Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 556: Thần y giết người. (1)

Tả Thiếu Dương không còn cách nào, nếu y dứt khoát từ chối, tin rằng đối phương không lịch sự như hắn thể hiện ra nữa, kết quả giống nhau, tội quái gì ra vẻ anh hùng bất khuất để chịu tội, đành bước lên xe.

Trên xe có một nữ nhân chừng ba mươi tuổi, khom người thi lễ, nói:” Ủy khuất công tử một chút, nô gia sẽ hóa trang cho công tử, tránh tương lai mang tới phiền toái cho người.”

Nói thật tới lúc này Tả Thiếu Dương có thiện cảm với Đỗ gia hơn phía Chân gia nhiều lắm, ít nhất bọn họ tính toán chu đáo vẹn toàn, không quá làm khó y, biết nghĩ cho y. Còn với Chân thị huynh đệ có thể khẳng định là can dự vào đấu tranh chính trị rồi, không còn là y giả thuần túy nữa, khiến y căm ghét.

Nhắm mắt lại, kệ cho nữ nhân kia kẻ kẻ vẽ vẽ trên mặt mình, còn dán cho y một bộ râu giả, cởi áo y ra, thay vào bằng bộ trang phục kiểu thư sinh dạy học, Tả Thiếu Dương giang tay ra cho nàng ta loay hoay, tới giờ y quá quen sự hủ bại của nam nhân thời xưa rồi.

Xong xuôi nữ nhân kia lấy một cái gương đồng cho Tả Thiếu Dương soi, da y được làm đen hơn, hơi sần sùi phong sương, đuôi mắt kẻ thêm ít nếp nhăn, chòm râu rất đẹp, không có kỹ thuật gì cao siêu gì, nhưng tỉ mỉ chi tiết, nếu không phải người cực kỳ thân cận, không thể nhận ra.

Tả Thiếu Dương rất hài lòng, mười lăm hai mươi năm nữa hẳn mình sẽ có bộ dạng này đây, làm mê chết ối thiếu nữ thanh xuân chứ đùa à?

Giờ cảm giác mình như thành người khác rồi, tâm thái cũng thoải mái hơn nhiều, thân phận cũng được nói cho, là Đỗ Kiệm, họ hàng xa với Đỗ Dần, gọi Đỗ Yêm là thúc thúc, bối phận không thấp, ít nhất trừ Đỗ Yêm đang nằm đó thì không phải chảo hỏi ai hết.

Xe tới nơi, lần này Tả Thiếu Dương là người trong nhà, từ cửa sau đi vào, Đỗ phủ giới bị nghiêm ngặt, tới nội trạch có cả binh sĩ cầm thương canh gác.

Tả Thiếu Dương được dẫn thẳng tới phòng ngủ của Đỗ Yêm, tụ tập bên ngoài phòng có không ít quan viên, sắc mặt đa phần nặng nề lo lắng, tụm thành từng nhóm nhỏ thì thầm to nhỏ, mấy người này hẳn thuộc Đỗ phái.

Trông Tả Thiếu Dương không khác gì một tiên sinh trung niên ở thôn quê mới lên, người dẫn đường cho địa có vẻ địa vị ở Đỗ gia không thấp, cho nên không ai hỏi han gì, chỉ cho rằng thân thích nào đó của Đỗ gia.

Trên cái giường lớn màn hai bên chia một phần tư trên góc, Đỗ Yêm nằm đó không nhúc nhích, khuôn mặt phù còn khủng khiếp hơn cả Tả Thiếu Dương thấy lần trước, ông ta không đủ sức rên rỉ nữa. Mấy huynh đệ Đỗ Dần đứng sau, đám nữ quyến thì rơm rớm rơi nước mắt, Chân lão thần y đã nói lão thái gia không qua nổi, cột chống trời của Đỗ gia mà đổ xuống, chỉ e không ít kẻ giậu đổ bìm leo.

Tả Thiếu Dương không nói gì, kiếm một chỗ gần đầu giường, đứng im quan sát.

Phòng lặng ngắt, ngoại trừ tiếng thút thít khe khẽ của nữ quyến thì không còn âm thanh nào khác.

Tả Thiếu Dương đứng tới mỏi chân, bụng cũng bắt đầu thấy đói, sáng nay chẳng ăn sáng đã đi lang thang nửa buổi, không đói mới lạ, mắt đảo trái phải, thấy chẳng ai để ý, nhích người, kiếm cái ghế ngồi xuống, không biết phải đợi tới bao giờ.

Qua trưa Chân Lập Ngôn đi vào, ngồi bên giường bệnh, Tả Thiếu Dương biết tới lúc rồi, tim đập mạnh, hội tụ một trăm hai mươi phần trăm tinh thần, theo dõi nhất cử nhất động của ông ta.

Chân Lập Ngôn nhìn về phía Đỗ Yêm nằm im không nhúc nhích, thở dài:" Đỗ đại nhân hẳn là đã đi rồi."

Trong phòng tức thì vang lên tiếng gào khóc ầm ĩ, Tả Thiếu Dương thất kinh, y không phát hiện ra bất kỳ điều gì cả, muốn tới gần, nhưng sợ bị nghi ngờ vạ lây thì hỏng, mà Đỗ Yêm đắp chăn dầy, không thể nhìn ra sống chết thế nào.

Đỗ Dần gạt đám phụ nhân ra, quát bảo họ im lặng, đi tới đặt tay lên mũi, mặt biến sắc, lảo đảo nói:” Gia phụ không còn thở nữa.”

" Để lão hủ xem nào." Chân Quyền ở bên cạnh lên tiếng, đi tới bên giường, Đỗ Dần lùi lại nửa bước nhìn chằm chằm ông ta:

Chân Quyền ngồi xuống bên giường trước tiên là kiểm tra hơi thở, lại cầm tay lên bắt mạch, thở dài nói với Đỗ Dần:" Công tử, ta phải chẩn phu dương mạch cho Đỗ đại nhân."

Trung y xem mạch, thông thường là ở cổ tay, nhưng đối với người bệnh nguy cấp hoặc quá nặng, đôi khi dùng cách chẩn mạch tam bộ cửu hậu, tức là hai bên thái dương, hai bên má, hai bên tai. Ba bộ này có chia làm thượng trung hạ, mỗi cái lại kiểm tra ba vị trí nữa, ba ba là chín, nên gọi là tam bộ cửu hậu.

Đỗ Dần rơi nước mắt:" Gia phụ không còn thở nữa, nhắm mắt qua đời rồi, lão thần y không cần tốn công nữa đâu."

Chân Quyền lắc đầu:" Hoàng thượng khâm mệnh huynh đệ lão hủ chữa bệnh cho Đỗ đại nhân, nếu không xem xét cho kỹ, làm sao ăn nói với hoàng thượng?"

Đỗ Dần do dự chốc lát rồi lùi thêm một bước nhỏ nữa, Chân Quyển vén chăn lên, sờ phu dương huyệt, chốc lát sau thở dài, rũ áo bào, nghiêng người chắp hai tay lại, nhìn gương mặt sưng phù không ra người của Đỗ Yêm, lại lắc đầu, tiếp tục sờ mạch nhĩ môn ở bên cổ Đỗ Yêm.

Khi cổ tay Chân Quyền lướt qua cổ Đỗ Yêm, từ ngón vô danh của ông ta lóe lên ánh sáng bạc, đâm vào cổ Đỗ Yêm, người Đỗ Yêm khẽ run một cái rồi không động đậy nữa.

Động tác của Chân Quyền diễn ra trong nháy mắt, vì ông ta dùng thân thể che ánh mắt tất cả mọi người, người khác ở khoảng cách xa, không thấy ông ta làm gì. Tả Thiếu Dương mặc dù ở phía đầu giường, nhưng tầm mắt của y lại bị cổ Đỗ Yêm che mắt, không hề thấy động tác kín đáo dưới cổ tay của Chân Quyển.

Kiểm tra kỹ càng xong, Chân Quyền đứng lên thở dài:" Đỗ đại nhân quả thật đã đi rồi, kiềm chế bi thương."

Nói xong lắc đầu bỏ đi.

Tiếng khóc lắng xuống một chút lại vang lên, bên ngoài cũng khóc lóc ầm ĩ.

“ Cha ơi ..!” Đột nhiên một nhi tử của Đỗ Yêm rống lên, như nổi điên tóm lấy cổ Chân Lập Ngôn:” Hai , hai lão thất phu, hoàng thượng bảo ngươi cứu gia phụ, các ngươi không chịu làm hết sức, đi đi, ta nhất định phải đưa các nơi tới gặp hoàng thượng lý luận.”

Chân Lập Ngôn bình tĩnh gỡ tay ông ta:” Đỗ đại nhân kiềm chế đau thương, lão phu thực sự cố hết sức rồi ... “

Những người khác trong phòng cũng xúm tới, người khuyên can, người thì khóc lóc chửi bới trong phòng náo loạn, quan viên ở ngoài cũng chạy tới, song chẳng biết nên giúp đỡ hay khuyên can, có cả nữ quyến trong đó, họ không tiện ra tay.

Huynh đệ Chân thị bị giật râu bứt tóc, lúc này chẳng ai bận tâm họ là thần y hay lão thọ tinh gì nữa.

Đỗ Dần mặt sầm xuống:” Thi thể cha chưa lạnh, các ngươi làm loạn rồi, ra ngoài, tất cả ra ngoài hết cho ta, người đâu, lôi hết ra ngoài.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận