Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 534: Cảm giác không lành. (2)

Thương lượng đàm phán xong xuôi, trên đường về, Tả Quý vẫn không yên tâm:” Trung Nhi, con thấy lần này có thành được không?”

Với Tả Thiếu Dương mà nói, hôn sự thành thì tốt, hỏng cũng chẳng vấn đề, cho nên tâ lý y hoàn toàn thoải mái:” Khó nói, cha cho rằng hai lần trước nhà nữ hối hôn là vì cái gì?”

Tả Quý khó chịu:” Hừ, còn chẳng phải vì tự cho mình là người kinh thành, dưới chân thiên tử, cao hơn người một bậc, còn Hợp Châu chúng ta là nhà quê, cho nên mới không thích là hối hôn, không coi chúng ta ra gì.”

“ Lần đầu thì con cũng nghĩ thế.” Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Nhưng tới hai lần thì rõ ràng có vấn đề, nếu họ chưa nghĩ kỹ, muốn tìm hiểu thêm về nhà ta, thì không cần đồng ý vội, không ai làm việc khinh suất như vậy.”

Tả Quý gần như giận tới mất lý trí rồi nên không suy nghĩ sâu xa:” Vậy con nói xem, họ lên cơn điên gì vậy?”

“ Theo con quan sát, hai nhà họ tựa hồ có nỗi niềm khó nói, chứ không phải chơi đùa chúng ta, nếu không bọn họ đã chẳng khóc lóc xin lỗi, thậm chí là còn bồi thường, nếu nói họ khinh người, không phải trước sau bất nhất hay sao?” Tả Thiếu Dương đặt nghi vấn:

Đúng thế, nếu người ta khinh mình thì đóng cửa không thèm tiếp mới đúng, đối phương tựa hồ gặp chuyện bất đắc dĩ, Tả Quý bình tĩnh suy nghĩ liền gật đầu:” Con nói đúng, vậy thì vì sao?”

“ Con không rõ, vì thế lần này hôn sự với Vu gia khả năng dẫm lên vết xe đổ đó.” Tả Thiếu Dương khẳng định điều này, vì chuyện xảy ra không thể vô duyên vô cớ:

” Không thể nào.” Tả Quý thất kinh, vội lấy hôn thư xem lại lần nữa:” Có cả Cù lão thái gia đảm bảo, Vu gia cũng có danh tiếng, sao có thể tùy tiện.”

“ Ài, vì thế con mới bảo cha thong thả đã, ai ngờ cha đã nhận lời Cù lão thái gia rồi, lý do hủy hôn chắc chắn chính bọn họ không kháng cự nổi.”

“ Nhà ta chỉ mở cái hiệu thuốc nho nhỏ thôi mà, chẳng đụng chạm gì tới ai ở kinh thành, sao lại nhắm vào chúng ta?”

Tả Thiếu Dương cũng không trả lời được câu này, đối phương ngoại trừ hôn sự thì không gây khó khăn gì khác, thời gian qua Tả Thiếu Dương đi lung tung, tới cả chỗ bốn phương vắng vẻ, cũng không có ai nhảy ra làm khó cả. Ở đây y lại không quen biết ai đề nhờ vả nghe ngóng tin tức về hai nhà này, nếu có Tiêu Vân Phi thì tốt rồi, nhưng y đã đi khắp chùa miếu Trường An, không ai biết gì về ông ta.

Tả Quý mặt âm trầm, bóp chặt tay:” Cha không cần biết nguyên nhân gì, cũng không cần biết bọn họ có nỗi khổ gì, dù sao nhi tức phụ này ta cưới là cái chắc rồi! Nếu nuốt lời, lên công đường nói chuyện, đã có hôn thư, nhi tức phụ này là của Tả gia! Lần này ta quyết không nhịn, đừng hòng ức hiếp Tả gia ta.”

Tả Thiếu Dương an ủi cha, trong lòng y lúc này cũng không hề dễ chịu, là thứ khốn kiếp nào gây chuyện, khiến người cha vốn hiền lành thiện lương của mình thành ra như thế này.

Trở về khách sạn Tả Quý đang đầy một bụng lo lắng, Kiều Quan đứng đợi ở cửa, thấy ông thì đi tới thi lễ, Tả Quý khẽ gật đầu không nói gì hết, trở về phòng.

Kiều Quan không để ý lắm, hỏi Tả Thiếu Dương:“ Tả công tử, tương thân thế nào rồi?”

Tả Thiếu Dương mỉm cười:” Cũng thuận lợi, đã hạ sính lễ viết hôn thư, tới này đón dâu là về thẳng Hợp Châu.”

Vậy thì muội muội hết hi vọng, Kiều Quan không cần tu luyện cũng đạt tới cảnh giới vui buồn không lộ ra mặt:” Vậy bệnh xã muội phải làm sao? Tả huynh có thể ở lại kinh thành thêm một thời gian không, mọi chi phí do nhà ta phụ trách.”

Tả Thiếu Dương nhún vai:” Không dấu Kiều huynh, gia phụ vẫn còn rất tức giận chuyện hai lần trước bị hối hôn, không muốn ở lại nơi này, chỉ đành vất vả mọi người, đưa Xảo Nhi theo nhà ta về Hợp Châu, như ta đã nói, bệnh này có thể vài tháng tới một hai năm mới trị dứt, nhà ta không thể ở lại kinh thành lâu như thế.”

Kiều Quan khó xử:” Cơ mà, ta không thể rời bỏ chức vụ, nhị lão vừa rồi chạy đi chạy lại một chuyến, có chút mệt mỏi, không thể đi theo.”

Bạch Chỉ Hàn mỉm cười:” Kiều đại nhân, Kiều tiểu thư vốn sinh ra lớn lên ở Hợp Châu, chẳng phải tới chỗ xa lạ, Hợp Châu hẳn là còn thân bằng hảo hữu, đường đi có thể phải nha hoàn phó tòng đi theo chiếu cố, chúng tôi sẽ chiếu cố tốt Kiều tiểu thư.”

Cái này chính hợp ý Kiều Quan, vái tạ nhưng không nhìn Bạch Chỉ Hàn, nhìn nàng một cái khó không nhìn thêm cái nữa, hắn không muốn thất lễ:” Nếu vậy thì đa tạ, nói thực ở Hợp Châu vẫn còn nhiều thân hữu, chỉ là không yên tâm bằng gửi gắm Tả huynh. Ta về thương nghị với phụ mẫu, mau chóng có câu trả lời.”

“ Được, dù sao nhà ta vừa mua một trạch viện rất rộng, Xảo Nhi thoải mái ở lại, có Hà Tử, Vượng Tài là đủ.”

“ Đa tạ, đa tạ, phải rồi, xá muội đã chuyển tới, ở ngay phòng bên cạnh Tả huynh. Bây giờ chúng ta tới phòng bào chế dược liệu của Chân thị y quán luôn được không?”

Tả Thiếu Dương nhìn sắc trời còn sớm, gật đầu:” Đi thôi.”

Hai người lên xe ngựa tới Chân thị y quán, hỏa kế thấy Kiều Quan, vội đi lên vái chào:” Bình sự lão gia đã tới, xin mời vào.”

Hỏa kế không nhận ra Tả Thiếu Dương, người mỗi ngày ra vào quá nhiều, nhất là người mộ danh tới bái phỏng không ít, làm sao mà nhớ cho xuể.

Kiều Quan dẫn Tả Thiếu Dương đi thẳng vào hậu đường, đi qua một phòng bệnh, lão giả râu hoa râm vén rèm đi qua, mỉm cười nói:” Quan Nhi tới đó hả?”

Chân thị y quán danh nghĩa Chân Quyền là lang trung tọa đường, nhưng ông tuổi đã trên 80, không còn ngồi ở đại đường khám bệnh nữa, toàn do Đại nhi tử Chân Huyền làm thay. Ngoài ra ba nhi tử khác của ông ta Chân Hồ, Chân Tế, Chân Thế cũng tọa đường khám bệnh. Người ra chào hỏi bọn họ chính là Chân Huyền, lão giả này chính là Chân Huyền, đã trên 60 rồi, râu đã gần như bạc hết, Chân lão thần y và gia gia của Kiều lão gia cùng bối phận, Chân đại phu bối phận trên Kiều Quan, cho nên gọi thẵng nhũ danh của hắn.

" Bái kiến Chân bá tổ." Kiều Quan khom người thi lễ, sau đó giới thiệu:" Đây là Tả thiếu chưởng quầy của Quý Chi đường Hợp Châu, hảo hữu của tiểu chất."

Tả Thiếu Dương cung kính chào:” Học sinh hết sức ngưỡng mộ Chân lão thần y, thời gian trước có tới bái phỏng, nhưng không thể gặp, lòng vẫn tiếc nuối.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận