Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 467: Bổ thận tráng dương.

Tang Oa Tử ngồi xuống đưa tay ra, Tả Thiếu Dương hội tụ tinh thần bắt mạch, càng xem mạch, mày càng nhíu lại, không phải vì phát hiện ra bệnh gì, mà Tang Oa Tử nói đúng, hắn rất khỏe, là người khỏe mạnh nhất mà y từng gặp luôn. Đáng lẽ sau thời gian bị đói như thế, ai ít nhiều cũng có bệnh nhẹ, nhưng hắn hoàn toàn không có chút bệnh tật gì, đúng là quái nhân, đến y cũng ghen tị cho cái thể chất này.

“ Có vấn đề gì à?” Tang Oa Tử nhìn thấy Tả Thiếu Dương mày nhíu chặt thì lo lắm:

Tả Thiếu Dương buông một tiếng thở dài:” Ta quan sát khí sắc của huynh, vốn đã nghi rồi, giờ bắt mạch, thấy nội thể huynh hư hao nghiêm trọng, đó là do thời gian qua đói kém dài ngày, dẫn tới cơ quan trong cơ thể suy kiệt mới ra cơ sự này.”

Tang Oa Tử sao hiểu mấy từ chuyên môn này, nghe đã sợ:” Có nguy hiểm không?”

Tả Thiếu Dương cố tình nói nghiêm trọng:” Không nguy hiểm, song nếu không kịp thời bù đắp hư hao, sau này ảnh hưởng sinh hoạt phu thê, khó có con.”

Tang Oa Tử tuy vô tư ít suy nghĩ, nhưng vấn đề này trọng đại hắn không khỏi căng thẳng:” Hả? Chuyện sinh con là của nữ nhân, liên quan gì tới ta?”

Tả Thiếu Dương có cách giải thích:” Tang đại ca, nếu sinh con chỉ là chuyện của nữ nhân thì chúng ta còn có tác dụng gì nữa? Nam nhân thiên hạ vứt đi cả hay sao? Nếu thế con họ sinh ra cũng chẳng liên quan gì chúng ta … Nói cho huynh biết, trong chuyện sinh con này công lao của chúng ta cũng rất lớn đấy.”

Nói chuyện kiểu này Tang Oa Tử tiếp nhận được, hỏi vội:” Vậy phải làm sao bây giờ? “

“ Đừng lo, ta kê thuốc cho huynh, chỉ cần huynh uống thật đều đặn sẽ nhanh chóng bình phục.”

“ Thuốc gì?”

“ Bổ thận tráng dương! “ Tả Thiếu Dương háy mắt kiểu chỉ nam nhân là hiểu, y không khám ra gì cả, cái này không thành thì y chỉ có cách khuyên Hoàng Cầm học Tiêu Vân Phi đi thắp hương khấn vái Bồ Tát thôi, vỗ vai hắn:” Yên tâm, thuốc này uống vào chỉ có lợi thôi.”

“ Tả công tử, đa tạ, đa tạ.” Nếu là thuốc này thì nam nhân nào chẳng thích, chẳng ngại uống nhiều chút, Tang Oa Tử đứng dậy vài dài, còn nói thêm:” Bốc thuốc nhiều chút … hì hì, cho cẩn thận.”

Tang Oa Tử tiễn Tả Thiếu Dương đi hớn hở quay trở về, Hoàng Cầm không hiểu Tả Thiếu Dương nói gì mà khiến hắn vui vẻ như thế, vốn định vờ không liên quan gì, song không kìm được, chọc hông hắn một cái:” Này, có chuyện gì thế?”

“ Không có gì, chuyện nam nhân thôi, nàng đừng hỏi.” Tang Oa Tử nghênh mặt nói, nhìn Tiểu Muội ngồi bên giường thêm một câu:” Tiểu Muội thật may mắn.”

Hoàng Cầm càng nghe càng hoang mang, trước giờ nàng không dám nhắc chuyện khám bệnh, sợ tổn thương tự tôn của Tang Oa Tử, không biết Tả Thiếu Dương làm thế nào, hắn lại hưng phấn như vậy.

Tang mẫu nằm trên giường rên hừ hừ, lúc bảo Tiểu Muội trở mình hộ, lát sai Hoàng Cầm bóp tay, rồi trời nóng quá Tang phụ chạy đi mở cửa sổ, sau đó lại bảo quá lạnh Tang Oa Tử phải đóng cửa lại, hành hạ cho mọi người khốn khổ.

Tới buổi chiều chân tay Tang mẫu đã giảm phù hơn, hô hấp bình ổn, rên rỉ:” Đỡ, đỡ, đỡ ta dậy, ta muốn đi nhà xí.”

Mọi người mừng rỡ, Tang mẫu vì không đại tiểu tiện được cho nên thống khổ không thôi, bây giờ uống thuốc vào có thể đi ngoài được, chứng tỏ thuốc đã đúng bệnh, tuy chỉ đi ra được một ít, song ai nấy đều mừng.

Tới tối Tả Thiếu Dương khám lại cho bà ta, sau đó giữ nguyên phương thuốc, đồng thời cũng đưa thuốc cho Tang Oa Tử, Hoàng Cầm hỏi y tình hình, y chỉ nói, đợi xem kết quả, làm nàng càng nghi hoặc.

Mấy hôm liền tuy Tang mẫu mơ mơ màng màng ngủ không yên, uống thêm đợt thuốc không ngờ ngủ ngon lành.

Vì Tả Thiếu Dương dọa hơi quá, toàn bộ Tang gia đều không muốn về, dù sao phòng bệnh này không có ai khác, nên cả nhà ở lại.

Tới canh ba Tang mẫu thức dậy đòi đi đại tiện, lần này thì làm một bãi sướng khoái, người nhẹ đi mấy cân. Tiểu Muội đun nóng thuốc cho uống, bà ta ngủ một lèo tới sáng.

Ngày đầu mặt Tang mẫu chẳng có gì chuyển biến, nhưng cảm giác đã dễ chịu hơn, tới ngày thứ hai tay chân đã có sức, co vào duỗi ra thoải mái, đại tiểu tiện như thường, ngày thứ ba Tả Thiếu Dương khám xong nói:” Tốt rồi, bệnh trong người đã hóa giải, bây giờ tới dùng thuốc trị phù. Trong thời gian này có thể thong thả điều dưỡng ở nhà.”

Người Tang gia thở phào, rối rít cảm tạ, Tang mẫu càng khóc chảy nước mắt.

Thoáng cái mười ngày trôi qua.

Trải qua mười ngày được Tả Thiếu Dương tận tình chữa trị, Tang mẫu đã có thể xuống giường đi lại, ăn uống quay trở lại bình thường. Tang Oa Tử cũng đã uống thuốc được mười ngày, Tả Thiếu Dương hỏi nhỏ hắn hiệu quả ra sao? Tang Oa Tử giơ ngón cái lên, Tả Thiếu Dương cười hăng hắc, chỉ là y không biết rằng, mười ngày qua Hoàng Cầm và Tiểu Muội đêm đêm luôn ở bên cạnh trông chừng Tang mẫu, chưa từng về nhà.

Suốt từ hôm mọi người chuẩn bị bỏ trốn khỏi Hợp Châu tới nay, Tả Thiếu Dương không gặp lại Tiêu Vân Phi nữa, cắm cả cành cây rồi mà không thấy, chẳng biết ông ta làm gì, hôm nay có thời gian rảnh, Tả Thiếu Dương tới chùa Thanh Phong hỏi thăm tin tức.

Trí Không trả lời làm y bất ngờ:” Tả thí chủ, Tiêu lão ca đã đi rồi.”

“ Hả, huynh ấy đi đâu?”

“ Đi tới nơi nên đi.”

Nói chuyện với Trí Không là một chuyện vô cùng vất vả, đôi khi nửa ngày trời không biết ông ta nói cái gì, Tả Thiếu Dương chỉ biết cười khổ:” Vậy huynh ấy đi lâu chưa?”

“ Vài ngày rồi.” Trí Không lấy trong tủ ra một phong thư:” Khi Tiêu lão ca đi có để lại cho lão nạp phong thư này, nói trong vòng ba ngày mà thí chủ không tới tìm thì đốt đi, tới mai là hết thời hạn ba ngày, xem ra duyên của hai vị chưa tận đâu.”

Tả Thiếu Dương có linh cảm tin tức không hay đang đợi mình, xé thư xem ngay, chỉ lưa thưa vài dòng, chẳng ghi người gửi hay người nhận: Lão ca vân du tư phương, nơi ở vô định, nên chẳng thể nói tới đâu. Nếu thư này tới tay đệ, chúng ta sẽ còn duyên gặp lại, khi đó cùng uống rượu, trân trọng!

Nét chữ nắn nót nhỏ nhắn, như lấy sợi tơ quét lên, Tả Thiếu Dương xem đi xem lại vài lần, không thấy có gì đặc biệt, vì sao Tiêu Vân Phi lại hạn ba ngày mình không tới thì không đưa.

“ Đại sư, vì sao Tiêu đại ca đi mà không từ biệt một tiếng.”

“ Nhân sinh như phù vân, Tả thí chủ, mây tụ mây tán có từ biệt không?”

Tả Thiếu Dương không nhịn được đốp một câu:” Đại sư không phải mây sao biết mây không từ biệt.”

“ Ha ha ha, lão nạp không biết mây có từ biệt nhau không, nhưng biết Tiêu lão ca có từ biệt thí chú.”

“ Không thể nào, nếu không ta phải biết chứ.”

Trí Không mỉm cười:” Thí chủ xem miếng ngọc bội có còn không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận