Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 211: Một vụ mặc cả. (1)

Thật không may khi Tả Thiếu Dương tới Hằng Xương dược hành thì Chúc Dược Quỹ không có nhà, cũng chẳng nói là đi đâu, Tả Thiếu Dương rất nóng lòng, nhưng không thể hiện ra quá rõ ràng, nếu không đừng hòng bán với giá tốt, con người ông ta là thế, tư giao có thể thoải mái mời y uống rượu, uống trà, nhưng bàn chuyện làm ăn không có chuyện vì nể nang mà trả hơn một xu, nên làm ra vẻ thần bí dặn Chúc chưởng quầy nói với cha hắn là mình tới là được.

Đây là tính cách thứ hai của Chúc Dược Quỹ, ông ta rất tò mò, làm thế tự ông ta sẽ tìm tới mình.

Giờ thi Tả Thiếu Dương chỉ có thể kiên nhẫn về nhà đợi.

Nhưng tới khi kẻng cầm canh gõ rồi mà vẫn không thấy Chúc Dược Quỹ tới tìm, Tả Thiếu Dương như ngồi trên bàn chông, không ngừng ra cửa ngó nghiêng. Lòng vẫn thầm nhủ, ông ta nhất định sẽ tới, nhất định sẽ tới, bây giờ đi tìm ông ta chưa chắc đã thấy, để ông ta biết mình đi tìm thì hỏng việc.

Vì thế Tả Thiếu Dương đành hít thật sâu, thở ra, hít thật sâu ...

Lương thị đã làm xong cơm, Tả Thiếu Dương đành đóng cửa, vốn để lại một cánh, nghĩ một lúc đóng cả vào. Y không muốn để lại bất kỳ dấu hiệu nào để Chúc Dược Quỹ đoán ra tâm tình của mình, ông già đó à, gian tới độ nào chính y cũng chưa đủ tầm mà lường hết đâu.

Cơm nước vẫn thế, dưa chua, bánh bao bột mì đen, một bát canh rau, Tả Thiếu Dương cũng thấy kỳ, nếu ở thời hiện đại ăn uống kiểu này ròng rã cả tháng trời, y dám chắc mình sẽ gầy tọp đi, nhưng lúc này tuy y chẳng phải béo tốt song chỉ hơi gầy một chút, vẫn rất dễ coi.

Ăn một nửa cái bánh bao thì có tiếng gõ cửa vang lên, Tả Thiếu Dương mừng phát điên, lại phải vờ không nghe thấy, tiếp tục ăn.

Tả Quý nhíu mày:” Trung Nhi, ra mở cửa đi.”

“ Dạ?” Tả Thiếu Dương mặt hoang mang ngơ ngác, y đang thả hồn tiên giới còn chưa biết có việc gì:

“ Để thiếp thân đi.” Lương thị đứng dậy, cầm bát ra mở cửa.

Tả Thiếu Dương dựng tai lên nghe, quả nhiên là có tiếng cười sang sảng của Chúc Dược Quỹ mà y mong đợi:” Ha ha ha, xin lỗi, xin lỗi, lão tẩu tử, muộn thế này rồi mới ăn cơm à? ... A, sao lại ăn cái này? .. Hèm, tiết kiệm quá.”

Lương thị chỉ cười nhường đường cho ông ta vào.

Tả Thiếu Dương như giờ mới phát hiện ra ông ta, đặt bát xuống đi tới mở ghế gấp ra:” Chúc lão bá, mời ngồi mời ngồi.”

Tả Quý cũng đặt bát cơm xuống, đi ra sau cái bàn của mình lấy ghế ra.

Chúc Dược Quỹ vuốt râu cười:” Tả lang trung, hiệu thuốc của ông bây giờ đã khác trước, cả huyện thái gia cũng tới, cả thành đang đồn đoán đủ kiểu, sau này muốn thanh bình như xưa cũng khó rồi. Ha ha ha, riêng điểm này thôi đã đáng ăn mừng một chập, sao còn tiết kiệm tới ăn rau dại thế?”

Tả Quý chỉ cười cho qua:” Lão chưởng quầy tới hàn xá giờ này không biết có chuyện gì chỉ giáo.”

“ Không dám, lão phu tới đây là để thỉnh giáo.” Chúc Dược Quỹ quay sang Tả Thiếu Dương:” Đại lang, chiều lão phu đi cùng Thang bác sĩ và An y quan có chút chuyện, vừa về nhà thì nghe nói cậu tới tìm ta, có chuyện gì vậy hả?”

“ Cũng không có gì, cháu chỉ thuận tiện đi qua, tạt vào muốn hỏi chuyện kho thuốc dùng có tốt không thôi, không ngờ làm phiền lão bá tới tận đây.”

“ Tốt! Tốt lắm!” Chúc Dược Quỹ gật gù hài lòng:” Cho tới bây giờ nhiều loại dược liệu cho thấy hiệu quả rồi, không bị sâu một như trước, lão bá đang tính hôm nào mời cậu tới giúp ta làm vài cái nữa?”

Tả Thiếu Dương sảng khoái nhận lời:” Không thành vấn đề, lão bá định bao giờ làm?”

“ Hai ba ngày nữa đi, còn dọn địa điểm.” Chúc Dược Quỹ hắng giọng một cái, mặt đổi sang nghiêm túc:” Lão phu có chuyện này muốn thương lượng, nên mới tới tìm cậu vào giờ này.”

Tới rồi, tới rồi, Tả Thiếu Dương lòng hồi hộp, cố gắng tỏ ra tự nhiên:” Lão bá cứ nói.”

“ Ừ, Tả lang trung, ta muốn mua đứt luôn cách bào chế sáu vị thuốc kia của quý đường, thế nào?” Câu này thực sự là hỏi Tả Thiếu Dương, vì tôn trọng nên Chúc Dược Quỹ mới nói với Tả Quý.

Tả Thiếu Dương thoáng chút kinh ngạc, không ngờ mình chưa nói đối phương đã nghĩ tới rồi, xem ra vụ kiện hôm nay khiến ông ta nhìn ra tương lai tươi sáng của vụ làm ăn này, rất nhạy bén, chả trách từ hai tay trắng lại trở thành người giàu nhất nhì huyện.

Tả Quý mỉm cười:” Cái này của khuyển tử, cứ để nó quyết định là được.”

Tả Thiếu Dương gãi gãi đầu, làm bộ ngây ngô:” Cháu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, lão bá đề nghị bất ngờ quá, không biết lão bá định mua đứt ra sao?”

“ Tất nhiên là cậu bán phương pháp này cho Hằng Xương dược hành ta xong không được bán cho ai khác nữa, tất nhiên có thể tự bào chế dùng, bán lẻ, song không được bán số lượng lớn, ảnh hưởng tới chuyện làm ăn của ta.” Chúc Dược Quỹ nói rất quyết tâm:

“ Cháu hiểu rồi ...” Tả Thiếu Dương giả bộ suy nghĩ một lúc mới gật đầu: Chỉ cần giá cả hợp lý thì không thành vấn đề.”

“ Ừm ..” Chúc Dược Quỹ giơ năm ngón tay lên sau đó giơ hai ngón nữa:” Giá này cậu thấy thế nào?”

Tả Quý dè dặt hỏi:” 7 lượng sao?”

“ Ha ha ha.” Chúc Dược Quỹ ngửa mặt cười lớn, chỉ mặt Tả Quý:” Tả lang trung, cái tầm mắt của ông, ta thật không khen nổi, ông không biết phương pháp bào chế này giá trị ra sao. 7 lượng? Ha ha ha, vụ mua bán 7 lượng thì lão phu chả thèm để ý tới, cất công tới đây làm gì?”

Tả Quý nuốt nước bọt, hỏi lại với giọng không dám tin:” Ý lão chưởng quầy là ... Bảy ... Bảy mươi lượng?”

Chúc Dược Quỹ xác nhận:” Không sai , đúng là bảy mươi lượng.”

Phu thê Tả Quý đều ngây cả ra, giọng run lên:” Lão chưởng quầy đùa phải không?”

“ Ta không rảnh để đùa.”

Cái giá này Tả Thiếu Dương ưng rồi, song bây giờ y cần nhiều hơn, tin rằng với tôn chỉ "trước tiểu nhân" của Chúc Dược Quỹ, ông ta ra giá này là có thể trả nhiều hơn, nên mặt dày nói:” Chúc lão bá, nhà cháu bào chế thuốc không tốt à, sao lão bá lại muốn mua đứt?”

“ Trước tiên cứ nói được hay không đã, lão phu sẽ nói cho cậu biết nguyên nhân. Chúng ta là đều là người quen biết lâu rồi, cò kè mặc cả hỏng tình cảm đi, cho nên lão phu ra giá 70 lượng, chẳng phải thế là thỏa mãn yêu cầu của Tang lão thái bà à?” Chúc Dược Quỹ háy mắt với Tả Thiếu Dương:
Bạn cần đăng nhập để bình luận