Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 793: Lại tới kinh thành.

Tả Thiếu Dương ra ngoài chỉ đem hai thứ, một là dụng cụ phẫu thuật ngoại khoa và rương thuốc, cùng với một con lừa. Đỗ Minh cũng cưỡi một con lừa nhỏ, nó cũng có rương thuốc của mình, đó là yêu cầu của Tả Thiếu Dương, đối với bệnh thông thường, y để nó ứng phó, tất nhiên cần y kiểm tra lại, nhưng cơ bản ít khi y phải sửa. Điều này làm Tả Thiếu Dương rất hài lòng.

Hành trang của bọn họ rất đơn giản, hai cái bọc, mấy bộ quần áo để thay, một túi tiền. Bây giờ Tả Thiếu Dương không cầu kỳ chỗ ăn ở nữa, có khách sạn thì ở khách sạn, không khách sạn tới chùa miếu, tá túc nhà bách tính, trời không mưa, tuyết, y có thể ngủ ngoài trời, đều không sao cả.

Lúc lên đường, láng giềng không biết là Tả Thiếu Dương sẽ đi xa, chuyện y đi chữa bệnh rất bình thường, tới đầu phố nhìn thấy Lý Đại Tráng ngồi ở tiệm thợ rèn, nhìn thợ rèn gõ từng nhát búa. Nhiều năm trôi qua rồi, cối xay nước vẫn chưa hoàn thiện, Lý Đại Tráng muốn thay vài bộ phận bằng gỗ sang sắt, nhưng vẫn còn rất nhiều vấn đề, nên hắn tới đây học việc luôn. Trong nhà rất có ý kiến, Tả Thiếu Dương lại cổ vũ hắn theo đuổi tới cùng.

Dọc đường có bách tính nhận ra y, xin chữa bệnh, Tả Thiếu Dương không từ chối. Đội hộ vệ tuy sốt ruột, nhưng không dám thúc giục, tên tuổi vị Quái thần y này truyền tới kinh thành rồi, bọn họ đã được phái tới đây, đương nhiên đều biết, nếu chọc giận y, y phủi mông đi mất, bọn họ không cách nào trở về được, nên dọc đường đều thuận theo ý y, thậm chí không dám thúc giục.

Cứ như thế đi đi dừng dừng, mất hơn nửa tháng mới tới kinh thành.

Đội hộ vệ đã phái người vào thành trước, cho nên khi Tả Thiếu Dương có nghi lễ đón tiếp long trọng. Tới đón có Lễ bộ thị lang Quan Lý, một lão giả tóc bạc, ngoài ra còn có thượng dược phụng ngự Hách Hải, thái y thự thái y lệnh Hà Trạch suất linh quan viên lớn nhỏ của thái y thự.

Hai vị lão thần y Chân Quyền và Chân Lập Ngôn cũng có mặt, cả hai trông vẫn còn khỏe mạnh lắm, sống thêm năm mười năm nữa cũng không thành vấn đề.

Lại bộ thị lang Bành Bính, trang nguyên y cử năm xưa Khúc Minh hiện đang làm ở Đông cung, vài đồng liêu y quán đông nam, Chúc Dược Quỹ, cha mẹ ca ca của Kiều Xảo Nhi, tóm lại là cơ bản ai có chút quan hệ với Tả Thiếu Dương đều tới.

Bốn năm qua, thanh danh của Tả Thiếu Dương thật khó miêu tả hết, y thuật của y thần kỳ, hiếm khi có bệnh y không chữa được đã đành, tính cách quái dị gây ra không ít ý kiến trái chiều, người chửi bới y cực nhiều, người khen cũng không ít, chính vì tranh cãi lớn này càng thành đề tài bàn tán sôi nổi. Thi thoảng có nhà phú quý nào ở Trường An lại bị y từ chối, tất nhiên ra sức bôi nhọ y, lại liên tục có tin đồn bệnh nan y nào đó bây giờ được y chữa khỏi rồi, không ít người mắc bệnh thêm hi vọng, kéo tới Quý Chi Đường.

Hộ vệ trưởng khi gần tới Trường An đã thuê xe ngựa, mời Tả Thiếu Dương ngồi, vì hắn biết thế nào cũng có người ra đón rát đông. Quả nhiên đội hộ vệ vừa tới thập lý trường đình đã thấy đám đông tới cả trăm người, lại bộ thị lang Quan Lý dẫn đầu, tất cả đợi xe ngựa dừng lại chắp tay nghênh đón.

Không ngờ vén rèm đi ra chỉ là đứa bé hơn mười tuổi, thi lễ với xung quanh, ngại ngùng nói:" Chư vị, thật có lỗi, sư phụ đã trốn xe giữa chừng đi mất rồi, nhờ tiểu tử chuyển lời, lười khách khí với các ngươi."

Tất cả chưng hửng, sớm nghe danh Quái thần y rồi nhưng rất nhiều người không tin, bởi vì họ từng tiếp xúc với Tả Thiếu Dương, biết y rất hiền hòa, còn cho rằng là do người ghét y đơm đặt cơ, ai ngờ ...

Quan Lý rất lúng túng:" Không biết Tả thần y giờ ở đâu?"

" Ở nhà, gia sư nói, trừ quan viên dân người vào hoàng cung, những người khác đừng tới quấy nhiễu, tới cũng không gặp. Về phần thân bằng hảo hữu, những ai khi người gặp nạn tránh mặt, bây giờ cũng khỏi gặp nữa làm gì." Đỗ Minh mặt non choẹt giọng chưa vỡ nhưng trả lời rất đĩnh đạc, đối diện với đám người đông đảo, chẳng run vì nó làm việc này nhiều rồi, về cơ bản sư phụ chỉ lo chữa bệnh, chuyện khác đẩy hết cho nó:" Còn người đáng xưng là bằng hữu, gia sư ngày khác tự mình tới nhà, tạ lỗi thất lễ hôm nay."

Còn nói gì được nữa, mọi người lặng lẽ giải tán thôi.

Quan Lý dẫn một đám quan viên lễ bộ chạy tới nhà Tả Thiếu Dương ở phường Thanh Long.

Trạch viện này gửi nhờ Chúc Dược Quỹ trông coi, giữ gìn rất tốt, nhà cửa vẫn như lúc họ rời đi, vườn hoa cũng có dược nông chiếu cố, Quý Chi Đường thì hồi đó chưa kịp khai trương, y đã gặp nạn, mọi thứ mới tinh.

Tả Thiếu Dương trước khi về nhà đã mua ít bánh bao, hạt dẻ, mặc dù nói chỉ cho phép kinh doanh ở Đông thị và Tây thị, nhưng nếu bách tính buôn bán nhỏ ở nhà thì quan gia cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, thường là chỉ bán mang đi thôi, không cho ăn tại chỗ. Trong phường Thanh Long có vài chỗ như thế, Tả Thiếu Dương đến mua, quả nhiên vẫn còn. Thời sau kiến thức dễ dàng kiếm được, học không hết, thời đại này không phải thế, đến một món ăn thôi cũng là thứ gia truyền không truyền ra ngoài. Nên biết một nghề có thể nuôi một nhà, còn có thể truyền đời đời.

Tả Thiếu Dương nhớ họ nhưng họ không nhận ra y, thấy vị này đỉnh đầu trọc lóc, lại để tóc xung quanh hết sức quái dị, không khỏi có chút sợ hãi.

Về tới nhà Tả Thiếu Dương để lại một ít cho Đỗ Minh, còn phần lớn thức ăn mang ra vườn sau, trong này toàn thuốc quý cả, mọc tốt vô cùng, y lại đi thẳng tới ba cây tùng. Huýt sáo mấy lần, tức thì trong hốc ở giữa cây, có mấy cái đầu lông lá thò ra, mở đôi mắt tròn xoe nhìn y, lạ lẫm nhưng không sợ hãi, rõ ràng người trông coi nơi này làm theo căn dặn của y, không đánh đuổi bọn sóc.

Thời gian trôi qua lâu như vậy, Tả Thiếu Dương không muốn nghĩ nhiều, y thong thả nhặt nhạnh lá cây, củi, ngồi xuống dựa vào gốc cây, sau đó trải mấy cái lá gói bánh bao, hạt dẻ ra, đặt bình nước bên cạnh, thong thả ngồi ăn.

Gói hạt dẻ đặt xa xa chút, gần cái hốc phía dưới, quả nhiên không bao lâu có hai cái đầu lấm lét bò ra, nhẹ nhàng khuân đi, Tả Thiếu Dương vờ không biết.

Đám Quan Lý tới nơi, được trông cửa dẫn vào vườn, vừa tới gần nhìn thấy có con sóc đang trộm đồ của Quái thần y, quát một tiếng to, con sóc đánh rơi hạt dẻ chạy biến mất. Đám sóc rình coi đồng bọn ăn trộm cũng chạy sạch.

Quan Lý chưa biết mình gây họa, cười nịnh đưa quan điệp của mình tới.

Tả Thiếu Dương không nhận, nói chuyện chẳng có chút lễ độ nào:" Có gì nói đi."

Quan Lý khom người:" Lão hủ là lễ bộ thị lang Quan Lý, lần này phụ trách nghênh đón thần y tiến cung."

" Biết rồi, ta phải ăn trưa, nếu ngươi chưa ăn có thể ăn cùng." Tả Thiếu Dương chỉ số hạt dẻ:" Trừ cái đó, ta vốn mua cho bọn sóc, ông vừa đuổi khách của ta đi đó."
Bạn cần đăng nhập để bình luận