Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 275: Người oan ức nhất thiên hạ. (2)

Tả Thiếu Dương kêu trời, lý lẽ kiểu gì, chả lẽ khi đó Răng Thỏ hứa nếu cứu được ông thì làm mẹ ta, bây giờ ta cũng phải quỳ xuống xưng con à? Tư tưởng hai bên cách biệt quá xa, thực sự không nói được, y chỉ biết thở dài:” Lão thái gia, bây giờ không phải Bạch tiểu thư không giữ lời, mà là ta không muốn, không thể trách được nàng ấy, càng không thể trách lão thái gia, lỗi là ở ta hết, được chưa, giờ bỏ qua đi. Lão thái gia bệnh đã khỏe, chỉ cần uống thuốc thời gian là phục hồi như xưa, vậy là mọi người đều vui, nhà ta còn có bệnh nhân đang chờ, xin cáo từ.”

Nói xong chắp tay định đi, trốn thị phi không nên ở lâu.

“ Công tử gượm đã.” Cù Văn Chính ngồi thẳng dậy:” Lão phu còn có lời muốn nói.”

Mẹ nó, biết không dễ thoát thế mà, Tả Thiếu Dương chửi thề trong lòng, chỉ đành quay đầu lại:” Lão thái gia cứ nói.”

“ Đây không chỉ là vấn đề lời hứa nữa rồi, mà là hôn ước. Lời hứa không giữ, hôn ước không tuân, lão hủ còn mặt mũi nào mà thấy người thiên hạ, chỉ còn cách trả cái mạng này cho công tử mới có thể bảo toàn thể diện Cù gia.”

Tả Thiếu Dương hết cách, quay đầu nhìn Bạch Chỉ Hàn, muốn nói, này Răng Thỏ, cô cũng không ưa gì ta, chuyện này có phần lỗi của cô, mau nghĩ cách gì đi. Nhưng Bạch Chỉ Hàn như Ngọc quan âm, mặt phượng hạ xuống, như bọn họ nói chuyện gì cũng không liên quan tới mình, bộ dạng cam chịu số phận. Tả Thiếu Dương ngứa răng, nha đầu này chỉ giỏi gây khó cho mình, lúc không cần nói thì nói rõ lắm, lúc cần cô ta thì cô ta im thít, kiếp trước mình nợ cô ta chắc, khách khí không được rồi, phải cứng thôi:” Lão thái gia, ngài không thể vì giữ thể diện Cù gia mà bắt ta cưới một nữ tử ta không muốn. Thế không phải cố tình gây khó dễ cho người ta … “

Tả Quý không nhịn nổi, quát lớn:” Trung Nhi, Bạch tiểu thư đoan trang hiền huệ, là hôn sự tốt, con còn muốn gì nữa, muốn cưới công chúa quận chúa à?”

Lương thị cũng hiếm khi mắng nhi tử cũng lên tiếng:” Sao con có thể nói thế, chuyện hiểu lầm bắt đầu từ nhà ta mà ra, lúc đó Bạch tiểu thư vì nóng lòng chữa bệnh cho ngoại tổ phụ mà nói vài câu không đúng cũng có thể thông cảm, sao con cứ để bụng mãi như vậy, có phải nam nhi không?”

Rồi, giờ mọi lỗi lầm đổ lên đầu mình, Tả Thiếu Dương thấy mình là người oan ức nhất thiên hạ, nếu như ở nhà, y còn cãi lại cha mẹ mình vài câu, song trước mặt người ngoài, y chỉ có thể im miệng.

“ Tả lang trung, Tả phu nhân không nên nói thế. Lệnh lang ý chí cao xa, không vừa mắt Chỉ Nhi nhà ta, vậy chỉ có thể trách Chỉ Nhi không có phúc phận thôi.

Cù Văn Chính bất ngờ lên giải vây cho Tả Thiếu Dương, nhưng y còn chưa kịp mừng thì ông nói tiếp:” Song lời hứa vẫn là lời hứa, Chỉ Nhi không có phúc làm thê tử cho, vậy thì để nó làm nô tỳ đi. Nó đã hứa làm trâu ngựa báo đáp Tả gia, nay lão hủ đã khỏe, tới lúc nó phải báo đáp rồi. Nếu không, lão hủ chỉ còn đường chết mà thôi.”

“ Còn Chỉ Nhi, lòng hiếu thảo của cháu với ta, ta ghi nhớ. Tả công tử y thuật cao minh, tiền đồ vô hạn, lòng dạ lại nhân hậu, nhiều lần nói không cần chúng ta phải giữ lời, nhưng lời nói ra sao có thể không giữ, cháu không có may măn làm thê tử của Tả công tử, đó là tạo hóa của cháu, vậy làm hãy nô tỳ báo đáp Tả gia. Hiếm có hơn nữa Tả công tử lòng dạ nhân hậu, đã nhiều lần nói không cần cháu giữ lời hứa, là chúng ta ép người ta, cháu theo cậu ấy, cậu ấy không bạc đãi cháu, sau này tận tâm tận lực hầu hạ Tả công tử, cháu là người Tả gia, cũng coi như có chốn nương thân rồi ... Thế thì ta cũng yên tâm."

Cù lão thái thái và Cù phu nhân không dám nói gì, chỉ biết im lặng rơi lệ.

Tả Thiếu Dương mắt tròn mắt dẹt, cảm thấy nực cười lắm, rất muốn hỏi, có phải các người đang đùa không?

Lương thị không đành lòng, bà là người bỏ tâm tư vào chuyện này nhất, lên tiếng:” Lão đại nhân, chuyện này ..”

Tả Quý quay đầu sang, trừng mắt với thê tử, mắng khẽ:” Im mồm.”

Lương thị vội cúi đầu không nói nữa.

Giọng Cù Văn Chính tiếp tục vang lên trong căn phòng im phăng phắc:” Chỉ Nhi, cháu tuy là ngoại tôn nữ của ta, nhưng vẫn là người họ Bạch, ta không có quyền bán cháu làm nô tỳ, thế nên, nếu cháu muốn giữ thể diện cho Cù gia ta thì tự viết văn khế bán thân, giao cho Tả lang trung.”

Lão già này cổ hủ quá mức, cứng nhắc quá mức rồi, Tả Thiếu Dương muốn điên cái đầu:” Lão thái gia, không cần làm vậy đâu.”

Cù Văn Chính lạnh lùng nói:” Công tử không cho lão phu một cơ hội giữ thể diện cho Cù gia này à?”

“ Ta .. Ta.. Không phải thế.” Tả Thiếu Dương không biết phải nói thế nào, muốn tốt cho nhà ông ta mà ông ta lại nói như kiểu mình dí dao vào cổ vậy:

Trong lúc đó Bạch Chỉ Hàn đã lặng lẽ đi tới bên bàn, mài mực, viết văn khế, sau đó thổi khô, quỳ xuống đưa cho Tả Quý.

Tả Quý nhận lấy, xem qua rồi cất vào trong lòng:” Đứng lên đi.”

Bạch Chỉ Hàn đứng dậy.

Cù lão thái gia lại gọi:” Chỉ Nhi, cháu qua đây, quỳ xuống.”

Bạch Chỉ Hàn nghe theo như cái máy, đi tới vén váy quỳ trước giường, toàn bộ quá trình nàng cúi đầu làm Tả Thiếu Dương không biết vẻ mặt nàng, tâm tình nàng ra sao.

“ Hiện giờ mỗi lời ta nói, cháu phải ghi nhớ cho kỹ.” Cù lão thái gia nói từng chữ một:

“ Vâng.”

“ Lời thề là lời thề, không thể vì bất kỳ lý do nào mà từ bỏ, nhớ chưa?”

“ Chỉ Nhi nhớ rồi.”

“ Nếu tương lai có chuyện khiến cháu không thể thực hiện lời thề của mình thì làm sao?”

Bạch Chỉ Hàn rút một cái trâm ngọc trên tóc xuống, xòe ra:” Nếu cháu không thể tuân thủ lời thề, sẽ như cái trâm này.”

Bộp một tiếng, đập xuống đất, giơ tay lên, cái trâm đã vỡ thành mấy mảnh.

“ Giỏi lắm, không thẹn mang dòng máu của Cù Văn Chính này.” Cù Văn Chính như hoàn thành một việc trọng đại, toàn thân hư nhược nằm xuống giường, thở dốc.

Điên rồi, đám người này đều điên hết rồi, Tả Thiếu Dương không thể làm gì hơn, đành thi hành kế hoãn binh:” Lão thái gia, bên kia bệnh nhân đang đợi, ta không ở lại được nữa. Bạch tiểu thư cứ nên ở lại quý phủ chăm sóc người trước, đợi bệnh lão thái gia khỏe hẳn hẵng nói.”

Có thể ông ta chưa khỏi hẳn bệnh, đầu óc thác loạn nên làm bậy làm bạ, ta không chấp kẻ điên, đợi ông ta khỏe mạnh bình thường rồi tính.

“ Không được.” Cù Văn Chính gượng ngồi dậy:” Bên này ta có chuyết kinh, nhi tức phụ và Long thẩm chiếu cố, không cần nữa. Chỉ Nhi đã ký giấy bán thân, từ giờ nó là người Tả gia. Chỉ Nhi, cháu về phòng thu thập hành trang theo Tả công tử về.”

“ Vâng.” Bạch Chỉ Hàn khẽ đáp:” Hành trang cháu đã thu thập xong, đi lấy là có thể đi được rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận