Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 716: Quay về nhân gian.

Lúc này mặt trời ngả về phía tây, mây màu đầy trời, đang là giữa thu khí trời thoáng đãng, ráng đỏ chói mắt, gió thổi lồng lộng, đáng lẽ là lúc thư thái thưởng thức chiều ta, nghe quá khứ Tiểu Vân Phi, trong lòng Tả Thiếu Dương không sao vui nổi, quá khứ không tốt, tương lai của nàng cũng chẳng có gì để mong đợi.

Không nhà không cửa, cứ thế phải phiêu bạt tới cuối đời, Tả Thiếu Dương không cách nào hình dung được một người sống cuộc đời như thế có cảm xúc gì.

Nằm một lúc Tả Thiếu Dương chợt nhớ ra một việc, nói:" Tiêu tỷ, đưa cho ta thanh trường kiếm kia."

Tiêu Vân Phi nhặt thanh trường kiếm lên, lấy làm lạ:" Thanh kiếm này ở đâu ra thế, ta nhớ ngươi đâu có thứ này chứ?"

" Đúng thế, không phải kiếm của ta, thanh kiếm này cắm vào mông con lợn, trước khi con lợn thấy ta thì nó đã bị thương rồi, cho nên nó mới điên loạn như thế, ta muốn xem là ai làm nó bị thương." Tả Thiếu Dương vừa nói vừa xem chữ trên thanh trường kiếm, giờ là buổi sáng, nên y nhìn rất rõ:

Đỗ phủ!

Tả Thiếu Dương và Tiêu Vân Phi nhìn nhau, bất giác chung suy nghĩ, sao lại là Đỗ phủ? Nhà Đỗ Yêm sao?

Tiêu Vân Phi dứt khoát nói:" Hẳn là không phải đâu, bọn họ chạy từ kinh thành tới tận núi sâu làm gì, với lại người họ Đỗ nhiều lắm, nếu muốn hại ngươi cũng không để lại chứng cứ thô thiển thế này. Có khi là thôn dân nào đó gặp phải con lợn rừng, tấn công nó rồi mất kiếm thôi, chưa chắc muốn hại ngươi."

Tả Thiếu Dương nhìn vết máu loang lổ đỏ rậm trên chuôi kiếm:" Không cần biết là ai, người dùng thanh kiếm này chắc chắn lành ít dữ nhiều rồi."

" Đúng thế, ai gặp phải con lợn rừng to như nghe con này cũng không có kết quả tốt."

Ngày hôm đó Tiêu Vân Phi không rời đi như mọi khi mà ở lại, nàng tự mình xẻ thịt con lợn rừng đem nướng, do nhiều năng sống phiêu bạt, kỹ thuật của nàng cao minh hơn Tả Thiếu Dương không biết bao nhiêu mà nói, bất kể lột da hay xả thịt đều làm rất lưu loát, thịt nướng lên hương sức vị đầy đủ ... Cơ mà không khắc phục nổi vấn đề thịt lợn rừng quá khó ăn, con lợn này đã có tuổi rồi, thịt nó cứng lại dai nhách.

Mấy ngày tiếp theo đó Tiêu Vân Phi đều ở bên cạnh Tả Thiếu Dương, việc ăn uống đều do nàng lo liệu, Tả Thiếu Dương chỉ cần phải "dưỡng thương" là đủ rồi.

Tả Thiếu Dương phải vờ vịt nằm một chỗ suốt ba ngày, nằm ngày mới có thể rời giường hoạt động nhẹ, bày ngày coi như tạm ổn.

Mười lăm ngày sau, kết thúc thời gian tu luyện dự kiến, "thương thế" của Tả Thiếu Dương rốt cuộc cũng hoàn toàn khôi phục, hai người xuyên qua rừng rậm, quay trở về nhân gian.

Về tới thôn nhỏ dưới chân núi, Tả Thiếu Dương đem toàn bộ số lông thú, đủ các loại, thịt khô chưa dùng hết tặng cho người trong thôn, y ở lại thôn thêm ba ngày, khám bệnh cho mọi người rồi mới quay về.

Tả Thiếu Dương quay về miếu Sơn Thần, ở trong rừng suốt một tháng, lúc này y không khác gì người rừng, quần áo tả tơi, tóc tai bờm xờm, râu cũng mọc ra, tên đại hán trông cửa không nhận ra y nữa, tới khi y báo danh mới mừng rỡ chạy đi thông báo, quên cả mở cửa.

Không ngờ ngoài Bạch Chỉ Hàn, Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử ra còn có cả thứ sử, Ngao đại phu, Long bà kéo ra đón.

Tiêu Vân Phi đã rời đi từ giữa đường rồi, đám đông vừa ra tới cổng, nhìn Tả Thiếu Dương trong bộ dạng ăn mày thì sững sờ, chỉ có điều nhìn y tinh thần dư dật, hai mắt lấp lánh có thần là biết chuyến này tu luyện rất tốt.

Bạch Chỉ Hàn và Thanh Diệu Tử khá dè dặt, chỉ có Thanh Mị Tử là chạy tới ôm tay Tả Thiếu Dương, cao hứng nhảy tưng tưng như thỏ con.

Mặc dù hẹn trước ngày về rồi Tả Thiếu Dương không ngờ lại có nhiều người đợi mình như thế, kế hoạch tắm rửa gội đầu sạch sẽ rồi ngủ một giấc đã đời trên giường êm ái là không được rồi.

Nói thật một tháng trong rừng, trừ cái lần đánh nhau với con lợn rừng ra thì không tính là vất vả, chỉ đúng một thứ không chịu được, là mái tóc quá phiền phức. Ở thời đại này, gội đầu là chuyện hết sức phiền hà, trên núi không có điều kiện tắm rửa thường xuyên, chắc là có chấy rồi, đầu cứ ngứa râm ran, nhiều khi y chỉ muốn cắt phăng mái tóc này đi cho thoải mái.

Mọi người vào trong đại đường hàn huyên, Tả Thiếu Dương chỉ nói tu hành thuận lợi, bệnh y đã khỏi. Ở nhà cũng có chuyện, sư huynh y Tôn Tư Mạc không phải là người chịu ở một nơi quá lâu, đã dẫn đám Thủ Thông Tử tới châu phủ gần đó mở y quán rồi. Nói đợi khi nào làm xong việc thì sẽ quay về Cù Châu đón đám Tả Thiếu Dương, ông dẫn mấy đồ tử đồ tôn theo còn bỏ lại ba cô gái rồi đi mất.

Hỏi han qua tình hình vài câu, Thứ sư bấy giờ mới hỏi:" Gia đinh của Đỗ đại nhân không tìm thấy Tả đại nhân sao?"

Tả Thiếu Dương giật mình:" Đỗ đại nhân nào?"

" Chính là Đỗ Yêm Đỗ đại nhân, công tử của ông ấy là công tử Đỗ Kính phái mấy gia đinh tới mời đại nhân về kinh, biết công tử vào núi liền hỏi phương hướng rồi đi tìm."

Lại là cái nhà đó, đúng là cái thứ âm hồn bất tán mà, mình đi xa như thế rồi chúng không bỏ qua, Tả Thiếu Dương chẳng quan tâm nhà đó tìm mình làm gì, hỏi:" Bọn họ có mang theo binh khí không?"

Thứ sử không hiểu sao y lại hỏi câu này:" Có ạ."

Tả Thiếu Dương lấy trong bọc hành lý ra thanh trường kiếm rút khỏi mông con lợn rừng:" Thứ sử xem có thấy quen không?"

" Chuyện này, ta chỉ biết thế thôi, có điều quản gia của Đỗ đại nhân ở đây, ngài bảo ông ta xem thử." Thứ xử chỉ tay:

Đỗ quản gia đứng xa, chưa tới lượt ông ta đi tới nói chuyện, thấy thứ sử gọi mới vội chạy tới, khom người nói:" Tiểu nhân bái kiến Tả đại lão gia."

Tả Thiếu Dương đưa thanh trường kiếm cho hắn:" Ngươi xem cái này có phải của gia đinh nhà các ngươi không?"

Đỗ quản gia nhận lấy một cái là nhận ra ngay, thất kinh:" Đúng ạ, là của gia đinh trong phủ tiểu nhân, bọn chúng đâu rồi ạ?"

" Rốt cuộc có chuyện gì?"

" Đỗ tướng bệnh nguy, Nhị gia lo lắng, phái tiểu nhân dẫn năm gia đinh đi theo tìm đại lão gia về chữa bệnh. Tới Tô Châu mới biết đại lão gia tới Cù Châu, chạy tới Cù Châu lại đúng lúc đại lão gia vào núi tu luyện. Tiểu nhân tuổi cao ốm yếu nên không thể vào núi mới sai ba tên gia đinh đi tìm, nhưng mãi mà chúng không về ... Đại lão gia làm sao có thanh kiếm này?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận