Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 802: Con đường mù mờ.

Chuyện xảy ra sáng nay không là gì với Lý Thế Dân, nhưng chiều, Lý Uyên lại triệu tập rất nhiều đại thần, đại bộ phận là lão thân theo ông ta đánh thiên hạ năm xưa, nói muốn quay lại hoàng vị. Mặc dù ai cũng nhận ra thần trí thái thượng hoàng không bình thường mới nói ra những lời này, đều khuyên giải Lý Uyên, nhưng nói cho cùng, thiên hạ không thiếu kẻ mưu đồ bất chính.

Lý Thế Dân đứng dậy, chắp tay sau lưng ra lan can, nhìn đằng xa, giờ là giữa mùa hè, đứng trên cao, gió thôi vi vu, thêm chút hơi mát cho cái nóng điên người ở Quan Trung:" Ngươi cứu hoàng hậu lại rồi bỏ đi, từ chối chữa cho hoàng hậu và thái tử, nói câu kia, có thể thấy câu nói của ngươi còn nhắm cả vào họ ... Ngươi có thể chữa bệnh cho họ lại không muốn chữa, cho rằng đó là thiên ý, ngươi sợ chữa cho họ rồi, có thể tạo thành chuyện khó lường xảy ra, phải không?"

Gai ốc chạy dọc sống lưng Tả Thiếu Dương, khi đó y nói ra, chủ yếu là mang tính chất cảm khái, vậy mà Lý Thế Dân chỉ từ một lời buột miệng đó mà nhìn thấu tâm tư y, người này đáng sợ.

" Trẫm biết, sức khỏe thái tử vốn không tốt, lại thêm bị thương ở chân, trước đó có không ít đại thần dâng thư thỉnh cầu phế thái tử lập tứ hoàng tử Lý Thái. Hai người họ ngầm đấu đá nhau, trẫm cũng biết. Ngươi chữa khỏi chân cho thái tử, chẳng qua là củng cố địa vị thái tử. Còn hoàng hậu, nàng xưa nay là người hiền huệ, thương xót bách tính, thiên hạ đều yêu quý, không can dự triều chính, giúp nàng chữa khỏi bệnh, là phúc của thiên hạ, phúc của Đại Đường, sao ngươi lại xảy ra chuyện đáng sợ gì được?"

Đoạn lịch sử này Tả Thiếu Dương tuy không phải biết qua sử sách chính thông, nhưng y tin không khác là bao, thái tử Lý Thừa Càn vì nhiều bệnh lại có tật ở chân, còn Lý Thái thì bác học đa tài, được hoàng đế tán dương. Lý Thừa Càn sợ tương lai mình bị phế truất nên phát động chính biến đoạt quyền. Nhưng Lý Thế Dân là ai, cả đời ông ta sống trong mưu mô phản loạn, chính ông ta cũng từng là tên phản loạn lớn nhất, sao để hắn thành công. Cuối cùng Lý Thế Dân tránh bi kịch huynh đệ tương tàn giống mình, mà lập Lý Trị trung hậu thành thật làm thái tử kế vị.

Bây giờ nếu Tả Thiếu Dương chữa trị cho Lý Thừa Càn, khiến hoàng vị của hắn không thể lay chuyển, vậy thì Lý Trị không thể lên ngôi, Đại Đường trong tay Lý Thừa Càn có tốt hơn được thời thịnh trị của Lý Trị không?

Đổi một tương lai vô định lấy một tương lai đã chắc chắn làm gì?

Trưởng Tôn hoàng hậu được tôn vinh như một chuẩn mực, thiên cổ hiền hậu, bà có tiếng nói lớn, thượng lấy cổ nói kim khuyên gián Lý Thế Dân, khi ông ta nóng giật mất lý trí muốn xử phạt đại thần, bà nhiều lần cứu họ. Có thể nói bà ảnh hưởng lớn tới hành vi lời nói của Lý Thế Dân, là nhân vật có thể tác động tới tiến trình lịch sử.

Trên lịch sử, bà chết rất trẻ, sau khi bà chết mới có chuyện Lý Thừa Càn phản loạn, nếu chữa trị cho bà, tương tự xảy ra sự kiện không ai dự liệu được. Giống như chữa khỏi bệnh cho Lý Uyên, nhìn qua thì ông ta chẳng làm gì được nữa, nhưng một ông già lẩn thận ốm yếu, khác ông già lẩn thận khỏe mạnh.

Chưa nói bệnh của hoàng hậu, y thực sự chưa tìm ra cách chữa.

Tả Thiếu Dương làm sao mà dám nói ra được, câu cảm khái kia của y, đâu phải cảnh cáo Lý Thế Dân, mà là cảnh cáo bản thân, giờ có cách giả ngốc:" Bệ hạ nói gì, sao thảo dân không hiểu, chỉ chữa bệnh thôi, có thể xảy ra chuyện gì được. Thảo dân chữa bệnh cho rất nhiều người rồi, cứu không ít người thoát khỏi cái chết, nếu coi bệnh của họ là thiên ý thì thảo dân dám chữa bệnh cho ai?"

Lý Thế Dân nhìn vẻ mặt hoang mang của Tả Thiếu Dương, lòng không chắc nữa, hôm nay chuyện xảy ra quá quái dị, thêm vào hắn gọi thái thường tự khanh tới hỏi chuyện thiên tượng, được câu trả lời đó là điềm chủ hung, lay động hoàng vị, nên lòng chấn động lớn. Thêm vào câu thiên ý của Tả Thái Dương, cảm giác y biết gì đó.

Phải biết thời đó vu và y còn chưa phân rõ ràng, rất nhiều y giả cũng là vu sư, Tả Thiếu Dương là thần y, loại nhân vật đó thường không chỉ biết y thuật, còn có ý thông với thần linh.

Bây giờ bộ dạng của y khiến Lý Thế Dân thầm cảnh cáo mình, có lẽ bản thân quá khẩn trương, chỉ một câu nói bình thường liên tương quá nhiều.

" Nếu đã không ảnh hưởng gì, vậy ngươi chữa trị cho hoàng hậu và thái tử đi."

Tả Thiếu Dương thầm than, đã biết tới kinh thành không có kết quả tốt mà:" Bệnh của thái tử và hoàng hậu, thảo dân không chữa được, xin bệ hạ tha thứ."

" Không thể nào, ngươi ở Hợp Châu chữa lành chân cho rất nhiều người, trong đó có thê tử của ngươi, chân thái tử đâu nghiêm trọng như thế."

" Bệ hạ, chữa bệnh cho người hơi giống uống rượu, người ngoài nhìn vào thấy người này thân thể cao lớn hùng tráng, cho rằng uống rượu rất giỏi, kỳ thực lại không thể uống, còn người gầy gò ốm yếu, lại uống rượu như nước lã. Trị bệnh cũng thế, nhìn bề ngoài có vẻ dễ, nhưng chữa mới thấy khó. Bệ hạ thấy chân của thái tử nhẹ hơn người khác, thực ra vô cùng nghiêm trọng, thảo dân không làm gì được. Còn sức khỏe của thái tử, cần phải điều dưỡng thời gian dài, không có phương thuốc nào chữa được, nói về phương pháp đều dưỡng sức khỏe, thảo dân dám nói, danh y thiên hạ cũng không hơn được thái y, vì họ chuyên nghiên cứu thứ này, như thế thái tử cần phải nghiêm ngặt tuân theo chỉ dẫn thái y là đủ. Nhưng một câu này thảo dân phải nói thật, thái tử ốm yếu là do sinh ra đã thế, sau này muốn bù đắp rất khó."

Lý Thế Dân ảm đạm:" Khi hoàng hậu mang thai đứa bé đó, trẫm ở ngoài cầm quân đánh trận, quanh năm không ở nhà. Hoàng hậu lúc nào cũng lo lắng bất an, đứa bé đó sinh ra, thái y nói thiên bẩm không đủ, sau nó nghịch ngợm, ngã từ trên ngựa xuống mà què chân. Vì trẫm không ở bên, nó thiếu quản giáo, trẫm nợ nó. Nếu thần y có thể chữa khỏi chân cho nó, trẫm tuyệt không bạc đãi."

Tả Thiếu Dương nói chắc nịch:" Bệ hạ, dù bệ hạ có đặt cả ngọn núi vàng ở đây, thảo dân cũng không mang đi được rồi."

" Vậy hoàng hậu thì sao? Không phải trưa nay thái y hết cách, ngươi cứu được à?"

" Bệ hạ, đó gọi là cấp cứu, không phải trị bệnh, buổi sáng hoàng hậu bệnh bộc phát, đờm gây nghẽn khí quản, vừa vặn thảo dân biết mẹo nhỏ chữa được, học từ gia phụ. Trong dân gian vô số cách chữ mẹo như thế, chỉ ứng phó nhất thời khi bệnh nguy. Còn về chữa dứt khí tật của hoàng hâu, thảo dân hết cách."

" Trẫm không tin, ngươi ở ngoài kia diệu thủ hồi xuân, chữa bệnh bao người, nghe nói chưa từng thất bại, vì sao tới chỗ trẫm thì liên tục đùn đẩy, cả bệnh thái thượng hoàng, trước đó ngươi cũng nói là không chữa được, cuối cùng vẫn là thuốc tới bệnh trừ." Nói tới đây giọng Lý Thế Dân trở nên nghiêm khắc:" Đừng tưởng ngươi là thần y mà, trẫm không dám làm gì ngươi, thần y mà không ích gì cho trẫm thì giữ làm gì."
Bạn cần đăng nhập để bình luận