Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 334: Ảo tưởng của Phàn đội chính. (2)

Biết mục đích của Phàn Mặt Đen, không muốn Tả Thiếu Dương đi lại nhiều, Bạch Chỉ Hàn nói:” Để ta đi qua đó với lão gia là được rồi.”

Phàn Mặt Đen vừa thấy Bạch Chỉ Hàn rời đi, ghé tới bên tai Tả Thiếu Dương, ngập ngừng hỏi:” Huynh đệ, Bạch tiểu thư và cậu, có phải ... có phải là có ước hẹn với nhau không?”

“ Không có, hai nhà chúng ta vốn có quan hệ tốt, cô ấy giúp trông chừng ta thôi.” Tả Thiếu Dương cũng không nói nàng là nô tỳ của mình, y chưa bao giờ coi nàng là nô tỳ hết:

Phàn Mặt Đen nghe vậy thì mừng rỡ:” Vậy.. huynh đệ xem ta có khả năng không? Ta muốn nạp nàng vào phòng ...”

“ Cái gì?” Tả Thiếu Dương nhìn Phàn Mặt Đen một lượt, muốn ăn thịt thỏ á, ngươi đừng có nằm mơ, chặn họng ngay:” Đội chính, ta khuyên huynh một câu chân thành nhé, huynh bỏ cái mộng tưởng đó đi tránh thất vọng, ngoại tổ phụ người ta là quan lục phẩm ở kinh thành, đối tượng hôn phối phải môn đăng hộ đối, ít nhất phải là quan lục phẩm trở lên ... Đó là ít nhất, ta nói cho huynh biết Bạch tiểu thư quốc sắc thiên hương, đa tài đa nghệ, yêu cầu của cô ấy với phu tế tương lai lại càng cao, đầy đủ cả tướng mạo học thức. Nói cái yêu cầu tối thiểu trước, huynh được mấy phẩm ...”

Phàn Mặt Đen chỉ là quan cửu phẩm, là cái cấp bét dem rồi, ngại ngùng nói: “ Cái này ... Ta ... Ta chỉ tùy tiện nói thế mà thôi .. Hắc hắc, nam nhân mà, sao cầm lòng được ... Chỉ là chút ao ước ... Chê cười rồi, tiểu huynh đệ, chuyện này đừng nói với Bạch tiểu thư nhé.”

“ Tất nhiên.” Tả Thiếu Dương đột nhiên nghe có kẻ ý đồ với Bạch Chỉ Hàn, lập tức cuống lên dội nước lạnh không thương tiếc ngay, cứ như sợ người ta mang nàng đi mất vậy:

Phàn Mặt Đen vừa rồi chỉ là choáng ngợp trước vẻ đẹp của Bạch Chỉ Hàn cho nên nhất thời không kiềm lòng được mà hỏi câu ấy, cũng biết người ta là tuyệt sắc giai nhân, lại là tiểu thư nhà quan, một tên đại hán thô hào như hắn chẳng có cơ may nào. Bị Tả Thiếu Dương cho gáo nước lạnh cũng không đến mức suy sụp, nói cho cùng thì nam nhân nào chả có chút ảo tưởng muốn mọi giai nhân trên đời là của mình, cũng không hẳn coi đó là chuyện nghiêm túc, vì che dấu xấu hổ, hắn kiếm đề tài nói:” Ấy, tiểu huynh đệ, môi cậu làm sao thế, trên dưới đều sưng như là bị người ta cắn ấy.”

Tả Thiếu Dương nhớ khi đó Miêu Bội Lan vì giữ cho mình tỉnh táo nên cắn môi mình, đây là chuyện liên quan danh tiết của nàng không thể nói ra, kiếm bừa một cái lý do giải thích:” Ha ha ha, hôm qua phản quân đuổi tới, ta nhát gan chạy vội, cho nên vấp ngã dập môi xuống đất, huynh đừng chê cười.”

Cái lý do rõ ngớ ngẩn như vậy ấy thế mà Phàn Mặt Đen lại tin sái cả cổ:” Tiểu huynh đệ, đừng nên nói thế, cậu không quản ngại nguy hiểm xông pha tuyến đầu cứu chữa các huynh đệ của ta, kẻ nào dám nói cậu nhát gan, ta cho một đao bay đầu ...”

Nói chuyện tới đó Tả Thiếu Dương mới nhớ mình ra đây một lúc rồi sao không thấy Miêu Bội Lan đâu, nhìn quanh gọi:” Bội Lan, muội đâu rồi?”

Miêu Bội Lan từ trong nhà bếp thò đầu ra, không biết có phải vì bếp nóng không mà hai má đỏ hồng hồng, chỉ nhìn y mà chả nói gì.

“ Cái kinh đồng của muội đâu, có mang theo không?” Tả Thiếu Dương chỉ cho rằng nàng tránh Phàn Mặt Đen, tên này cũng kỳ lần trước còn muốn kết nghĩa huynh muội với nàng nữa, thế là từ đó Miêu Bội Lan cứ gặp hắn là trốn:

Phàn Mặt Đen thấy nàng thì cười ha hả:” Bội Lan, nghe nói hôm qua muội lại theo tiểu lang trung ra chiến trường, giết được bao nhiêu địch, có xẻo tai chúng về lĩnh thưởng không?”

“ Phàn đội chính, ta không phải là giết người, ta chỉ đi theo bảo vệ Tả đại ca thôi.” Miêu Bội Lan lấy trong lòng ra một cái kính đồng to bằng bàn tay, mặt cúi gằm xuống, đưa cho Tả Thiếu Dương xong là chạy ù vào bếp:

Í, tiểu cô nương này hôm nay làm sao thế nhỉ? Tả Thiếu Dương vừa thắc mắc vừa giơ cái kính đồng lên soi, giật nảy mình, thiếu chút nữa rơi cả gương xuống đất. Hai cái môi y sưng đã lên như hai miếng lạp sường, làm cả gương mặt vốn tuấn tú thành biến dạng kinh khủng, á khẩu mất một lúc, tiểu cô nương đó cũng đủ tàn nhẫn, cắn mình thành ra thế này? Thảo nào vừa rồi không dám nhìn mình.

Mà cũng thật là, bao nhiêu chỗ để cắn, cắn vai cũng được mà, không thì mông nhiều thịt, cắn thoải mái cũng sao, lại nhè môi với lưỡi mình, thế này làm sao vác mặt ra đường, nói chuyện cũng khó khăn.

Ấy, mà cái gì thế này, Tả Thiếu Dương đưa cái gương đồng vào gần hơn, song vẫn khó nhìn rõ, lòng đầy nghi vấn, nhưng chính chủ không có ở đây, tạm gác chuyện này lại, Tả Thiếu Dương còn có mối bận tâm lớn hơn:” Phàn đội chính, rốt cuộc trận chiến ngày hôm qua quân ta thắng hay thua? “

Phàn Mặt Đen thở dài:” Không thắng cũng chả thua.”

Tả Thiếu Dương không nói nữa, đợi hắn nói tiếp, quả nhiên Phàn Mặt Đen làm bộ làm tịch một hồi, nói tuốt ra:” Huynh đệ là lang trung không hiểu việc quân, đánh trận không phải lúc nào kết quả cũng rõ ràng, chỉ có thể nói rằng hai bên có được có mất. Trước tiên chúng ta dương đông muốn đánh huyện Song Hòe, khua chiêng đánh trống xuất binh, biết chắc địch hay tin thế nào cũng đánh lén thành Hợp Châu, cho nên chủ lực mai phục ở trong thành, quân xuất chiến cũng đi một vòng rồi quay lại, kẹp địch vào giữa.”

“ Quân địch cũng không vừa, tới gần thành thì phát hiện có chuyện bất thường, không đánh nữa mà rút lui, quân ta đành phải rời thành truy kích, trong khi quân xuất chinh còn chưa kịp về, trận chiến diễn ra thảm liệt. Địch cũng không ham chiến, vừa đánh vừa lui ... Con bà nó chưa cái Hợp Châu này toàn núi cao hẻm sâu, đại quân chúng ta mai phục trên núi xuống tới thì bọn chúng đã thoát khỏi vòng vây, nhưng bọn chúng không quay về huyện Thái Hòa, lại chia quân ra, tập kích.”

“ Số quân địch không nhiều, chừng bốn năm nghìn tê, quân ta vì nóng lòng diệt địch cho nên dốc toàn lực, quân quá đông, đâu đâu là người, địa hình lại chật hẹp không triển khai được, bị kẹt hết ở đằng sau, đối chiến với địch chỉ mấy nghìn người, không đánh nổi bọn chúng ... Cho nên mới giả bại rút lui, dụ địch vào sâu để tiêu diệt.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận