Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 579: Người thích hợp nhất.

Sau khi cùng một đám đồng niên giới thiệu tên tuổi địa chỉ, chào hỏi hết một vòng, Ngũ Thư lại chạy đi tìm Tả Thiếu Dương, hắn thực sự không mang hi vọng gf, vậy mà cuối cùng vẫn đỗ, quả nhiên đại sư huynh là người mang tới vận may cho hắn, cười toe toét chắp tay:” Sư huynh, nếu không có huynh tương trợ, không có đệ ngày hôm nay rồi.”

“ Không cần khách khí, chỉ cần nhớ kỹ, nhớ sau này làm những việc liên quan tới y thuật tuyệt đối không thể cẩu thả tùy tiện là được.” Tả Thiếu Dương biết tính Ngũ Thư rồi, nói hắn không bon chen rất khó:” Điền huynh và Khang huynh thế nào?”

Có tên sư đệ này cũng lợi, tin tức hắn linh thông, Tả Thiếu Dương càng được thể lười.

“ Điền huynh đỗ thứ mười tám rồi, lúc nãy cũng tụ tập với một nhóm đồng niên, muốn tới phường Bình Khang, thật ra người đỗ đạt hôm nay đều kéo nhau tới đó ăn mừng, nhất định náo nhiệt lắm.” Ngũ Thư xoa xoa tay, hắn chắc chắn không bỏ lỡ cơ hội này dệt nên mạng lưới quan hệ cho mình: “ Khang huynh thì trượt, Long châu trừ đệ và Điền huynh thì trượt hết. Hợp Châu hình như cũng chỉ có huynh là đỗ thôi đấy, đám người tới từ Hợp Châu đang ở khách sạn khóc kia kìa.”

Tả Thiếu Dương thở dài, thi châu, huyện còn đỡ, chứ thi hội lên tận kinh thành, với người điều kiện kinh tế không tốt, một lần đi thi là hao sạch tiền của.

Đang cảm thán thì có người tới trước mặt chắp tay nói:” Tả huynh, xin chúc mừng.”

Thì ra là Mã Chu, cái tên hôm đó vì lạnh không làm được bài mà bật khóc, Tả Thiếu Dương cũng chắp tay:” Nhìn Mã huynh mặt đầy gió xuân, hẳn là đỗ cao rồi.”

“ Đệ may mắn đỗ thám hoa, giống như Tả huynh vậy.”

Cũng biết lời hắn chỉ là khách sáo, bản thân Tả Thiếu Dương biết hai khoa bọn họ không thể so sành với nhau, chắp tay nói:” Chúc mừng chúc mừng, Mã huynh là bậc anh tài trị quốc an bang, lần này có thể thực hiện hoài bão rồi.”

“ Nếu không có Tả huynh tương trợ, bây giờ tiểu đệ đã ngồi khóc trong khách sạn rồi, làm gì có ngày hôm nay.”

Không có thời gian mà nói nhiều, đám đông chen lấn xô đẩy, chạy qua chạy lại chúc mừng, chia buồn lẫn nhau, mọi người nhanh chóng bị chia cắt.

Tiếp theo đó mọi người sẽ tới nhà người tiến cử mình để bái tạ, Tả Thiếu Dương thì được Đỗ Yêm dặn không được để người ngoài biết ròi, còn Ngũ Thư cũng bớt được thủ tục này vì Chân Quyền đã bị tống giam.

Thời gian đã gần trưa, mọi người lên xe tới Đông thị, kiếm một tửu lâu lớn, bày tiệc ăn mừng.

Nơi nào có Ngũ Thư thì không lo không khí không đủ sôi động, lại còn có Kiều Xảo Nhi nữa chứ, trong ngày vui thế này tửu lượng cũng nâng lên mấy phần.

Cơm lưng lửng bụng, rượu ngà ngà say, Kiều Quan đi tới bên cạnh Tả Thiếu Dương, nói nhỏ:” Tả huynh, quá bộ ra đây nói chuyện một chút được không?”

“ Được.” Chẳng biết hắn có việc gì, hôm nay Tả Thiếu Dương rất vui vẻ, không từ chối:

Lấy cớ đi vệ sinh, ra ngoài một quãng, Kiều Quan chỉ về phía bàn bọn họ: “ Đúng là thân như tỷ muội vậy.”

Tả Thiếu Dương hiếm khi thấy được cái mặt sắt của Kiều Quan nở nụ cười, mặc dù cười rất khó coi, lại nhìn Bạch Chỉ Hàn và Kiều Xảo Nhi thì thầm to nhỏ gì đó, cười hạnh phúc, Bạch Chỉ Hàn cô độc hơn cả y, lại là nữ nhân, ít có cơ hội tiếp xúc kiếm bằng hữu, từ hồi chơi với Kiều Xảo Nhi, tính cách nàng rõ ràng thay đổi nhiều, cười nhiều hơn:” Đúng thế, bọn họ rất hợp nhau.”

“ Tả huynh, chúng ta không phải người ngoài nữa, con người ta xưa nay nói chuyện luôn thẳng thắn, không thích vòng vo.” Kiều Quan chắp tay nói:” Gia phụ khi ở Hợp Châu, từng có ý gả xá muội cho huynh làm thê. Vì sau vì suy nghĩ thiếu chu toàn mà hủy hôn, tự trách rất lâu. Không ngờ được ông trời dắt mối, cho hai nhà chúng ta gặp lại lần nữa, gia phụ gia mẫu ủy thác tiểu đệ, tiếp tục hôn ước này, không biết ý Tả huynh ra sao?”

Tả Thiếu Dương không ngờ chuyện hắn muốn nói là cái này, ngỡ ngàng mất một lúc không biết phải trả lời ra sao:” Đa tạ Kiều huynh hậu ái, có điều chuyện này một mình ta không định đoạt được.”

Kiều Quan lại nhìn về phía Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn, vỗ vai Tả Thiếu Dương:” Ta biết, huynh sẽ có lựa chọn chính xác.”

Ngày đề danh bảng vàng, cũng là hôm động phòng hoa chúc, đó mới là nguyên bản của từ song hỉ lâm môn, chứ không phải dùng tùy tiện như sau này ra đường dẫm phải hai đống phân cũng hô lên hôm nay song hỉ lâm môn rồi.

Bởi thế lời đề nghị kia với Tả Thiếu Dương bất ngờ, song với Kiều Quan, hắn đưa ra vào lúc thích hợp nhất rồi.

Đáng lẽ về lý chuyện này phải do Kiều lão gia đặt vấn đề với Tả Quý mới đúng, nhưng trường hợp này không được.

Kiều Quan rất ăn chắc, từ khi hắn để muội muội tới chỗ Tả Thiếu Dương khám bệnh, dần dà tìm hiểu thấu tình hình đặc thù của Tả gia, đó là Tả gia tuyển nhi tức phụ, phải được sự đồng ý của Tả Thiếu Dương, còn có điều kiện quan trọng, đó là sau khi thành thân một năm nạp ba nữ nhân làm thiếp, chuyện này rất nhiều nhà ở kinh thành đã biết, thậm chí coi đó là trò cười.

Hắn biết Bạch Chỉ Hàn là hồng nhan tri kỷ của Tả Thiếu Dương, được y yêu thương nhất, Kiều Quan liền cố ý tạo điều kiện cho muội muội và Bạch Chỉ Hàn thêm thân mật, Tả Thiếu Dương chắc chắn sẽ trưng cầu ý kiến của Bạch Chỉ Hàn, cô gái thông minh như Bạch Chỉ Hàn sẽ lựa chọn ai đây, một tỷ muội thân thiết với mình, hay một người xa lạ chưa quen biết nào đó?

Thậm chí hắn chỉ cần gieo mầm ý tưởng này, Bạch Chỉ Hàn sẽ tự thúc đẩy, cho tới nay nhìn Bạch Chỉ Hàn chủ động thân thiết với muội muội mình, Kiều Quan nắm chắc mình thành công.

Kiều Xảo Nhi hoàn toàn chẳng hề biết tính toán của ca ca, nàng chỉ là cô bé mới lớn, được chiều chuộng, ngây thơ vô tư lự, thậm chí với chuyện cưới gả chỉ như hiểu như không, lúc này đang bắt chước vẻ mặt buồn cười của những khảo sinh đỗ hoặc trượt cho Bạch Chỉ Hàn xem. Tả Thiếu Dương đứng xa xa, dùng ánh mắt ôn nhu nhìn hai cô gái nói cười.

Buổi tối nhi tử còn có bữa tiệc xã giao quan trọng, cho nên Tả Quý kịp thời tuyên bố tửu yến kết thúc.

Bọn họ ngồi xe ngựa trở về Cù gia, ở ngõ bắt gặp Lữ gia cũng vừa về, Lữ công tử đỗ thứ mười ba khoa minh kinh, còn chưa kịp chào hỏi nhau thì một đám phụ nhân chạy tới ríu rít chúc mừng Lữ gia, không ngờ toàn là bà mai, lại hoàn toàn không nhìn tới người Tả gia.

Những tiến sĩ đề danh bảng vàng đều là nhân vật được đại hộ và nhà đạt quan hiển quý nhắm vào, sớm nhờ bà mai theo sát, hoàn thành vụ làm mai thế này, không chỉ tiền tạ ơn nhiều, mà còn có lợi cho danh tiếng, cho nên bà mai lớn nhỏ trong kinh thành tuyệt đối không bỏ qua thời điểm trọng yếu này. Bọn họ thậm chí móc nối quan hệ với quan lại của khảo công ti lại bộ, nghe ngóng rõ vị nào chưa hôn phối, địa chỉ ở đâu, chuyện làm mai càng sớm càng tốt, muộn một cái là mất phần.

Tả Quý nhìn cảnh này càng hận Vu gia, bây giờ đừng nói không ai dám gả khuê nữ cho nhà họ, tới tìm bà mai cũng khó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận