ngoài cho bà ta yên tĩnh nghỉ ngơi, chỉ để lại một mình Tang Oa Tử trông coi Tang mẫu.

Ra ngoài sân, Tang phụ quỳ sụp xuống:” Tả công tử, ta biết cậu hận bà ấy, nhưng xin cậu nể tình bà ấy là mẹ của Tam nha đầu cứu bà ấy một mạng, cầu xin cậu.”

Tả Thiếu Dương nhanh tay đỡ lấy, không cho ông ta dập đầu, biết vừa rồi mình nói đã cho sắc thuốc nhưng không phải vậy khiến Tang phụ hiểu lầm. Vì sao y chưa cho sắc thuốc, rất đơn giản, Tang mẫu giả bệnh, bà ta đúng là có bị phù, nhưng đang đà hồi phục, còn lâu mới chết nổi, lừa được người thường chứ sao lừa được y giả, bắt mạch một cái là lộ ngay rồi.

Bà ta giở trò này hiển nhiên vì muốn Tả Thiếu Dương động lòng mà đạt được mục đích, không thèm để ý khiến người thân đau lòng ra sao, tới mức này Tả Thiếu Dương không còn hơi sức mà tức giận. Giờ y trưởng thành hơn, suy nghĩ chín chắn hơn rồi, không phải như trước kia nổi giận là quay đi bỏ mặc nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận