Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 468: Nói lời nuốt lời. (1)

Tiêu Vân Phi lần trước đi có để lại cho Tả Thiếu Dương một tấm ngọc bội, dặn y nếu có cần gì mang tới chùa Thành Phong lấy ra nhờ chủ trì trong chùa giúp đỡ, y luôn cất trong lòng. Nghe vậy Tả Thiếu Dương đưa tay lấy ra một cái túi gấm đeo ở cổ, đó là do Bạch Chỉ Hàn thêu cho y đựng ngọc bội.

Bóp bóp túi gấm, thấy thứ bèn bẹt cưng cứng, cảm giác không đúng lắm, đổ ra xem, tức thì ngây người ... Đó là cục đá.

Gà mái hóa thân thành phượng hoàng, vịt bầu chuyển mình thành thiên nga, sao ngọc bội lại biến thành đá thế này? Nếu Tiêu Vân Phi muốn lấy lại ngọc bội thì nói với mình là được, vì sao lại ăn trộm, còn cho cục đá vào bên trong lừa mình? Nếu không cho thì mình sớm nhận ra rồi.

Cũng trách mình nhiều ngày như thế không tới tìm vị lão ca ấy, chắc là ở một chỗ phát chán, lại đi cướp của nhà giàu chia cho Bồ Tát rồi. Cơ mà thế nào cũng phải nói với mình một tiếng chứ, tới tìm mình rồi sao lại không nói.

Nghĩ mãi không ra, Tả Thiếu Dương cáo từ về, thôi đành như thư nói, tùy duyên vậy, vị lão ca đó như đám mây, luôn trôi đi khắp nơi chẳng gì giữ được.

Tả Thiếu Dương về tới nhà liền khám lại cho Tang mẫu, tiến triển tích cực, y gật gù hài lòng:” Tốt, cơ bản không còn gì đáng lo nữa, mọi người đã có thể về nhà, chỉ là bệnh bá mẫu lâu ngày, chính khí suy kiệt biến thành tạp chứng, không thể chữa khỏi ngay, cần trị vững vàng từng bước một mới hiệu nghiệm, cứ dăm ba tháng cần phải khám lại. Bá mẫu nhớ lời ta dặn đó, tuyệt đói không nên cáu kỉnh nóng giận, không lo lắng tính toán, phải giữ tâm trạng ổn định.

Tang mẫu khỏe mạnh như xưa rồi, cười tít mắt hứa hẹn:” Lão thân nhớ rồi, Tả công tử yên một trăm cái tâm đi, mạng của mình, lão thân còn không quý sao?”

Tả Thiếu Dương nghi lắm, chẳng biết mình dọa nạt như vậy có hiệu nghiệm không, nhưng y làm hết sức rồi:” Năm ngày nữa là đại thọ cha ta, tổ chức ở trạch viện Cù gia, hôm đó mời mọi người tới tham dự cho náo nhiệt.”

“ Được!”

“ Có điều nói trước, không được tặng quà, ai mang lễ vật tới xin thứ lỗi không tiếp, cha ta đặc biệt căn dặn như thế.”

“ Vậy sao được chứ.” Tang mẫu bệnh một hồi, giờ tiếng cười nghe như ếch kêu:” Khi đói kém, Tả gia cứu cả nhà ta, lần này cậu cữu mạng ta lần nữa, ân tình này thế nào cũng phải trả chứ, ít nhiều cũng là tâm ý mà.”

“ Không cần đâu bá mẫu, thật đó, nhà ta sẽ tìm một người thiết diện vô tư tiếp khách, có lễ vật không vào, tới lúc đó mọi người không vào được ta không quản được.” Tả Thiếu Dương đứng dậy:” Được rồi, mọi người về đi, ta phải ra ruộng đây.”

Hoàng Cầm chợt lên tiếng:“ Phải rồi, nói tới làm ruộng có chuyện này, không biết cậu biết chưa?”

“ Tẩu tử cứ nói.”

Hoàng Cầm kể cho y chuyện tán gẫu trên phố mà nàng nghe được:” Nghe nói cậu cày ruộng chỉ bằng một con trâu, còn dùng thứ gì đó rất quái trông như cái lược cào đất, nhiều người bảo làm vậy không tốt, tiếc sức trâu mà chỉ dùng một con thì đất làm sao đủ tơi xốp mà trồng cấy. Lại bảo cái lưỡi cày mỏng như vậy, xới đất tuy sâu, nhưng có khi gặp đất cứng một cái là gãy lưỡi rồi, vậy sửa bao nhiêu cho đủ? Tả gia có của ăn của để nên chịu nổi dày vò chứ, bọn họ nghèo đói, cứ làm theo cách tổ tiên bao đời truyền lại cho vững dạ.”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, y ngờ lại có chuyện này, đúng là mọi việc không đơn giản như y nghĩ, nông dân thời đó chủ nghĩa kinh nghiệm còn nghiêm trọng hơn cả Trung y, chỉ tin vào cày cuốc trong tay mình, đến tận ruộng xem rồi mà vẫn mang tâm lý rất hoài nghi rất nặng:” Cái đó gọi là lưỡi cày cong, cày đất trước, sau đó dùng thêm cái lược như tẩu nói làm nát đất sau đó mới gieo mạ, cây sẽ mọc tốt hơn.”

Cái bộ mặt của y chọc cười Hoàng Cầm, cười khúc khích nói:” Chưa hết, còn nghe nói cậu làm cái bánh xe rất to, định dẫn nước vào ruộng không cần phải tốn sức lao động nữa, vô cùng thần kỳ, Hầu tiền cốc còn tập trung nông hộ dạy họ cách làm, nhưng cái bánh xe đổ sầm một cái, khiến mọi người khiếp vía chạy tứ tán, đúng vậy không? “

Tả Thiếu Dương cười khổ, lúc mới làm xong guồng nước, Lý Đại Tráng chỉ vội vàng kiểm tra tính khả thi của nó, cho nên chọn vị trí không tốt, đất mềm, hắn còn cứ thích trèo lên trèo xuống lắp thêm cái này bỏ cái kia, thay cái khác, làm chân giá lung lay kết quả là bị đổ. Mà xui xẻo nó đổ lúc nào không đổ lại đổ đúng lúc điền hộ nhà y tới xem, khỏi nói cũng biết không ai tin tưởng rồi, Lý Đại Tráng thất vọng lắm.

Con mắt tí hi của Tang mẫu đảo qua đảo lại liên hồi, nhìn Hoàng Cầm cười nói vui vẻ với Tả Thiếu Dương thì mặt âm trầm, vậy mà thằng nhi tử mình không nói gì, còn đứng bên cười hi hi, làm bà lo lắng không thôi. Không ổn rồi, nhà mình thế này không khéo mất cả khuê nữ, mất cả nhi tức phụ.

Tang mẫu được Tiểu Muội và Hoàng Cầm đỡ, chầm chậm về nhà, vừa qua cửa, liền tới thẳng phòng ngủ, mở cái tủ đứng ra, mở cái hộp sắt, cái hộp sắt còn đó, nhưng bên trong trống rỗng.

“ Tiền đâu rồi?” Tang mẫu cuống lên, túm áo Tang phụ:” Đương gia, trộm, có trộm lấy mất tiền của nhà ta rồi.”

Tang phụ trấn an:” Mẹ tụi nhỏ, ta chuyển đi chỗ khác rồi, bà yên tâm đi.”

Tang mẫu bấy giờ mới nhớ ra tiền bạc trong nhà không do mình quản nữa, bà ta ngồi bịch xuống giường:” Làm sao ta yên tâm được, cái tính ông như thế, nói sửa bao nhiêu lần rồi, rốt cuộc có sửa nổi đâu, tiền vào tay ông là hết sạch.”

Hoàng Cầm khuyên nhủ:” Mẹ, lần này sẽ khác mà, cha lo cho mẹ nhất đó, mẹ yên tâm dưỡng bệnh đi.”

Ai ngờ Tang mẫu vốn ngồi đó như rau gặp sương lạnh, bùng phát:” Yên tâm, mày muốn lão nương yên tâm thì mau mau sinh cho Tang gia một đứa cháu đi, nuôi con gà nó còn đẻ được ra trứng, còn mày ngoài tốn cơm ra thì làm được gì? Tao sẽ kiếm cho Oa Tử tức phụ khác, đuổi thứ sao chổi như mày ra khỏi nhà ...”

“ Con ... con ..” Hoàng Cầm uất ức vô cùng nàng vốn muốn nói lại một câu, nhưng vì Tả Thiếu Dương dặn không được làm việc gì khiến bà bà nổi giận, ôm mặt chạy khỏi phòng, Tiểu Muội vội đuổi theo:

Tang Oa Tử như mèo thấy chuột, nấp ngoài không dám vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận