Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 823: Đột vây. (2)

Quan quân sau khi đánh tan được đám cường đạo, giết một mớ, bắt mấy tên làm tù binh thẩm vấn, dựa theo thông tin thu thập được đoán ra người đám cường đạo vây bắt chính là vị thần y bị bắt cóc. Vội vàng phái người đi báo lên trên, một mặt tỏa ra tìm kiếm.

Thế nhưng Mai Đóa biết có người truy đuổi, chuyên chọn chỗ bí ẩn mà đi, đi suốt một ngày mới dừng lại, nói đúng ra không phải dừng lại, mà nàng kiệt sức rồi.

Người nàng trúng tám mũi tên, cũng may giáp da vốn buộc bên hông, khi tác chiến được nằng mặc lên người, ngực và lưng đều được che chắn, tên xuyên qua da thịt, thậm chí chạm vào xương, nhưng không bị tổn thương nội tạng, chỉ bị thương da thịt.

Cho dù thế, nàng đi suốt một ngày, đã không chữa trị kịp thời, lại còn mất máu quá nhiều, lấy đi hết thể lực của nàng rồi.

Trước khi Mai Đóa ngã xuống, nàng vẫn không quên điểm huyệt cho Tả Thiếu Dương vài phát, cho nên dù nàng nằm đó không nhúc nhích, y cũng toàn thân mềm nhũn chẳng làm được gì.

Tả Thiếu Dương nhìn tấm lưng máu me của Mai Đóa, nói:" Mai Đóa, ngươi bị thương quá nặng, mau giải huyệt cho ta, ta trị thương cho nếu không ngươi sẽ mất máu mà chết đấy!"

Mặt trời đã lặn xuống núi, không trung chỉ còn hắt lên ánh tàn dương đỏ ối, Mai Đóa chẳng hiểu được lời Tả Thiếu Dương nói, thấy y chỉ lưng mình thì cũng đoán ra. Nàng lắc đầu, thở dốc, cố gắng phục hồi thể lực, để đưa Tả Thiếu Dương tới biên cảnh Thổ Phồn.

Mấy lần bị người ta điểm huyệt rồi, Tả Thiếu Dương cũng dần học cách đối phó, lần ở Cù Châu, y đang tới lúc đột phá lại bỏ bê luyện tập, gây bế tắc kinh mạch, lần đó xung huyệt khiến y trải qua cơn đau chưa từng có trong đời, nhưng thu được khiến thức không ít mặt này.

Vì thế y vận phản hư thổ nạp công, điều chuyển chân khí, tuy chưa khôi phục được ngay, vẫn miễn cưỡng hoạt động được, bò tới bên cạnh Mai Đóa, đẩy nàng nằm úp xuống, lấy loan đao, cắt áo, để lộ lưng trần.

Mai Đóa lớn chừng này rồi còn chưa tiếp xúc thân mật với nam nhân, xấu hồ vô cùng, lúc này dù nàng có khỏe mạnh cũng không dám nhúc nhích, vì người cởi áo nàng là Pháp vương, chỉ cần Pháp vương không bỏ trốn, y muốn làm bất kỳ chuyện gì, nàng cũng không phản kháng.

Tả Thiếu Dương kiểm tra vết thương, đoán chừng không xuyên thủng bụng ngực mới yên tâm, lấy đá đánh lửa trên người Mai Đóa, muốn đốt lửa, khử trùng dao xử lý vết thương. Mai Đóa cướp lại đá đánh lửa, liên tục lắc đầu.

Biết nàng sợ lửa làm bại lộ mục tiêu, quan binh phát hiện, Tả Thiếu Dương khuyên bảo, chỉ dao:" Phải khử trùng, nếu không vết thương sẽ bị nhiễm trùng."

Mai Đóa không hiểu, lắc đầu đưa cho y một cái chai nhỏ làm bằng gỗ.

Tả Thiếu Dương nhận lấy, rút nắp đổ một ít ra bên trong là thuốc bột, ngửi thử, có thể đoán ra đây là thuốc trị thương. Dù sao y chẳng có thuốc, lại không đủ sức đi hái thảo dược, đành dùng thứ thuốc không rõ nguồn gốc của nàng.

Cẩn thận rạch vết thương, lấy mũi tên, rắc thuốc, toàn bộ quá trình Mai Đóa không kêu một tiếng, rất kiên cường.

Trang phục của đám Mai Đóa trừ phần bằng da thuộc thì là vải thô, không có tác dụng làm băng cứu thương, nên Tả Thiếu Dương cởi áo trong, cắt ra băng cho nàng.

Đỡ nàng ngồi dậy, áo ở phần lưng cắt hết rồi, hiển nhiên không thể thực hiện công năng vốn có của nó, hai bầu ngực như hai quả dưa Cáp Mập lộ ra, mặt nàng đỏ như máu, mặt cúi gằm, thi thoảng bị tay Tả Thiếu Dương đụng chạm, phát ra tiếng rên khe, thở dốc liên hồi.

Tả Thiếu Dương lúc chữa thương hoàn toàn không hề để ý, khi xong rồi mới nhận ra, hai bầu vú đẫy đà chắc nịch như hai gò tuyết nhô cao, tuy da nàng đen, nhưng không ảnh hưởng gì, da ngực trơn nhẵn và bóng như thoa mỡ dê. Bầu vú co lại tới đỉnh một cách hoàn mỹ, kết ra hai quả chín mọng. Y không kìm được, run run đưa tới tới.

Từ phản ứng của Mai Đóa, Tả Thiếu Dương khẳng định nơi đó chưa từng được nam nhân đụng tới, y có bốn thê thiếp rồi, sao không hiểu, xử nữ bị nam nhân xoa nắn ngực, toàn thân sẽ bủn rủn, không có chút sức lực nào. Cho nên quyết định dùng chiêu vô sỉ này, làm Mai Đóa nhũn ra, sau đó thừa cơ trốn.

Chỉ là khi tay sắp đụng vào bầu vú nàng thì dừng lại ... Nếu là nữ ác tặc bắt cóc thông thường, y không ngại dùng hết thủ đoạn thoát thân, nhưng Mai Đóa là cô nương đơn thuần, mình dùng trò ti tiện đó, sau này còn mặt mũi nào làm người.

Tả Thiếu Dương bế Mai Đóa vào bụi cỏ rậm, tát mình một cái, lấy chỗ y phục rách nát, che đi bầu ngực nàng, ngồi xuống bên cạnh vận công điều tức, tiến vào trạng thái vong ngã.

Chừng hai canh giờ sau, Tả Thiếu Dương mới thu công, mở mắt ra nhìn, thấy Mai Đóa nằm bên cạnh mình ngủ say, nhưng một tay vẫn nắm lấy cổ tay y.

Tả Thiếu Dương ý đồ gỡ tay Mai Đóa ra, nhưng vừa cử động một cái là nàng tỉnh ngay, cứ như chưa bao giờ ngủ vậy.

Sau khi ngủ được một giấc, thể lực Mai Đóa khôi phục một phần, nàng dụi mắt bò dậy, nhoẻn miệng cười nói gì đó.

Còn có thể nói gì, bảo y đi thôi chứ sao, Tả Thiếu Dương kiểm tra vết thương trên lưng nàng, ít nhất không chảy máu nữa, thở dài đưa tay bẹo má nàng một cái:" Nha đầu ngốc này, nếu ta đủ tàn nhẫn, đao trong tay ta sớm chém cô chết chục lần rồi. Thôi vậy, ta không nỡ giết cô, cũng không thoát được cô, giở thủ đoạn mà trốn, sợ nha đầu cố chấp cô vì nhiệm vụ thất bại mà tự tận mất, đành theo cô đi thôi."

Mai Đóa tựa hồ đoán ra được ý tứ của y, cười hì hì, nắm tay y kéo về phía trước.

Bọn họ nương theo ánh trăng mò mẫn mà đi, mấy canh giờ sau, mặt trời ló rạng, không phát hiện ra quân Đường truy đuổi, Mai Đóa mới rời rừng, cùng Tả Thiếu Dương leo qua ngọn núi, qua nơi này sẽ là địa bàn Thổ Phồn.

Tả Thiếu Dương chấp nhận số phận rồi, không phản kháng nữa, nàng chỉ đi đâu thì đi đó. Mai Đóa cầm cái que vẽ vẽ gì đó, sau đó đánh dấu, nói một trang, y đoán nàng nói bọn họ đã thương lượng vị trí tập hợp rồi.

Mặc dù thuốc bột của Mai Đóa có tác dụng cầm máu, nhưng không thể kháng khuẩn tiêu viêm, nên vết thương bắt đầu viêm, thân thể nàng nóng rực, nàng vẫn nắm tay Tả Thiếu bước thấp bước cao đi về phía trước.

Tả Thiếu Dương dừng lại, Mai Đóa xoay người, đôi mắt to linh động có chút đờ đẫn.

" Kiếp trước ta nợ các ngươi cái gì không biết nữa." Tả Thiếu Dương chấp nhận số mệnh rồi, tay Mai Đóa nắm tay y không còn chút sức nào, nếu không phải y đi theo nàng thì nàng chẳng kéo nổi. Bế xốc Mai Đóa lên, quả nhiên nàng chẳng có chút phản kháng nàng, nãy giờ bước đi được hoàn toàn nhờ ý chí thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận