Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 527: Phù sa không chảy ruộng ngoài. (1)

Xung quanh chửi bới, cả tiểu nhị cũng tới lịch sự mời bọn họ đi, Kiều gia đành lên xe rời khách sạn. Kiều Xảo Nhi lúc này mới mắt đỏ hoe nhìn phụ thân:” Cha, cha bảo Tả gia không đồng ý hôn sự này cơ mà, thế này là thế nào? Sạo lại thành hủy hôn, thế này, thế này con còn mặt mũi nào gặp ai nữa, làm sao dám nhìn Tả đại ca.”

Kiều phu nhân, ôm lấy khuê nữ:” Ngoan, đừng trách cha, lúc đó cha mẹ thấy Hợp Châu nạn đói hoành hành, không nỡ để con lại đó chịu tội thôi. Đừng khóc, con yên tâm, cha mẹ và ca ca con sẽ tìm cách nhờ Tả công tử giúp con chữa chân, cậu ấy là người thật thà lương thiện, sẽ không từ chối đâu.”

“ Con không chữa, kệ nó ra sao thì ra, làm sao con dám gặp lại huynh ấy nữa.” Kiều phu nhân không nói còn đỡ, nói xong, Kiều Xảo Nhi nhào vào lòng mẫu thân khóc nức nở:

Kiều lão gia chỉ ngồi im, không biết nghĩ gì.

Phu nhân Kiều Quan là Đinh thị an ủi một hồi, nhỏ giọng bảo trượng phu:” Bình thường chàng nhiều chủ ý lắm cơ mà, mau nghĩ cách đi.”

“ Không dễ, xem chừng bọn họ rất có thành kiến, đang lúc lửa bốc lên đầu, không nói được.” Kiều Quan nhắm mắt suy nghĩ một hồi, nói:” Lần này bọn họ tới kinh thành cầu thân, vậy chúng ta giúp họ có hôn sự tốt, có thể nhân đó mà tu bổ quan hệ hai nhà, sau đó cầu họ chữa thương cho muội muội, cha thấy sao?”

Kiều lão gia hôm nay bị người ta chửi mắng té tát giữa chốn đông người, không còn mặt mũi nào, song vì khuê nữ, giận mấy cũng phải nhịn:” Giờ chỉ còn cách như thế, không biết ông ta gặp chuyện gì mà tính cách thay đổi nhiều như vậy? Nên tìm hiểu kỹ càng rồi hẵng làm, đừng để chuyện tệ hơn, ảnh hưởng tới muội muội con.”

Tối hôm đó ở hậu trạch Kiều gia.

Trừ Kiều Xảo Nhi bị cái chân dày vò đã uống thuốc đi nghỉ thì người Kiều gia tụ tập trong một gian phòng, Kiều Quan tay cầm một tờ giấy, ánh mắt rất hưng phấn, nhưng mặt vẫn trơ trơ, giọng nói cũng đều đều vừa đủ nghe:” Cha, mẹ, con đã nghe ngóng rõ rồi, Tả gia lần này vào kinh có ba điều kiện, trừ môn đăng hộ đối, còn một là đồng ý thành thân xong nạp thiếp, và yêu cầu bên nữ biết ngâm thơ làm phú.”

Đinh thị là người kinh thành gốc, rất kiêu ngạo, nghe xong đã cười:” Một lang trung từ châu nhỏ tẹo tới mà yêu cầu rõ nhiều, nếu khuê nữ người ta mà có tài hoa có gia thế như vậy, còn chẳng gả cho đạt quan hiển quý kinh thành, ai dại đi gả cho một tiểu lang trung.”

Kiều Quan nghiêm giọng nạt:” Nàng đừng có mà nhìn người qua khe cửa rồi chê người ta dẹt, ta thấy tài hoa của Tả công tử không thua kém ai hết, ít nhất thanh niên tuấn kiệt ta gặp thì không ai bằng.”

Đinh thị biết trượng phu xưa nay không nói đùa, ngạc nhiên:” Sao chàng biết?”

Kiều Quan đưa tờ giấy cho Đinh thị:” Đây là bài thơ Tả gia dùng để thử nhà nữ, nghe nói do chính Tả công tử viết.”

Đinh thị nhận lấy đọc, ngạc nhiên:” Thơ hay, đúng do tiểu lang trung đó làm sao?”

“ Bảo gia dùng bài thơ này để khảo nghiệm khuê nữ người ta, nếu không phải y viết, người ta chẳng cười cho sao?” Kiều Quan lấy lại tờ giấy:” Mời phụ thân xem.”

Kiều lão gia năm xưa cũng tham gia khoa cử, tuy không đỗ đạt, nhưng kiến thức vẫn có, xem xong hai bài thơ, hít sâu một hơi:” Tiểu lang trung mà có tài này, cống cử tú tài, hay đỗ các khoa tiến sĩ đều nằm trong khả năng đấy.”

Kiều Quan rất tán đồng, hạ thấp giọng xuống:” Nhi tử có suy nghĩ này, không biết có nên nói hay không?”

Kiều phu nhân trách:” Tới lúc nào rồi mà còn rườm lời như vậy, ở nhà nói gì thì nói luôn đi.”

“ Vâng, nhi tử nghĩ thế này, Tả công tử có tài hoa như thế, y đạo lại cao minh, tiền đồ ắt vô hạn, nếu đã thế, phù sa không chảy ruộng ngoài, phụ thân cứ như ước hẹn, tuyển cậu ta là nữ tế, chẳng phải thỏa đáng sao? Xảo Nhi vì cái chân này lần nữa phải cần tới cậu ta, đó cũng là duyên phận, ấy là lưỡng toàn kỳ mỹ.”

Kiều lão gia mặt âm trầm, hôm nay bị Tả Quý chửi mắng công khai như thế, bảo ông bây giờ làm thông gia với Tả gia sao? Nên không nói gì.

Kiều phu nhân lại có chung suy nghĩ, ngay từ đầu bà cũng không đồng ý trượng phu hủy hôn rồi:” Lão gia, chủ ý của Quan Nhi không tệ đâu, hơn nữa Xảo Nhi và Tả công tử rất hợp duyên, bây giờ chúng ta lại quay về đúng lúc Tả gia tương thân, chẳng phải duyên trời định à?”

Kiều Quan có vẻ rất nhiệt tình với hôn sự này:” Còn chuyện nữa, nói ra cũng lạ, Tả gia ở kinh thành cũng gặp vài nhà, trong đó có nhà còn đặt sính lễ, chuẩn bị đón dâu, kết quả đều bị hủy hôn, cho nên nhà ta tới, không khác gì chạm vào vết thương lòng của họ. Con đoán vì thế tính khí Tả lang trung không tốt, cha đừng để trong lòng, nếu không thông gia không vừa mặt nhau, muội muội không vui vẻ gì.”

Nói cho cùng Kiều gia vẫn tâm thái coi mình ở trên Tả giả, tính toán hoàn toàn không nghĩ bên kia từ chối mình.

Kiều lão gia ngẫm nghĩ một chút rồi nói:” Con chưa sống với nhà họ, cho nên không rõ, cha không nói Tả gia không tốt, Tả công tử cũng có tài, song không có nghĩa tương lai y có thể thành đạt. Chẳng phải không biết bao nhiêu thư sinh mệnh danh thần đồng, thi phú ngút trời, rốt cuộc thi lần nào trượt lần đó đấy thôi. Để thành công, tài hoa chưa đủ, mấy bài thơ chưa nói lên cái gì, nếu như Tả công tử đỗ tiến sĩ, hôn sự này kết cũng được ... Thế này đi, cho y ba năm, nếu trong vòng ba năm, y có thể đỗ tiến sĩ, gả Xảo Nhi cho Tả gia.”

Kiều Quan tựa hồ rất coi trọng Tả Thiếu Dương, cho nên nói chuyện cũng thiên hướng về y, khom người nói:" Cha, với đại đa số sĩ tử mà nói, cống cử gần như không thể thành công ngay lần đầu, có rất nhiều người văn tài phong lưu không qua được cống cử. Có một số người thi tới mười mấy năm, đến khi râu đã bạc trắng mới đỗ, không phải con cũng thi bảy tám lần mới đỗ sao?"

" Không ổn." Kiều lão gia lắc đầu liên hồi:

Kiều phu nhân cẩn thận hỏi:" Vậy ý lão gia thế nào?"

Kiều lão gia mặt âm u như trời đổ mưa, không nói không rằng, hiển nhiên rất để bụng chuyện hôm nay, cúi đầu xin người ta chữa bệnh thì ông làm, chứ bảo kết thông gia ông không chịu.

Đinh thị thấy trượng phu nháy mắt cho mình thì ngồi xuống bên cạnh Kiều Xảo Nhi, hỏi:" Con thấy trước tiên phải xem Xảo Nhi nhà ta có chịu không chứ? Xảo Nhi, muội thấy người ta thế nào?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận