Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 806: Kết cục không ai ngờ. (2)

Thừa lúc Lý Uyên nói chuyện, Tả Thiếu Dương từ từ áp sát bậc thềm, cách đám thị vệ của Lý Uyên chỉ vài bước.

Ai ngờ Lý Uyên rất tỉnh, chĩa trường mâu về phía y:" Đứng lại, không được tới."

Tả Thiếu Dương giơ cao hai tay, hô to:" Bệ hạ, trên người thần không có vũ khí, thần muốn tới nói chuyện này với bệ hạ."

" Vậy thì ngươi đứng đó mà nói." Lý Uyên vẫn rất cảnh giác:

Tả Thiếu Dương từ từ cho tay vào lòng, lấy ngọc tỷ ra:" Bệ hạ còn nhớ nó không?"

" Ngọc tỷ của trẫm!" Lý Uyên làm sao không biết, từ sau khi nhường vị giao cho nhi tử, ông ta đã mười năm rồi không thấy nó nữa, tim đập thình thịch, đây là thứ tượng trưng cho hoàng quyền, chỉ cần nắm nó trong tay sẽ hiệu lệnh được cho thiên hạ. Ông ta nhìn thấy ngọc tỷ, tựa như thấy uy nghi quân lâm thiên hạ năm xưa, mắt sáng lên, hơi thở gấp gáp, rống:" Mau, mau đưa cho trẫm."

Tả Thiếu Dương hai tay cầm ngọc tỷ giơ cao tiến lên, đám thị vệ tách sang hai bên nhường đường, y vừa tới dưới chân ngựa, đột nhiên vấp ngã, á một tiếng, ngọc tỷ bay qua đại môn mở rộng, rơi vào lòng thái tử Lý Thừa Càn bị trói vào cột.

Tất cả cùng hét lên, cả Lý Thế Dân mặt cũng hơi co giật.

Lý Uyên phản ứng mạnh nhất, ông ta ném cả trường mâu, trở mình xuống ngựa lấy ngọc tỷ, nhưng ông ta mặc khải giáp quá nặng, lại vội vàng, chân bước hụt liền ngã mạnh xuống đất, cả mũ trụ cũng bay đi.

Đợi đám thị vệ xông tới dìu ông ta lên, Lý Uyên đẩy họ ra, loạng choạng chạy tới cướp lấy ngọc tỷ, giơ cao nói với Lý Thế Dân và quần thần:" Ngọc tỷ ở trong tay trẫm, từ nay trở đi trẫm là hoàng đế, các ngươi đã hiểu chưa? Trẫm mới là hoàng đế, các ngươi phải nghe trẫm, ha ha ha, ha ha ha ..."

Tiếng cười của ông ta còn đang vang vọng giữa khoảnh đất trống thì bỗng nhiên, hai mắt đờ ra, tay giơ ngọc tỳ buông thõng, may có thị vệ ở gần đó nhanh tay đỡ lấy. Ông ta thì ngã vật ra sau, không nhúc nhích.

Biến cố bất ngờ, mọi người đều sững sờ, đám thị vệ của Lý Uyên lập tức vây kín xung quanh.

Tả Thiếu Dương sững người ra chốc lát rồi vội vàng gạt đám thị vệ đi tới, ngồi bên cạnh Lý Uyên, hết kiểm tra hơi thở lại kiểm tra động mạch, đi rồi, ông ta vậy mà đi rồi, vận mệnh thật sự trêu ngươi mà.

“ Tả đại nhân, thái thượng hoàng thế nào rồi?”

Xung quanh ồn ào hỏi tình hình, Tả Thiếu Dương sực tỉnh thở dài đứng dậy, nói với đám thị vệ:" Thái thượng hoàng đã về trời rồi, các ngươi mau dập đuốc, xin hoàng thượng thứ tội đi."

Những người này đều tận mắt chứng kiến Lý Uyên nâng ngọc tỷ, cười to rồi ngã xuống, chẳng lẽ là do mừng quá mà quy thiên rồi? Tức thì như rắn mất đầu.

Tả Thiếu Dương sợ đám này trong lúc hoảng loạn ném bừa đuốc vào củi thì hậu quả không thể tưởng tượng, quyết đoán hô to:" Bệ hạ, thái thượng hoàng vừa mới về trời rồi! Những thị vệ, công công, cung nữ này chỉ làm theo lệnh, xin bệ hạ khoan thứ tội của họ."

Lý Thế Dân cũng tận mắt nhìn Lý Uyên ngã xuống, chưa biết phát sinh chuyện gì thì nghe lời này, đúng là vui buồn lẫn lộn, nhưng hắn biết nguy cơ chưa giải trừ, lớn tiếng tuyên bố:" Tất cả người tham gia chuyện hôm nay, nếu lập tức bỏ đuốc, đao kiếm, trẫm thứ mọi tội lỗi."

Bây giờ Lý Uyên đã chết, hơn nữa chết vì vui sướng, những người của ông ta, bất kể là vì trung thành mù quáng hay là vì bị uy hiếp, lần lượt buông vũ khí, thẫn thờ đứng đó như người chết, số ít quỳ xuống hoặc khóc to, hoặc run bần bật.

La công công không để lỡ thời cơ, vô số thi vệ mai phục bốn phía xông lên, khống chế người Lý Uyên, dập tắt đước, phá cửa sổ, đem hết củi đi, người thì chém xích cứu các hoàng tử.

Lý Thế Dân chân như sao băng đi tới, ngồi bên Lý Uyên, đích thân kiểm tra, quả nhiên là không thở nữa, hai gối khuỵu xuống kêu to:" Phụ hoàng!"

Đám lão thần cũng khóc lóc om xòm bò tới, khấu đầu liên hồi, đám phi thần thấy hoàng tử được thả ra chạy vào, ôm lấy con mình khóc vang trời.

Trong cảnh tượng hỗn loạn ấy, Tả Thiếu Dương lặng lẽ lui về dưới mái hiên, y rất muốn rời đi ngay, nhưng không thể, ngọc tỷ còn phải trả lại cho hoàng đế.

Chỉ một lúc Lý Thế Dân đã khóc tới mắt sưng húp rồi, đứng lên đi về phía Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương không đợi hắn nói, lấy ngọc tỷ ra, hai tay cung kính dâng lên.

Ti ấn thái giám bên cạnh nhận lấy, kiểm tra ngọc tỷ không tổn thất gì, đặt vào hộp gấm.

Lý Thế Dân chậm rãi nói:" Thần y về tàng thư các đi, đợi trẫm xong việc sẽ tuyên."

" Vâng!" Tả Thiếu Dương liếc mắt về phía Tiêu Vân Phi đang quan tâm nhìn mình, gật đầu cười với nàng rồi rời đại điện:

Tên Khúc Minh chỉ là viên quan nhỏ xíu, không có tư cách tới gần, vội chạy tới hỏi nhỏ:" Tả huynh, thái thượng hoàng rốt cuộc làm sao? Sao đột nhiên giá băng, có phải ..."

Hự! Tả Thiếu Dương lên gối, Khúc Minh gục xuống, người co quắp như con tôm, y mặc kê, đi về đông cung.

Vậy là rốt cuộc Lý Uyên cũng chết đúng như lịch sử đã định, ông ta chết trong ảo tưởng được quay lại làm hoàng đế, có lẽ đó là khao khát lớn nhất cuộc đời ông ta, khi sắc khỏe tốt lại, khao khát che giấu bao năm bùng lên. Nói cách khác Tả Thiếu Dương chữa bệnh cho ông ta khỏe lại đã gián tiếp đẩy ông ta vào chỗ chết, mặc dù quá trình hơi khác một chút, nhưng không sao hết, điều này chứng tỏ bánh xe lịch sử không dễ thay đổi. Lại liên tưởng tới Đỗ Như Hối cũng chết trẻ đúng lịch sử, Tả Thiếu Dương tuy cảm xúc ngổn ngang phức tạp, nhưng cũng phần nào yên tâm rồi.

Đêm khuya, hoàng cung đêm nay sáng hơn mọi ngày, tiếng bước chân qua lại không dứt, sự gấp gáp đó cho thấy không khí khẩn trương ở hoàng cung.

La công công tới truyền khẩu dụ của hoàng đế, tuyên Tả Thiếu Dương tới ngự thư phòng diện thánh.

Đường đi trong cung thực sự khiến người ta phải nhức đầu, vì có con đường, không đủ thân phận thì ngươi không được đi, có cánh cổng ngươi không được phép qua. Tả Thiếu Dương không để ý lắm, dù sao đi ra sao đều có thái giám dẫn đường rồi. Đến được ngự thư phòng, bốn xung canh phòng nghiêm ngặt, nhưng bên trong vắng tay, cả ngự thư phòng chỉ có Lý Thế Dân cùng một ngọn đèn trên bàn, làm nửa khuôn mặt của hắn chìm trong bóng tối, không rõ sắc mặt.

La công công dẫn Tả Thiếu Dương đi vào, sau đó khép cửa lui ra.

(*) Làm nhớ trong Đường Chuyên, Lý Uyên đánh mạt chược, ù ván to, sướng quá mà chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận