Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 437: Lựa chọn cuối cùng. (4)

Chúc Dược Quỹ thở dài:” Lão tầu, ba đấu gạo chỉ ăn được một tháng thôi, sau đó thì thế nào?”

Lý đại nương bình thản trả lời:” Đến đâu hay đến đó, nhận số lương thực này xong, lão thân thề không nhận thêm một hạt gạo nào của Tả gia, tính mạng của nhà ta do Tả gia cứu, sớm phải chết lâu rồi, giúp được chút nào cũng tốt, sau đó chết cũng được.”

Tả Thiếu Dương vội nói:” Đại thẩm, không cần đâu, mọi người đi đi, cháu kiếm người khác được.”

“ Kiếm ai?” Lý đại nương hỏi lại:” Tả công tử, lão thân cả đời này gặp vô số chiến loạn, dám nói, chỉ cần đánh trận xong, bất kể bên nào thắng, quá nửa số người trong thành sẽ bỏ đi, người còn lại chỉ còn già cả tàn tật không đi nổi thôi, Tả công tử hi vọng vào bọn họ giúp sao?”

Tả Thiếu Dương nhất thời cứng họng, tính toán của y xưa nay luôn lý tưởng ở mặt ... lý thuyết, đến khi đi vào thực tế luôn gặp vấn đề, có điều Tả Thiếu Dương không sợ, y giỏi ứng biến, giặc tới tướng ngăn, nước lên đê chắn thôi, cần có định hướng là được, có điều nói ra khó thuyết phục mọi người.

Hành động của Lý đại nương cảm nhiễm mọi người, Chúc Dược Quỹ tiếc nuối nói:” Chỉ tiếc năm xưa lão hủ chống thuyền bán thuốc, làm ruộng à, đến cầm cuốc thế nào còn chẳng biết, không giúp nổi mọi người.”

Đến Triệu tam nương cũng lau nước mắt nói:” Hay ta cũng ở lại, ta cũng có thể nhổ cỏ tát nước gì đó.”

Tả Thiếu Dương khuyên:" Tam thẩm, làm ruộng cẩn thể lực nhiều lắm, bây giờ thẩm gầy yếu thế kia, lại còn hai đứa bé chiếu cố, thẩm đưa chúng đi đi ..."

Nhắc tới con một cái Triệu Tam Nương cúi đầu không nói nữa.

Bên này mới khuyên được một người, bên kia Cù lão thái gia lại nói:“ Nếu vậy mọi người cùng ở lại đi, chứ dựa vào Tả công tử và Miêu cô nương thì e không được.”

Tả Thiếu Dương nói khô cả cổ mới thuyết phục được mọi người, chỉ có nhà Lý đại nương là quyết ý ở lại, đành cười khổ chấp thuận.

Ăn xong mọi người mau chóng về nhà chuẩn bị đồ dùng thiết yếu, từ ngày mai sẽ chuyển vào Cù gia ở, phòng ở đây nhiều, không thành vấn đề, Tả Thiếu Dương rút kinh nghiêm không đưa lương thực cho họ mang về nhà tự nấu ăn, sợ xảy ra biến cố, mặc dù không phải ai cũng ngu xuẩn như Tang mẫu, song cẩn thận vẫn hơn.

Tang Tiểu Muội không cần về nhà, Tả Thiếu Dương đưa nàng vào luôn Cù gia, có Hoàng Cầm chăm sóc.

Tiếp đó y còn tháo dụng cụ cố định cho Kiều Xảo Nhi và Dư chưởng quầy, bảo bọn họ thử đi lại, đều có thể chậm chậm bước đi rồi, kể cả không đi được như Nghê Nhị cũng phải tự nghĩ cách khắc phục thôi, y không thể lo được tới chừng đó.

Bận rộn xong Tả Thiếu Dương cáo từ trở về, một mình đi trên con đường nhỏ rải đá, khi y bị kẹt trên núi, Tả gia đã chuyển vào đại trạch ở, chỗ ở của Tả Thiếu Dương là khuê phòng của Bạch Chỉ Hàn ở hậu hoa viên.

Hôm nay ánh trăng rất đẹp, trăng tròn vành vạnh tỏa sáng dìu dịu lên khu vườn yên tĩnh, xem ra ngày mai sẽ là một này trời quang đây, trở về nhà lòng có nhiều cảm xúc, lại chẳng có lúc não tĩnh tâm hưởng thụ, giang tay ra như muốn đón nhận tất cả vào lòng, sương khuya, gió đêm, trăng sáng ...

Đột nhiên có người trong bóng tối gọi:” Tả công tử.”

Tả Thiếu Dương quay đầu, thấy bóng người đứng bụi cây bên đường, cảnh giác quát:” Ai đó !?”

Người kia chủ động lại bị tiếng quát của y làm giật mình, run run nói:” Là ta.”

Tả Thiếu Dương thả lỏng:” Cầm tẩu, cứ gọi ta là tiểu lang trung như trước là được, không cần khách khí, có chuyện gì sao?”

Hoàng Cầm thong thả đi tới, nhỏ nhẹ nói:” May mà cậu trở về kịp thời, cứu mạng Tiểu Muội cũng cứu mạng cả nhà ta, lúc nãy nhiều người không tiện nói, ở đây đợi cậu để nói lời cám ơn.”

Tả Thiếu Dương không muốn nói quá nghiêm túc:” Không cần, tẩu và Tiểu Muội là người làm ta thuê, ta là chủ chiếu cố là phải thôi.”

“ Thế sao?” Hoàng Cầm nghiêng đầu nhìn y, ánh trắng mờ phần nào giúp nàng che đi khiếm khuyết của khuôn mặt gày gò, phục hồi phần nào tư vị thiếu phụ xuân thì:

“ Đúng thế.” Tả Thiếu Dương cảm giác ánh mắt nàng có chút nóng bóng:

“ Vậy cậu cứu công công, bà bà rồi nam nhân ta là vì sao? Chẳng lẽ chiếu cố người làm, chiếu cố luôn cả thân nhân à?”

“ Đành vậy, ta không nỡ để Tiểu Muội đau lòng.” Tả Thiếu Dương nói thật, không vì Tiểu Muội, đám người kia sống chết thế nào liên quan gì tới y:

“ Từ điểm này đủ nói lên tìm cảm của cậu với Tiểu Muội.” Hoàng Cầm cười, thực sự là người trong cuộc thì tối người ngoài thì sáng, Tiểu Muội cứ hay đa sầu đa cảm suy nghĩ linh tinh:” Tiểu Muội bảo ta tới tìm cậu nói một câu cám ơn.”

“ Ồ, ra là cô ấy bảo tẩu tới.”

“ Thế cậu tưởng gì?” Ánh mắt Hoàng Cầm khó đoán:

“ Ta tưởng là vì Cầm tẩu tới tìm ta.” Tả Thiếu Dương trêu, tâm trạng y đang rất tốt, có điều nói xong liền ân hận ngay, mình nói cái quái gì thế, sao có thể đùa kiểu này với tẩu tử của Tiểu Muội, đây đâu phải cô nương nào đó bên giếng nước:

Hoàng Cầm đi tới một bước, người sắp chạm vào Tả Thiếu Dương, đôi mắt lấp lánh như sao:” Cậu hi vọng ta tới tìm cậu à?”

“ Không, Cẩm tẩu, ta không phải có ý đó.” Tả Thiếu Dương lùi lại một bước nhỏ, lâu không gặp, quên mất vị đại tẩu này đảo đế thế nào, thân phận của Hoàng Cầm dễ dàng khơi lên ý tưởng xấu xa với nam nhân, nhưng trò mạo hiểm này y không muốn chơi, ngượng ngùng nói:” Cầm tẩu tới tìm ta không thành vấn đề mà, tẩu là tẩu tử của Tiểu Muội cũng là tẩu tử của ta.”

Hoàng Cầm lườm y cháy mày:” Xem cậu sợ thành thế kia, trêu cậu thôi, ta tệ thế nào cũng không cướp nam nhân của Tiểu Muội.”

Đề tài này thực sự không nên tiếp tục thêm một chút nào nữa, Tả Thiếu Dương lảng đi:” Tiểu Muội ăn cháo chưa, sức khỏe khôi phục thế nào rồi?”

Hoàng Cầm cũng dừng đúng lúc:” Khỏe nhiều rồi, Tiểu Muội đã có thể đỡ rời giường, chỉ không ngờ cậu còn cứu cả công công bà bà ta, bà bà cứ khen cậu mãi đấy.”

Tả Thiếu Dương cười, Tang mẫu khen mình, chẳng qua là vì cho bà ta cái ăn thôi, chẳng hi vọng gì loại người này có thể nhớ ơn báo đáp.

Hai người đang nói chuyện đột nhiên đằng xa có người gọi, rồi có ánh đèn lồng chiếu tới:” Thiếu gia ở bên đấy sao?”

Nghe ra giọng Bạch Chỉ Hàn, Tả Thiếu Dương đáp:” Ừ, là ta.”

Hoàng Cầm thấy có người tới, nói nhỏ:” Ta đi đây, đừng nói là ta.”

Rồi chui vào bụi cây bên đường, thoáng cái đã biến mất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận