Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 402: Nơi này không lo bị đói.

Đoàn người đi tới ngoài đại điện, bên ngoài trông ngôi chùa có vẻ thanh bình đẹp đẽ, nhưng vào trong nhìn kỹ mới thấy nhà cửa xuống cấp, không khi có cái gì đó rờn rợn, ngước đầu lên nhìn đại điện, thấy tấm biển gỗ không toàn vẹn, kiểu chữ trông có vẻ rất cổ, chỉ đọc được hai chữ "Quỷ Cốc ..."

“ Quỷ Cốc, đại sư, chùa này đặt tên lạ thật nhỉ?” Bá Đào hỏi:

“ Bản tự lấy tên dựa theo núi thôi, thật ra không quan trọng.”

Miêu Bội Lan vốn sợ nơi này, lời giải thích của Liễu Thiện cũng chẳng yên tâm hơn, ôm lấy cánh tay Tả Thiếu Dương, không buông.

Đại điện tối mù, phải căng mắt ra mới nhìn thấy Phật tổ chính giữa được dùng lụa đen bao phủ toàn bộ, Thúy Nương tò mò hỏi:” Đại sư, sao lại che Phật tổ đi thế này, vậy làm sao tham bái?”

Liễu Thiện thở dài:” Tiểu tự ở nơi hẻo lánh thiếu hương khách, người đã bỏ đi nên ngày càng rách nát, nhiều năm thiếu tu bổ, lão nạp đang tích góp tiền tài, vốn đợi khai xuân chọn ngày lành mới thợ lên núi sửa chữa, không ngờ gặp chiến loạn. Đành che đi tạm …”

Tả Thiếu Dương không tin thần thánh, bất kể là phương đông hay phương tây, đôi khi gặp Phật hành lễ thì chỉ là loại tôn trọng mà thôi. Miêu Bội Lan thì cung kính quỳ xuống bồ đoàn, miệng lẩm bẩm gì đó, rồi khấu đầu mấy cái, rồi đi lên bàn cúng bỏ lại vài đồng.

Mấy người kia cũng lần lượt lễ bái quyên tiền.

Liễu Thiện chắp hai tay cảm tạ:” Chư vị xin đi bên này, chúng ta xem qua kho lương thực của tiểu tự.”

Miêu Bội Lan thiện ý nhắc:” Đại sư không sợ có người nảy ý xấu, trộm mất lương thực sao?”

“ Không sao, lương thực chẩn tế nạn dân, có bị trộm cũng vậy. Hơn nữa là muộn trộm lương thực tiểu tự cũng không phải dễ dàng.”

Tả Thiếu Dương lập tức liên tưởng Trí Không:” Ồ, vậy hẳn đại sư là võ lâm cao thủ, không sợ đạo tặc rồi.”

“ Thí chủ nói đùa, chẳng qua lão nạp có vị sư huynh, am hiểu cơ quan kiến trúc đã xây nên cái hầm này, lối vào có cơ quan, năm xưa đề phòng cường đạo cướp bóc trốn vào dùng, trước khi làm được cây cầu treo kia dùng phòng mãnh thú.”

“ Ồ thì ra là thế.”

Liễu Thiện dẫn mọi người tới gian thiện phòng bên cạnh đại điện:” Đây là nơi ở của lão nạp, kho lương tại đây.”

Thiện phòng rất đơn sơ, gần cửa sổ là giường bằng ván gỗ, trải chăn đệm mỏng, tới cả nhồi cỏ bên trong không có, một lư hương mấy nén hương chưa cháy hết. Liễu Thiện chuyển bàn tròn giữa phòng, nâng ván gỗ lên, lộ ra lối vào căn hầm, có hàng rào sắt chắc chắn.

“ Các vị yên tâm, cơ quan bên trong được lão nạp vô hiệu thội, tuyệt không có nguy hiểm ...” Liễu Thiện nói xong thắp đèn lồng đi trước:

Lối đi hơi dốc vừa đủ hai người đi sánh vai, khá ngắn, mọi người chẳng mấy chốc tới căn phòng chất từng bao lương thực chỉnh tề, có hai cái chum lớn, một đựng đầy gạo, một toàn là bột mì.

Tả Thiếu Dương ước tính diện tích căn hầm này phải rộng gấp đôi hầm nhà y, nói thế chỗ này có bốn năm trăm đấu lương, lại còn là gạo và bột mì trắng, hơn của nhà y nhiều.

Mọi người đều nhiệt huyết sôi trào, Bá Đào liếm mép:” Con mẹ nó, nhiều lương thực thế này không lo chết đói nữa.”

Thúy Nương vốc một nắm gạo, để hạt gạo trắng đều như hạt ngọc chảy qua kẽ tay:” Vậy là có thể yên tâm ở lại đây rồi, đợi một năm nữa đánh trận xong xuống núi cũng được.”

Liễu Thiện niệm Phật hiệu:” Lương thực tuy nhiều, nhưng chúng ta phải tiết kiệm, còn nhiều người khác cần chiếu cố.”

Mọi người đều nói phải, song nhìn vẻ mặt là hiểu lời này của họ không thật lòng, Thúy Nương chợt í một tiếng:” Đại sư, cái rương kia có cái gì?”

Cái rương đó dấu dưới chum, bị bóng chum che đi nên ít ai để ý, Liễu Thiện xoay người chuẩn bị rời đi, ánh sáng di chuyển, Thúy Nương ở gần liền nhìn thấy ngay, chiếc rương làm bằng sắt, bốn góc thậm chí còn gia cố bằng miếng sắt dày hơn, khóa đồng càng nặng trịch.

“ Đó là tiền lão nạp hóa duyên, chuẩn bị tu sửa chùa miếu.”

Miêu Bội Lan lo lắng thay cho ông sư thật thà này:” Đại sư, đạo tặc tới thì sao?”

Liễu Thiện chỉ một cần gạt trên tường:” Đây là chỗ mở cơ quan bên trong, kéo một cái là cửa sắt sập xuống, bên ngoài không cách nào mở được. Bên ngoài cũng có cơ quan tương tự, lão nạp xuống núi đóng lại, chẳng ai có thể ra vào.”

Mọi người rời đường hầm, ít nói hơn hẳn, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Liễu Thiện dẫn bọn họ tới hai gian phòng ngoài cùng, mở một gian, đây là căn phòng bình thường, đáp hàng ván gỗ ghép thành giường, bên trên xếp ít chăn đệm.

“ Tiểu tự đơn giản, các vị thí chủ ở tạm, nam thí chủ bên trái, nữ thí chủ bên phải.”

Thúy Nương chỉ căn phòng nhỏ:” Phòng bên có một đôi nam nữ, là phu thê phải không?”

“ Đúng thế, khi các vị chưa tới, bọn họ ở chung một phòng, bây giờ phải tách ra thôi. Tiểu tự chỉ có vài gian, đại điện thờ phụng Bồ Tát, tiểu ốc bên cạnh là nơi lão nạp ở. Hai gian này là thiện phòng, một cái bếp, thực sự không có nhiều chỗ ở.”

Thúy Nương liếc nhìn phòng đôi phu thê kia:” Thôi, người ta là phu thê, không nên ép họ tách ra. Chúng ta tới đây tị nạn, e ở một thời gian dài, tiểu nữ ở đại điện vậy, không ảnh hưởng tới đại sư tu hành chứ?”

“ Không sao, ha ha, chỉ là đại điện có hơi trống, bốn phía lọt gió, không ấm áp.”

“ Dễ thôi, lấy ít giấy dán khe hở lại là được, tiểu nữ vốn là con nhà cùng khổ, chịu được, thời gian qua còn ngủ trên tuyết nữa là, bây giờ có căn phòng tá túc còn đỏi hỏi gì nữa? Hai vị đại tỷ thì sao?” Thúy Nương hỏi Mị Nhi và Miêu Bội Lan:

“ Ta làm nha hoàn cho người ta, cũng chịu khổ quen rồi.” Mị Nhi nói không sao:

Miêu Bội Lan ngần ngừ:” Muội ở đại điện cũng được, có điều ca của muội thương ở chân, cần chăm sóc.”

Liễu Thiện chắp hai tay lại:” Hai vị là huynh muội thì không cần kiêng kỵ nhiều, hai bên trái phải đại điện đều có rèm che, chăn đệm còn dư một ít, là của huynh đệ từng tu hành trong chùa. Đợi ăn tối xong, lão nạp sẽ mang tới.”

Nhắc tới ăn tối, Mị Nhi thấy bụng cồn cáo, hỏi vội:” Đại sư khi nào ăn cơm?”

“ Sắp rồi, lão nạp đi làm đây.”

“ Vậy ta giúp đại sư!”

“ Không cần, đa tạ nữ thí chủ, mọi người mệt rồi, nghỉ ngơi trước đã, bánh bao đã được làm sẵn, chỉ cần hấp lên là xong.” Liễu Thiện đi vào phòng:
Bạn cần đăng nhập để bình luận