Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 837: Suối phun.

Đám Đạt Long Tân muốn ở lại giúp sức, nếu Tả Thiếu Dương thấy địch không nổi thì kéo long thần lên bờ, họ dù liều mạng cũng cản đường cho Pháp vương thoát thân.

Tả Thiếu Dương ngớ ra một lúc rồi cười lăn cười bò, đuổi họ đi, nói họ về thổ bảo, canh ở phía đầu kia, đợi long thần phun nước ra thì thồi sảo báo cho y là được.

Đuổi hết người đi rồi Tả Thiếu Dương vẫn không nhịn được cười, cười thêm một lúc lại nhảy xuống đáy đầm, không chỉ một nơi có nước chảy xuống dưới. Y ngồi xuống dưới ghi nhớ hết vị trí những tảng đá.

Nơi này không phân chia ra bốn mùa rõ rệt, mùa thu thực ra rất ngắn, ngắn tới không nhận ra, giờ gọi là mùa hè, thực ra chẳng mấy chốc nữa mùa đông sẽ tới.

Tả Thiếu Dương ngồi trên tảng đá lớn bên đầm, nơi này nghèo khó, lạc hậu, nhưng từ lúc tới đây, y thấy lòng nhẹ nhõm, thoáng đạt hẳn ra, tựa mọi gông cùm đeo lên người được cởi bỏ, nhìn nhận mọi việc thấu suốt hơn ... Có chút cảm giác không muốn về nữa.

Thật ra, mọi rắc rối của mình là do thái độ nửa vời mà ra, không muốn làm quan thì đừng có thi hộ, không thích dây vào rắc rối đáng lẽ đem tiền của Đỗ Yêm giao cho triều đình là xong, đừng lập ra hội cơ kim vớ vẩn gì đó. Do y thích thanh cao, lại không cam lòng tịch mịch, luôn muốn làm gì đó, lại không muốn phiền toái, đâu dễ dàng như thế.

Tất cả là do tâm thái của y không đúng thôi.

Lúc trong nhà nghèo khó, thành bị bao vây, lương thực còn không đủ ăn, đâu ra nhiều tâm tư như vậy. Khi đó gặp ít chuyện phiền hà à? Thậm chí là nguy hiểm mất đầu, mình vẫn tiến tới đấy thôi.

Tả Thiếu Dương chợt ngộ ra đạo lý, nếu không dứt khoát, tiến sợ sói, đôi khi lui gặp hổ, lúc đó đâu phải có thể hóa đầu thành rùa rụt đầu vào được.

Trái cũng được, phải cũng được, cứ chọn một đường tiến tới đi, gặp khó khăn thì giải quyết là được, không nên oán trách, không nên đổ lỗi cho ai hết, chẳng lẽ còn mong tất cả phải tử tế với mình, kệ, chỉ cần mình không sai là đủ.

Đợi nửa ngày trời, rốt cuộc nhìn thấy một đoàn người ở dưới đi lên, hai con trâu được đeo đủ thứ trang trí xanh đỏ hoa hoét trông hết sức thú vị. Tả Thiếu Dương nhận trâu, kiểm tra xích sắt, đuổi hết đi, đám vịt cạn chẳng giúp được gì.

Tả Thiếu Dương đem một đầu xích buộc vào thanh ngang giữa hai con trâu, sau đó lặng dưới nước, buộc xích sắt vào tảng đá lớn nhất, khóa lại. Vị trí đã được y xác định từ trước, công việc không khó, hơn nữa không cần kéo tảng đá đi, chỉ cần rời khỏi miệng sông ngầm là đủ.

Tiếp đó trồi lên mặt nước, bẻ một cành cây, vụt trâu đi về phía trước.

Có vẻ không phải tốn công lắm, hai con trâu mới đầu hơi vất vả, sau khi đi được vài bước thì thoải mái hơn rồi, Tả Thiếu Dương kêu dừng lại, sau đó nhảy suốt nước.

Quả nhiên tảng đá bị kéo đi một đoạn, nước đang hút xuống dưới khe đá khá mạnh, người y cũng bị hút theo, y lặn xuống, cảm giác nước bốn phía hút tới, rất sảng khoái.

Tả Thiếu Dương điều chỉnh lại vị trí xích sắt, lại lên bờ điều khiển trâu kéo tiếp, cứ lần lượt làm như thế, nước hút xuống khá mạnh, y lường trước rồi, kiếm được dây leo trong rừng buộc lên người. Thực ra chỉ là bảo hiểm hơn thôi, có xích sắt nặng kia rồi, sao hút y đi được.

Công việc nguy hiểm, vất vả nhưng Tả Thiếu Dương thấy thú vị kích thích.

Đến khi mấy tảng đá lớn bị kéo hết khỏi vị trí, Tả Thiếu Dương trồi lên mặt nước, đoán chừng lúc này phải nghe thấy tiếng sáo, nhưng không nghe thấy? Y cẩn thận lặn xuống, di chuyển cả tảng đá nhỏ đi, mấy tảng đá này dùng tay cũng di chuyển được.

Tất cả đá bị dọn hết, Tả Thiếu Dương lên bờ, mặc y phục vào, ngồi trên tảng đá lớn, chú ý lắng nghe, vẫn không thấy tiếng sáo vang lên, thật lạ. Rời xa thác nước để tránh tiếng ồn của nó, vẫn không nghe thấy gì, lần trước bọn họ trên núi tiểu trấn biên cảnh, xa như thế Mai Đóa thổi sáo, đám Đạt Long Tân vẫn nghe thấy cơ mà.

Chẳng lẽ đây không phải là lối vào của sông ngầm dẫn tới suối phun kia?

Không phải không có khả năng, đây chỉ là suy đoán chủ quan của y, một suối phun cạn nước có thể có rất nhiều lý do. Nếu không phải cái này thì Tả Thiếu Dương chịu rồi, quay về dắt hai con trâu xuống núi.

Đi dọc theo con sông nước trong vắt, lòng ngại ngùng, chuyện này vốn chẳng liên quan gì tới y, suối có phun hay không cũng thế, không phun thì mình phủi mông đi thôi. Nhưng giờ ai cũng coi mình là Pháp vương pháp lực cao cường, y thấy phải làm gì đó mới xứng với sự tin tưởng của họ.

Tả Thiếu Dương không học địa chất, càng không có thiết bị đo, con suối kia từ đâu ra, y không biết, vẻn vẹn chỉ dự đoán từ việc có mấy tảng đá rơi xuống, cho rằng chuyển nó đi là được. Biết đâu động đất làm phía dưới có khe nứt, nước chảy vào trôi tuột hết đi, hoặc chảy đi nơi khác thì sao, chuyện đâu đơn giản như thế chứ.

Xuống tới chân núi rồi, Tả Thiếu Dương thở dài, dâu xấu cuối cùng vẫn phải gặp mẹ chồng thôi, nãy giờ cố tình đi lề mề, vẫn phải về thổ bảo.

Được nửa đường, Tả Thiếu Dương nghe thấy tiếng sáo vút lên, làm tai y ù đi.

Không phải là vì tiếng sáo lớn tới mức đó, mà là tiếng sáo đó y không dám mong đợi, từ hi vọng tới thất vọng, rồi đột ngột nghe thấy âm thanh đó, mới cảm giác chấn kinh như thế.

Tả Thiếu Dương sững sờ, y còn lo là mình gặp ảo giác, đưa tay ngoáy tai, lại thêm mấy tiếng sáo nữa, âm thanh vốn chói tai, thời khắc này lại mang theo cảm xúc vui sướng, người nghe cũng cảm nhận được.

Đúng rồi, mình không nghe nhầm, Tả Thiếu Dương nhảy cẫng lên như đứa trẻ, hú hét bỏ quên cả trâu, chạy vội về thổ bảo.

Sắp tới bên thổ bảo, từ xa thấy đoàn người tràn ra khỏi cổng thành, tản ra trên cỏ xanh, như sóng biển đen cuốn về phía mình.

Chạy trên cùng là tù trưởng Tây Nhiễu.

Tây Nhiễu to béo, vậy mà chạy rất hăng, trông như con gấu đen, dẫm ầm ầm lên bãi cỏ, cười điên cuồng:" Ha ha ha, Pháp vương, suối phun rồi, long thần lại phù hộ cho Mê Tang rồi ..."

Đúng là thật rồi, Tả Thiếu Dương quên luôn mình là Pháp vương tôn quý, ngửa mặt lên trời cười dài như thằng ngốc. Mà đúng là ngốc thật, trời nửa năm không mưa, sông ngầm chắc là cạn khô rồi còn đâu, phải có thời gian để nước chảy vào làm đầy rồi mới đủ áp suất nước mà phun ra chứ.

Sau lưng tù trưởng có rất nhiều người, ai nấy dào dạt niềm vui như nắng hạn lâu gặp mưa rào, chạy tới trước mặt Tả Thiếu Dương quỳ rạp xuống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận