Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 373: Bi Vàng, tỷ tỷ sai quá rồi.

“ Bất đắc dĩ thôi mà.” Nghê mẫu kéo Lương thị quay lại chủ đề kia, bày mưu:” Giờ trước tiên cứ kiếm lý do để lệnh lang gặp Kiều tiểu thư đã, xem hai bên thế nào. Vừa vặn Kiều tiểu thư bị thương ở chân, hãy để lệnh lang chữa cho, chúng ta ở bên quan sát, nếu có ý tứ thì hãy nói với lệnh lang, chuyện chả phải thành sao? Lương thực khi đó lấy làm sính lễ, không nói trao đổi, ai biết đấy vào đâu.”

Lương thị bắt đầu xuôi xuôi:” Lão thái thái nói có lý, cơ mà cần bao nhiêu lương thực?”

“ Mọi người đều có cái khó, họ cũng không dám đòi hỏi nhiều, chỉ nó nuôi người nhà vượt qua trận đói này là đủ.”

“ Vậy không khó, Trung Nhi là đứa nhân hậu, hôm quan binh trưng thu lương thực, nó đi trên đường thấy quan binh giết nhiều người còn dám đấu lý với họ, cuối cùng Đại tướng quân nghe theo sửa lại lênh đấy, người ngoài còn vậy, nó đời nào để nhà nhạc trượng chết đói.” Lương thị hết sức tự hào khoe:

“ Ái dà còn có vụ này nữa à, lão thân chưa biết.” Nghê mẫu vội kiềm tò mò lại:” Nói thế thì phu nhân đồng ý rồi.”

“ Chuyện này thiếp thân không định đoạt được, phải thương lượng với lão gia, sau đó nhìn qua Kiều tiểu thư đã.”

“ Đây là điều tất nhiên rồi, thế này đi, lát nữa phu nhân nói với Tả lang trung, lão thân về nói với Kiều gia, cứ lấy cớ chân bị thương đưa tới Quý Chi Đường cho lệnh lang khám bệnh.”

“ Được, ầy dà, chuyện này mà thành thì không biết phải tạ ơn lão thái thái thế nào cho phải.”

“ Tạ ơn gì chứ, lão thân vừa mắt lệnh lang, muốn cậu ấy có hôn sự như ý, chưa kể các vị cũng giúp nhà ta nhiều rồi.” Nghê mẫu nói tới đó cười ngượng:” Đương nhiên, nếu Tả gia có dư lương, bán cho nhà ta một hai đấu thì tốt quá.”

Lương thị khó xử:” Đại tướng quân nói rồi, số lương thực này chỉ được tự ăn, không được phép bán ...”

“ Ra là vậy ... Đại tướng quân phong lệnh lang làm ủng quân giai mô, vậy tất nhiên không để Tả gia chết đói, lão thân mặt dày tính thế này, phu nhân xem có được không, nhà ta đưa Trí Nhi tới Quý Chi Đường làm học đồ, nó có miếng ăn ...” Đây mới là mục đích lớn nhất chuyến đi này của Nghê mẫu, bà ta đoán thế nào Tả gia cũng được phong thưởng, hôm nay thấy nhà họ dùng trứng gà cứu một tiểu cô nương không quen biết nhặt ngoài đường càng chứng minh mình suy đoán không sai, Đại tướng quân không chỉ thương mà còn thưởng lớn, chuyện hôn sự chỉ là bán ân tình trước cho dễ mở miệng thôi:

“ Chuyện này à?” Lương thị ngập ngừng, nghĩ một lúc nói:” Thiếp thân không làm chủ được, phải hỏi lão gia, có điều vấn đề không lớn, một đứa bé thì ăn được là bao, cùng lắm thiếp thân bớt ăn một ít phần cho nó là được.”

Nghê mẫu mừng rơi nước mắt, nhún mình thi lễ:” Tả phu nhân là đại ân nhân của Nghê gia hu hu hu ...”

Lương thị vội đỡ lấy bà:” Không dám, lão thái thái giúp Tả gia việc lớn như vậy, chuyện nhỏ này đáng gì.”

“ Chuyện này không chậm trễ, chúng ta chia nhau đi làm thôi.” Nghê mẫu nói xong rời phòng, chào hỏi cha con Tả Quý rồi vội vã về nhà.

Lương thị và Nghê mẫu rời phòng bào chế, Bạch Chỉ Hàn cũng chui từ trong chăn ra, ngửa mặt nhìn trần nhà, trong lòng thực sự ngũ vị tạp trần, chua cay mặn ngọt đều có, vuốt ve Bi Vàng lẩm bẩm:” Bi Vàng ơi, tỷ tỷ sai quá rồi, làm sao chuộc lỗi bây giờ?”

Bi Vàng không trả lời được, nó vẫn ngủ.

Không cần phải nói, câu chuyện hôm nay đã chứng minh điều Bạch Chỉ Hàn vốn đã nghi ngờ, nàng thực sự hiểu lầm Tả Thiếu Dương mất rồi.

Tiếp xúc một thời gian dài, Bạch Chỉ Hàn thông minh như thế làm sao không nảy sinh nghi ngờ chứ. Cái gì khác không nói, chỉ lấy riêng việc bọn họ lấy củ sâm đáng giá nghìn vàng cứu ngoại tổ phụ mình ra nói đi, vừa rồi nghe họ nói chuyện, củ sâm đó là dùng để Tả Thiếu Dương cưới tức phụ, giờ lại đem chữa bệnh cho ngoại tổ phụ. Mặc dù mình thề tới Tả gia làm nô tỳ, nhưng bây giờ khắp đường phố đều là người bán con bán cái, nhà bọn họ lấy củ sâm đó đổi lấy một nữ tử yếu ớt như mình có lợi gì chứ? Đem so với Miêu cô nương, nàng thấy mình đúng là vô dụng, chẳng giúp được gì.

Trước kia mỗi hành động của Tả Thiếu Dương đều bị nàng nghi ngờ, cho rằng y có mục đích, không tốt đẹp như bề ngoài, nhưng giờ đây càng nghĩ càng hiểu, hóa ra không phải, chỉ vì y quá tốt, tốt tới mức ngốc nghếch, cho dù bề ngoài cố tỏ ra mạnh mẽ khắc nghiệt thì trái tim thực sự mềm như đậu hũ vậy.

Khi đó nàng căm hận Tả Thiếu Dương thế nào, nàng đoán ra được y chịu oan ức lớn thế đó, thậm chí còn hơn, vì nàng cho rằng mình có lý do chính đáng, y chẳng hiểu vì sao.

Mình phải làm sao bây giờ, xin lỗi ư, không phải nàng kiêu ngạo tới mức không thể hạ mình xin lỗi, giờ làm nô tỳ của người ta rồi, còn cái gì nữa mà hạ mình hay không? Nhưng bao lời xin lỗi chẳng đủ, ân tình đó quá lớn mất rồi, người ta nhẫn nhịn bao nhiêu oan ức như thế, vẫn hết lòng cứu chữa ngoại tổ phụ của mình, còn chia cả lương thực cứu mạng nữa. Đổi lại là bản thân, Bạch Chỉ Hàn dứt khoát không làm thế, người ngoài kia có chết liên quan gì tới mình.

Được rồi, chuyện đã thế này cứ vậy đi, y là người tốt, vậy thì cả đời mình hầu hạ y coi như cũng có chốn về tốt, bất kể là nô tỳ, hay thê thiếp ...

Bạch Chỉ Hàn nằm trên giường, đầu óc không ngừng suy nghĩ miên man, nàng nghĩ rất nhiều nhưng cũng rất loạn, không nghĩ được cái gì ra đầu ra đũa hết, quyết định ngồi dậy, nàng phải xuống xem cài nhà mà Nghê mẫu giới thiệu kia thế nào. Tuy người ta chẳng có lý do gì nói dối, song nàng không dễ tin tưởng người khác, người Tả gia quá hiền lành, nàng không muốn họ bị thua thiệt, giờ đây nàng thực sự coi đây là nhà mình, muốn bảo vệ nó.

Nàng vốn chỉ cảm nhẹ, được Tả Thiếu Dương cho uống thuốc kịp thời, toát mồ hôi một hồi đã khỏe hơn rồi, nhẹ nhàng đặt Bi Vàng vào ổ mà không đánh thức nó, vội thay nam trang rộng rãi, thay y phục một nửa bất giác thừ người ra. Bộ y phục này cũng do Tả Thiếu Dương thấy nàng bị thương mặc Hồ phục không tiện mới chọn trong số y phục mới lần trước lấy lương thực đổi được, nhìn bề ngoài thì là nàng hầu hạ y, nhưng tới việc quan trọng đều là y chăm sóc nàng, hơn nữa đều làm trong lặng lẽ.

Từ lúc nghe lệnh ngoại công tới Tả gia, nàng thấy cuộc đời mình vậy là đã hết, trước mắt chỉ có một màu u tối, Tả Thiếu Dương nhiều lần gây khó dễ, nàng cũng không phản ứng lại, không phải vì nàng giữ thân phận nô tỳ, mà vì thấy mọi thứ trở nên vô nghĩa, nhưng bây giờ khác hẳn, bây giờ mùa xuân như mới thực sự tới, Bạch Chỉ Hàn ôm lấy chăn, đưa lên mũi ngửi nhẹ, ánh mắt bâng khuâng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận