Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 552: Chuyện không tầm thường. (1)

Bước vào phòng lập tức ấm áp hẳn lên, còn xông hương, khá dễ chịu, bên trong có năm sáu người, ngồi ở thái sư ỷ chính giữa là hai lão giả râu tóc bạc phơ, người béo hơn thì trán hói quá nửa rồi, trơn bóng như quả dưa hấu, da dẻ hồng háo, không thấy nếp nhăn nào, miệng cười hiền hòa. Vị gầy thì mặt nghiêm nghị, khó đăm đăm, như ai cũng nợ tiền ông ta vậy.

Thứ đến là đôi trung niên phu phụ không có bất kỳ điều gì đặc biệt, y phục hoa lệ thế nào thì là điều không cần kể tới, còn có một người trẻ tuổi, gò má cao, môi mỏng, đôi mắt sáng có thần, bộ dạng thanh niên tuấn kiệt.

Ngũ Thư ngồi phía bên còn lại, thấy Tả Thiếu Dương đi vào thì đứng dậy giới thiệu:” Sư huynh, đệ dẫn tiến một chút.”

Hắn đưa tay lần lượt từ lão giả béo:” Đây là lão chưởng quầy của Chân thị y quán, Chân lão thần y.”

Tới lão giả gầy: “ Đây là đại lão gia của thái thường tự. Ba vị này là Đỗ lão gia, Đỗ phu nhân và Đỗ công tử. Còn đây là Đại sư huynh của tiểu nhân, họ Tả, tên Thiếu Dương, thiếu chưởng quầy của Quý Chi Đường Hợp Châu.”

Tả Thiếu Dương chắp tay vái một vòng, lòng có chút kích động:” Học sinh Tả Thiếu Dương, bái kiến hai vị lão thần y, Đỗ lão gia hiền khang lệ và Đỗ công tử.”

Nghe Tả Thiếu Dương tự xưng học sinh chứ không phải tiểu nhân như Ngũ Thư, hơn nữa tướng mạo đường đường, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ, không có chút vẻ nịnh nọt nào, Chân Quyền khẽ gật đầu, xua bàn tay múp míp:” Tả công tử, không cần đa lễ, ngồi đi.”

Ba người Đỗ gia đều cười gật đầu đáp lễ, chỉ Chân Lập Ngôn liếc mắt một cái rồi thôi, quan cách mười phần.

Ngũ Thư nhường chỗ Tả Thiếu Dương ngồi.

Chân Quyền cười tủm tỉm:” Dao Nhi có nhắc tới công tử rồi, hai bài thơ của công tử hay lắm, tổ thượng từng làm quan triều Tùy, cũng là dòng dõi quan hoạn, môn đệ thư hương. Lần này hình như công tử tới kinh thành để tương thân, nhưng chuyện không được thuận lợi, bây giờ còn vì tôn nữ của Vu lão thái y hủy hôn mà kiện cáo, có phải không?"

" Vâng, có chuyện đó ạ." Nói tới chuyện này trước mặt mọi người Tả Thiếu Dương có chút xấu hổ:

Chân Lập Ngôn quan sát Tả Thiếu Dương rất kỹ càng:” Dao Nhi từng nhờ lão phu đi tìm Vu lão thái y nói chuyện, thuyết phục được nó không phải tầm thường. Vu lão thái y chính là thê đệ của hình bộ thượng thư Lưu đại nhân đấy, vậy mà các ngươi cũng dám trêu chọc vào à, lá gan không phải nhỏ đâu."

Tả Thiếu Dương chắp tay:” Vì chuyện không ra gì của học sinh, kinh động tới hai vị lão thần y, thật xấu hổ.”

Chân Quyền rất ôn hòa:” Không việc gì phải xấu hổ, trai lớn cưới vợ gái lớn gả chồng, tìm kiếm một tức phụ môn đăng hộ đối là tâm nguyện mỗi một người làm cha mẹ, hôn sự của Dao Nhi cũng làm lão hủ rất đau đầu.”

“ Chân tiểu thư tâm địa thiện lương, nhất định tìm được tuyệt phối.” Tả Thiếu Dương nói câu này là mong mỏi thực lòng, cô gái đó là người nhiệt thành:

“ Con cháu có phúc của con cháu, khỏi phải quản chuyện chúng nó, trời cao ắt có an bài.” Chân Lập Ngôn có vẻ là người nghiêm khắc hơn, cắt lời:” Chúng ta nói vào chuyện chính đi. Nghe Ngũ công tử nói, Tả công tử có chút tâm đắc chữa bệnh phù thũng, thánh thượng hạ lệnh huynh đệ ta chữa bệnh cho Đỗ đại nhân, chỉ tiếc bọn ta cô phụ hoàng ân, không thể trị được, may nhờ phương thuốc của công tử đem dùng chữa cho Đỗ đại nhân hiệu nghiệm, không biết công tử cao kiến gì để trị dứt điểm bệnh này không?”

Lão thần y khảo vấn, Tả Thiếu Dương chuẩn bị trước nên đối đáp trơn tru, tất nhiên y lựa chọn tri thức thời Đường Tống nói ra, không quá vượt kiến thức thời đại.

Chân Lập Ngôn nghe xong hỏi:” Tả công tử, trong điệp thư của lệnh sư đệ có viết phương thuốc tên Việt tỳ gia thuật thang, chính là phương thuốc đã dùng với Đỗ đại nhân, Tả công tử từ đâu có được phương thuốc này?”

Việt tỳ gia thuật thang tất nhiên là từ … Tả Thiếu Dương giật mình nhớ ra một điều làm sống lưng y lạnh toát, trong cuốn sách tổng kết kinh nghiệm hành y của Chân thị huynh đệ do Chân Dao trộm cho mình xem cũng có Việt tỳ gia thuật thang. Đây vốn là một phương thuốc trong Tạp bệnh luận của Y thánh Trương Trọng Cảnh, mặc dù đơn thuốc của y có cải tiến hơn, thay một vài vị thuốc sau này dựa vào khoa học phân tích thành phần hóa học kết luận có hiệu quả cao hơn, nhưng nền tảng giống nhau, với kiến thức và kinh nghiệm của bọn họ, không thể nào không nghĩ tới phương thuốc này.

Nghĩ tới đó, một suy đoán đáng sự như con rắn độc thình lình xông ra từ bãi cỏ, vì sao bọn họ không dùng đơn thuốc này để cứu Đỗ Yêm, họ không muốn cứu hay bên trên không cho cứu?

Mà người bọn họ muốn giết là ai, ngự sử đại phu, kiểm giáo lại bộ thượng thư, Tả Thiếu Dương không rõ ngự sử đại phu là quan lớn cỡ nào, nhưng lại bộ thượng thư tương đương cấp bộ trưởng thời hiện đại rồi.

Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, đằng sau sự kiện này, chắc chắn ẩn chứa âm mưu rất lớn, không thì cũng là đấu tranh chính trị, không đơn giản chỉ là chữa bệnh nữa, không được, mình ngàn vạn lần đừng để bị cuốn vào mới được.

Trong lòng sóng cả cuộn trào, sống lưng thì thoáng ái đã ướt đẫm, khó khăn khống chế được vẻ mặt không để lộ ra điều gì, nếu bị phát hiện mình biết bí mật của bọn họ thì chết là cái chắc rồi. Tên khốn kiếp Ngũ Thư, giờ còn không biết mình vướng vào chuyện gì, vẫn trưng ra cái bộ mặt nịnh nọt, Tả Thiếu Dương chỉ muốn đá vào mặt hắn một cái.

Trong phòng đốt hai bồn lửa, lại còn có cái lư xông hương, lửa bập bùng chiếu khuôn mặt Tả Thiếu Dương lúc sáng lúc tối:” Vài năm trước học sinh từng cứu được một vị lão linh y sắp chết đói, được ông ta truyền thụ bản lĩnh, trong đó có phương thuốc trị thủy độc phù thũng.”

Chân Quyền tỏ vẻ ngạc nhiên:” Tả công tử thật may mắn.”

Chân Lập Ngôn gật đầu, sau khi Thương hàn tạp bệnh luận của Trương Trọng Cảnh thất tán trong dân gian, một vài y giả có được phương thuốc trong đó không gì lạ, tên tiểu lang trung này thật may mắn, à, chưa chắc đã là may mắn, quả nhiên tái ông thất mã chưa chắc không phải là phúc.

Đỗ Dần chỉ quan tâm một chuyện là làm sao cứu cha mình, còn phương thuốc đâu ra không quan tâm, chắp tay nói:” Tả công tử, bệnh gia phụ đã nguy cấp vô cùng, không ngờ dùng phương thuốc lệnh sư đệ mới có khởi sắc, vừa rồi lệnh sư đệ nói, về mặt này công tử càng sở trường hơn. Không biết công tử có thể ra tay cứu gia phụ không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận