Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 501: Nhi tức phụ mong đợi đã lâu.

Cha mẹ Tả Thiếu Dương, Miêu mẫu, Thảo Nhi, đám Đại Tử đều đã ra trước cửa đón, cả Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan đều xuống xe, Tả Thiếu Dương chào hỏi xong mang đủ các loại đặc sản, bánh trái, cùng ít đồ chơi chia. Mấy đứa trẻ con nhận quà xong là chạy biến đi khoe, Lương thị thấy nhi tử phung phí như thế cũng tiệc, mọi người đang vui nên không trách.

Phân phát quà cho cả hàng xóm nữa mà còn rất nhiều, tay xách nách mang vào nhà, Tả Thiếu Dương lấy ba mươi quan tiền ra giao cho mẹ giữ. Cha mẹ y vô cùng kinh ngạc, không ngờ nhi tử chỉ đi hai tháng mà kiếm nhiều tiền đến thế, đấy là y còn dấu riêng 20 quan tiền rồi, không phải sợ khó giải thích, mà sắp thành hôn, cần chủ động một chút trong chi tiêu, nếu không chả lẽ mua quà gì đó cho các nàng cũng đi hỏi mẹ à? Nghe đã thấy thất bại.

Miêu mẫu và Miêu Bội Lan ở lại một lúc rồi về nhà, trong cửa hiệu lúc này cũng không còn khách hàng, Tả Thiếu Dương bảo:” Cha mẹ, vào trong nói chuyện một lúc được không ạ, con và Chỉ Nhi có điều muốn nói.”

“ Được, được, vào phòng cũ của cha mẹ.” Lương thị mới nhớ Bạch Chỉ Hàn từ lúc về tới giờ mặt cúi gằm, nói rất ít, mắt sáng lên, rối rít bảo:” Tiểu Tam, nếu có bệnh nhân tới thì bảo đợi lão gia một chút.”

“ Vâng ạ.” Đinh Tiểu Tam lớn tiếng đáp, mặt rất tí tởn, hắn cũng có quà mà:

Tả Quý đứng lên đủng đỉnh vào phòng.

Bạch Chỉ Hàn càng hồi hộp, thậm chí còn định đánh trống lui quân:” Thiếu gia nói là được rồi, Chỉ Nhi đi cất đồ.”

“ Không được, hai chúng ta cùng vào.” Tả Thiếu Dương nhanh tay giữ lấy nàng đi vào phòng, đóng cửa lại cùng Bạch Chỉ Hàn quỳ xuống, trịnh trọng nói cha mẹ ngồi ở trên giường:” Cha mẹ, con và Chỉ Nhi quyết định sẽ kết thành phu thê, mong cha mẹ cho phép.”

“ Được, được tất nhiên là được.” Ngay từ lúc hai người họ trở về phu thê Tả Quý đã có linh cảm rồi, quả nhiên không sai, cuối cùng mọi việc có kết quả viên mãn, mặc dù xưa nay luôn là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, họ chưa từng chứng kiến thậm chí nghe thấy chuyện tương tự, song không ảnh hưởng tới niềm vui của phu thê Tả Quý.

“ Đứng lên, đứng lên nào.” Lương thị vừa cười vừa khóc, đi tới đỡ Bạch Chỉ Hàn lên, nhìn nàng từ trên xuống dưới cứ như mới gặp lần đầu, làm Bạch Chỉ Hàn xấu hổ lung túng hết sức, cứ cúi gằm mặt xuống, chẳng hề giống nàng thường ngày. Lương thị thì cứ vừa nắm nhi tức phụ tương lai, vừa cười híp mắt:” Chỉ Nhi, Trung Nhi tính nó bướng bỉnh lắm, sau này con phải quản nó cho tốt.”

“ Mẹ, mẹ nói gì thế, con đâu phải trẻ con mà mẹ bảo con bướng bỉnh, con cũng không cần ai quản.” Tả Thiếu Dương oan ức, y quỳ nãy giờ mà chả ai để ý, tự đứng dậy kêu oan:

Bạch Chỉ Hàn nén cười, nhỏ giọng nói:” Thiếu gia rất có chủ kiến, không cần nô tỳ góp ý.”

Tả Quý vuốt râu xua tay:” Chỉ cần con nói đúng là được, nếu nó không nghe cứ bảo ta, ta quản giáo nó.”

“ Nô tỳ không dám.”

“ Có gì mà không dám, cứ mạnh dạn mà nói, nếu như rõ ràng nó làm không đúng, con còn để mặc nó, để nó phạm sai lầm là hại nó! Hiểu chưa?”

“ Nô tỳ hiểu.” Bạch Chỉ Hàn mặt đỏ dừ, cúi đầu nói:

Lương thị chưa bao giờ vui mừng như ngày hôm nay, cười không thấy mắt đâu nữa:” Đừng cứ xưng nô tỳ nữa, cha mẹ chưa coi con là nô tỳ, ngay từ đầu đã không phải rồi, đúng không lão gia?”

“ Ha ha ha, đúng thế.” Tả Quý nãy giờ vuốt râu cười mãi:

Bạch Chỉ Hàn vô cùng xấu hổ, bởi ánh mắt Lương thị tựa có tựa không nhìn về phía bụng nàng, có gì không đoán được ý bà.

Lương thị lấy khăn tay lau khuôn mặt nhem nhuốc nhọ nồi của Bạch Chỉ Hàn, trừng mắt với Tả Thiếu Dương:” Nhìn xem con bắt Chỉ Nhi làm cái gì thế?”

Tả Thiếu Dương hiện giờ rõ thân phận con ghẻ của mình rồi, tự rót trà uống, giở giọng cùn:” Con biết lỗi rồi, lát nữa con tới trước bàn thờ tổ tiên quỳ ba ngày ba đêm ăn năn.”

Bạch Chỉ Hàn vội nói:” Không phải tại thiếu gia đâu ạ, là Chỉ Nhi tự làm.”

“ Nói bậy.” Lương thị còn không biết sao, lau mặt cho nàng xong còn lấy lược ra chải tóc, càng nhìn càng thấy hài lòng:” Khẳng định là chủ ý của Trung Nhi, sợ tức phụ mình xinh đẹp, người ta nhìn thêm vài cái nó không chịu được! Hừm, người ta cầu cũng không được, con thì hay lắm, sợ tức phụ mình quá xinh đẹp, nhất định biến tức phụ thành ăn mày mới cao hứng hả?”

Tả Thiếu Dương mặt nhăn nhó:” Con không có ý đó.”

“ Bà nó, lỗi không phải của Trung Nhi, tức phụ nhà ta đúng là đẹp nghiêng nước nghiêng thành, theo con nó ra ngoài cũng hơi bất tiện.” Tả Quý cười ha hả:” Có điều sau này quá môn rồi, tất nhiên không theo Trung Nhi đi khắp nơi nữa, ở nhà sẽ không cần làm vậy.”

“ Đúng đúng, lão gia nói đúng, nhưng không cần sau này, từ giờ trở đi không được làm thế nữa.” Lương thị hận không thể dẫn Bạch Chỉ Hàn đi khắp xóm trên ngõ dưới khoe mình có nhi tức phụ xinh đẹp không ai sánh bằng:

Tả Quý đứng dậy:” Được rồi, bây giờ cha mẹ sang gặp Cù lão thái gia thương lượng hôn sự, chọn ngày lành tháng tốt thành thân, giờ nhà ta có ruộng có tiền, hôn sự phải tổ chức thật tốt, không để ủy khuất hai đứa nó.”

“ Tối nay mấy nhà chúng ta tụ tập làm một bữa cơm, chả mấy khi có chuyện vui thế này.” Lương thị định đi, chợt nghĩ ra chuyện gì, nói:” Trung Nhi, từ hôm nay con không ở chỗ Chỉ Nhi nữa, dọn về nhà mình ở đi.”

“ Sao ạ?” Tả Thiếu Dương cảm thấy không khác gì sét đánh ngang tai, sao ai cũng được vui vẻ, mỗi mình y chịu thiệt thòi thế này:

Phản ứng của Tả Thiếu Dương làm Bạch Chỉ Hàn vừa vui vừa thẹn, lúc này không có chỗ cho nàng ý kiến.

Tả Quý trừng mắt lên:” Mẹ bảo sao thì nghe vậy đi, lát nữa mang chăn đệm về ở tạm rồi tính sau.”

Lương thị ra ngoài gọi Thảo Nhi tới, bảo nó chuẩn bị nước cho thiếu gia tắm rửa, sau đó cùng trượng phu vội vàng sang Cù gia nói chuyện.

Bạch Chỉ Hàn thở hắt ra một hơi, người mất hết sức lực ngồi xuống giường, Tả Thiếu Dương vòng tay qua eo nàng cười hì hì:” Lát nữa chúng ta tắm chung cho tiết kiệm nước nhé.”

“ Thảo Nhi nhìn đó.” Bạch Chỉ Hàn đánh tay y một cái:

Thảo Nhi cúi đầu làm như không thấy gì cả, nói:” Thiếu gia, Tang cô nương nhờ nô tỳ nhắn, thiếu gia về sang bên đó một chút.”

Trong tình huống này chợt nghe tới Tiểu Muội có hơi lúng túng, Tả Thiếu Dương làm bộ bình thản:” Muội có biết chuyện gì không?”

“ Tang lão phu nhân bị bệnh nằm trên giường nhiều ngày rồi.”

Tả Thiếu Dương nghe vậy đứng lên ngay:” Chỉ Nhi, nàng ở nhà nhé, ta qua đó một chút rồi về ngay.”

Bạch Chỉ Hàn gật đầu vâng lời, chưa gì đã có bộ dạng của tiểu tức phụ rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận