Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 757: Một bước vào ngục.

Tả Thiếu Dương về phủ, đóng chặt cửa lại tiếp tục cùng bốn thê thiếp nỗ lực hương hỏa Tả gia, tới sáng hôm sau.

Cả năm người gần như không ngủ, tới gần sáng, bốn nàng nén nước mắt, hầu hạ Tả Thiếu Dương tắm rửa, thay quần áo, lặng lẽ ngồi đợi.

Bên ngoài đã sáng hẳn, chim chóc kêu lích rích, xa xa thấp thoáng tiếng người, âm thanh ngày mới bắt đầu, Tả gia lại im phăng phắc như bãi tha ma. Mấy ngày qua đến cả láng giềng xung quanh cũng tránh đi qua Tả gia, yên ắng vô cùng.

Thời gian từng chút từng chút một trôi đi, rốt cuộc bên ngoài truyền tới giọng hoảng hốt của Đinh Tiểu Tam:" Lão gia, có rất nhiều quan binh tới, nói là đưa lão gia tới đại lao."

Cuối cùng, điều phải tới cũng đã tới.

Ngoài đại sảnh, quan binh đã tới chật kín, đi đầu là Lưu Chính Hội mặt lúc nào cũng đen xì xì, kỳ thực chẳng cần ông ta làm việc này, nhưng bây giờ đã biết tên tiểu tử này có không ít quan hệ, nếu là quan viên bình thường đi bắt, e là không đối phó được với người của Vĩnh Gia công chúa hay Tôn Tư Mạc.

Lương thị và Hồi Hương đã khóc tới muốn lịm đi, Tả Quý không nói gì cả, thấy Tả Thiếu Dương đi ra, cả nhà vây quanh, muốn nói gì đó, lại không nói thành lời.

" Cha, mẹ, hài nhi bất hiếu để cha mẹ phải lo lắng rồi." Tả Thiếu Dương quỳ bái lạy, sau đó dứt khoát đi về phía Lưu Chính Hội, đưa hai tay tới:" Chúng ta đi thôi."

Lưu Chính Hội mặt mày lạnh tanh vô cảm, nói:" Hoàng thượng hạ chỉ, ngươi không cần đeo hình cụ, trừ hung khí ra, ngươi có thể đem theo đồ đạc, cùng một người đi cùng hầu hạ, hoàng ân lồng lộng, còn không mau tạ ơn?"

Toàn bộ Tả gia ngớ ra, hẳn là do Vĩnh Gia công chúa vào cung cầu xin ân điển rồi.

Phu thê Tả Quý tuy đau lòng, nhưng nói cho cùng tốt hơn tử tù bình thường rất nhiều, lòng có chút an ủi.

Lương thị vừa khóc vừa chuẩn bị đồ đạc cho nhi tử mang vào đại lao, quần áo, đồ ăn, cái gì cũng muốn mang theo, lại nghĩ sắp tới mùa đông, còn muốn chuẩn bị cả chăn đệm. Lưu Chính Hội nhìn Tả gia chuẩn bị tưng bừng, như muốn chuyển nhà, chẳng can dự, cơ bản mục đích của ông ta đạt được rồi, không cần làm gì sinh thêm rắc rối, tên này sớm muộn cũng chết mà thôi, thản nhiên ngồi đại sảnh Tả gia khép mắt dưỡng thần.

Tả Thiếu Dương về phòng, lấy ít sách vở và văn phòng tứ bảo, chợt thấy hộp Luận Ngữ của Đỗ Yêm, vừa vặn rảnh rỗi nghiên cứu thử, cho vào rương sách.

Nếu hoàng đế cho phép thì cần gì khác khí, thuốc men thường dùng, rồi rương thuốc chữa bệnh, có khi cũng dùng.

Lần này đi rồi, không biết còn gặp lại, Tả Thiếu Dương gọi cha mình vào, đưa cho ông tâm đắc hành y của Tôn Tư Mạc và huynh đệ Chân lão thần y.

Bình thường có được thứ này, không khác gì chí bảo, Tả Quý lúc này giữ như giữ di vật của nhi tử, nghẹn ngào không nói thành lời.

Tốn mất một canh giờ Tả gia mới chuẩn bị xong, tận mấy cái rương lớn, đích thân thị vệ đại nội giúp chất lên xe.

Lương thị còn lén lút nhét cho nhi tử một cái hộp nhỏ đựng bạc vụn, để lo lót cho ngục tốt, Tả Thiếu Dương chẳng cần tới, nhưng vẫn nhận, cáo biệt mẹ, tỷ tỷ, đám thê thiếp, đi xuống bậc thềm, ra tới cửa, mỗi lần lại quay đầu nhìn, tim gan như bị cào cấu.

Kiều Xảo Nhi cùng đám tỷ muội bàn luận, quyết định do nàng đi cùng Tả Thiếu Dương, không biết các nàng bàn bạc cái gì, y vốn không muốn nàng đi theo, nhưng Kiều Xảo Nhi bỗng cứng đầu vô cùng, nhất định muốn đi, y hết cách.

Xe ngựa đỗ ở cửa, Tả Thiếu Dương và Kiều Xảo nhi chui vào xe, một đám giáp binh vây quanh, đi tớ tử lao sau hoàng thành.

Tử lao là nơi chuyên giam giữ phạm nhân tử hình, là lao ngục kiên cố nhất, tường bao dựng bằng đá cao mấy trượng, trong ngoài tới ba tầng! Mặt đất cũng lát đá dày mấy tấc, quên chuyện đào hầm trốn thoát đi. Canh phòng nghiêm ngặt.

Dọc đường không gặp bất kỳ sự cố nào cả, lao đầu họ Trang sớm đã đợi từ trước, Lưu Chính Hội bàn giao cho ông ta xong thì quay đầu rời đi ngay, với ông ta thì Tả Thiếu Dương coi như đã chết rồi, không cần bận lòng nữa. Vì kẻ này mà uy vọng ông ta tổn hại không ít, vốn tưởng là trở tay là xong, nhưng tới giờ mà nói, thậm chí có chút cảm giác được chẳng bằng mất.

Tử lao xây dựng ở nơi hẻo lánh, tường cao vời vợi, lính gác mặt lạnh tanh, khiến người ta đi trong đó có cảm giác vô cùng áp ức. Họ đi xuyên qua ba tầng đại môn mới tới khu giam giữ, ở đây lại chia thành ba bộ phận, một là chưa phán quyết, hai là đã phán quyết, cùng người đã trải qua hai lần phục tấu, vì sau ba phần phục tấu mà chưa được hoàng đế ân xá thì đã đưa ra pháp trường hành hình rồi.

Cái gọi là tam phục tấu này tuy là hi vọng cuối cùng, nhưng đồng thời cũng là sự dày vò không nhỏ đối với phạm nhân, nhất là những người trải qua hai lần phục tấu không thành, trong ba tháng cuối cùng, cơ bản đều hóa điên, dù có thoát thì ra ngoài cũng khó quay trở lại như xưa ...

Tả Thiếu Dương được đưa tới khu khâm phạm, giành cho trọng thần triều đình, điều kiện rất tốt, mỗi nơi giam giữ đều là viện tử nhỏ độc lập, nơi này yên ắng tới khác thường.

Trang lao đầu đưa phu thê Tả Thiếu Dương tới một tiểu viện tử, có hai cấm tốt giúp chuyển đồ, ông ta dặn dò họ phải chiếu cố tốt phu thê Tả Thiếu Dương, nếu không công chúa không bỏ qua. Kỳ thực nói thế thôi, chiếu cố gì đâu, cửa đóng lại một cái, hai bên không làm phiền tới nhau nữa rồi. Bán một phần ân tình chẳng may mấy vị này ra ngoài, biết sâu sau còn dùng tới vì tù phạm được đưa vào nơi này chẳng tầm thường.

Tả Thiếu Dương chẳng để ý mấy chuyện đó, thời gian này y muốn tĩnh tâm, kiểm điểm lại bản thân đã sống thế nào mà tới mức vào tù chờ chết thế này.

Tiểu viện tử này rõ ràng là được người ta quen dọn từ trước, rất sạch sẽ, nhưng không gian nhỏ, chật hẹp, trừ phòng ngủ còn có thư phòng, bếp, phòng chứa đồ và nhà xí, đầy đủ ra, cùng khoảnh sân không rộng mọc ít hoa cỏ dại đã điêu linh buổi đầu đông.

Ngẩng đầu lên chỉ thấy không gian nhỏ hẹp, bầu trời xám xịt, thấp thoáng có chút âm thanh truyền tới mơ hồ không nhận ra là gì, điều kiện sống không tệ, nhưng tù giam vẫn là tù giam, chẳng bao giờ thoải mái được, riêng cảm giác bị ngăn cách với bên ngoài, khiến người ta thấy vô cùng tù túng, bức bối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận