Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 216: Cướp của cứu tế bồ tát.

Tả Thiếu Dương về phòng, nằm trên giường không buồn ngủ chút nào, trêu Bi Vàng chơi, giờ đây răng nó đã cứng, bạ cái gì cắn cái đó, chân bàn chân giường đều bị nó gặm nham nhở hết rồi. May cái là nó có thể tự cắn vỡ quả khô lấy nhân ăn, bản năng không vì bị nuôi từ nhỏ mà mất đi, mới hôm nọ còn tự đi ra ngoài, sau đó mang về thứ quả gì đó không biết tên, chia cho Tả Thiếu Dương một quả, vừa ăn vừa mở to mắt nhìn y, như muốn y ăn cùng.

Bi Vàng tuy rất thông minh nhưng cũng có giới hạn, ngoài thuần thục ngậm đồ tới đúng chỗ Tả Thiếu Dương chỉ, thì không dạy thêm nó được gì nữa rồi, bộ lông màu vàng cũng đã bớt vàng, chuyển dần sang nâu sậm, nhất là mảng lông chạy dài giữa sống lưng, trông khá đẹp.

Sắp tới canh năm, Bi Vàng chơi đùa chán cuộn mình ngủ, còn mắt Tả Thiếu Dương vẫn mở trừng trừng nhìn lên nóc nhà, không chỉ nghĩ làm sao mua được gạo nếu Phi Thử không giúp được mà còn nghĩ có gạo rồi xử lý ra sao. Chợt nghe thấy cửa sổ có tiếng cạch cạch, đưa mắt nhìn, mơ hồ có cái bóng người, hơn nữa còn đảo ngược đung đưa, lông tóc lông tơ dựng hết lên:” Ai?”

Bi Vàng ngủ trên ngực Tả Thiếu Dương cũng sực tỉnh, đuôi dựng lên, nhe răng đe dọa.

“ Tiểu huynh đệ, ta đây.”

Nghe thấy giọng của lão trộm biến thái Phi Thử, Tả Thiếu Dương mừng rỡ, vỗ đầu Bi Vàng trấn an:” Tiêu lão ca ...”

Ôm Bi Vàng bò ra cửa sổ, chọc lỗ nhìn ra ngoài, thấy Phi Thử móc chân lên mái nhà, hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng rất nhàn nhã, Tả Thiếu Dương cười khổ:” Lão ca không có cách xuất hiện nào bình thường hơn sao?”

Phi Thử giọng chế giễu:” À tốt, đợi chút ta ra cửa chính gõ cửa.”

“ Được rồi, được rồi là ta sai.” Tả Thiếu Dương giơ tay đầu hàng:

“ Đợi chút, ta kéo ngươi lên nóc nhà, chúng ta lên đó nói chuyện.”

Chẳng cần trưng cầu ý kiến Tả Thiếu Dương, Phi Thử cứ thể tháo ngói trên nóc ra, cái gác mái này cũng thấp, Tả Thiếu Dương không khó leo lên.

Vừa leo được lên mái nhà thì thấy bên cạnh Phi Thử có một bao tải rất to, Tả Thiếu Dương trêu:” Lão ca lại đi cướp của nhà giàu cứu tế Bồ Tát về đấy à?”

Phi Thử trừng mắt lên:” Không được lấy Bồ Tát ra làm trò đùa.”

Tả Thiếu Dương lè lưỡi, hỏi lảng đi:” Hôm nay nhà nào được lão ca vinh hạnh ghé thăm thế?”

“ Làm ngụm rượu đã, có đồ ngon cho ngươi đây.” Giữa đêm khuya thế này lên nóc nhà ngồi nói chuyện không khác gì đi đày, Tả Thiếu Dương ngồi ôm gối co ro, cũng may là Phi Thử có lương tâm, lấy ra một bầu rượu, một gói lá lớn, bên trong có nửa con gà quay vàng ruộm:

Hai mắt Tả Thiếu Dương tỏa sáng hơn sao trời, trước tiên tu ngay một ngụm rượu, tận hưởng cảm giác hơi ấm lan tỏa toàn thân rồi nuốt nước bọt nhìn nửa con gà, lâu lắm rồi chưa ăn thịt.

Phi Thử như đọc được suy nghĩ của y, nói:” Ngươi ăn một mình đi, lão ca hôm nay ăn chay.”

Miệng thì nói ăn chay vậy mà tỉnh bơ mở bầu rượu khác tu ừng ực, khi thấy hai mắt Tả Thiếu Dương tròn xoe, ông ta bổ xung thêm:” Ăn chay một nửa.”

Hiệp cũng một nửa, chay cũng chỉ một nửa, không biết lão ta còn cái gì nửa nọ nửa kia không? Cái này Tả Thiếu Dương không dại hỏi ra, xé luôn cái đùi gà, ngoạm một miếng lớn, tuyệt vời, nếu không phải chẳng biết giải thích cho cha mẹ thế nào thì y đã phần cho cha mẹ một ít, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói:” Giờ thì ta tin lão ca không cần tới tiền rồi.”

“ Hôm nay ta cũng tới nha môn xem náo nhiệt, ta thấy Nghê Nhị có vẻ không cố ý hạ độc hại chết Tùy gia lão thái thái, chẳng qua là bản lĩnh kém cỏi nên mới xảy ra sự cố thôi. Nghê gia cũng đã đền bù tới khuynh gia bại sản, Nghê Nhị còn bị đánh 60 gậy, vậy là đủ, không ngờ tên Tùy chưởng quầy đó lòng dạ ác độc mua chuộc sai dịch đánh người tàn phế, đúng là thứ nhà giàu bất nhân nên ta ghé thăm nhà ông ta một chuyến.” Phi Thử sờ cái bao to tướng, hả hê ra mặt:

" Ta biết rồi, huynh thấy Tùy chưởng quầy hôm nay đã được bồi thường lớn, lại còn nảy sinh lòng ác độc, cho nên vị hiệp khách nửa mùa huynh đi cướp của nhà giàu cứu tế ..." Tả Thiếu Dương suýt nói chữ bồ tát ra, may mà ngừng kịp:" Gì gì đó, đúng không?"

" Đúng thế." Phi Thử đắc ý vô cùng:" Ta không chỉ lấy hết thứ mà ông ta nhận của Nghê gia, còn thuận tiện lấy thêm ít tế nhuyễn, loại người độc ác này càng nhiều tiên càng nguy hại cho người khác. Bằng này tiền đủ sửa lại mấy chục ngôi chùa, sơn lại mấy chục pho tượng rồi ..."

Tùy chưởng quầy có phải là người độc ác không? Cái này Tả Thiếu Dương không đánh giá, ông ta mất mẹ, con người lúc đau thương suy nghĩ không tỉnh táo, dễ cố chấp cực đoan, khó dựa vào một hành vi nhất thời mà phán đoán. Dù sao không liên quan tới mình, nghe đâu ông ta quen biết với thứ sử đại nhân, dù mất số tiền này cũng vẫn sống tốt thôi, mình cứ lo thân là hơn.

Phi Thử bên cạnh thở dài:” Chỉ tiếc hộp sâm kia không lấy được.”

Nhắc tới hộp sâm, tới giờ Tả Thiếu Dương vẫn thèm, buột miệng hỏi:” Có phải là hộp sâm Nghê đại phu bồi thường cho ông ta không?”

“ Đúng, ta định trộm về cho ngươi ...”

“ Cho ta?” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:” Sao lão ca lại muốn cho ta?”

Phi Thử đáp hết sức hiển nhiên:” Trị bệnh cứu người chứ còn sao, ta tặng tiền chùa miếu là để Bồ Tát phổ độ chúng sinh, tặng ngươi, ngươi chữa bệnh cũng thế. Số sâm đó để cho đám nhà giàu bất nhân ăn cũng vô ích, không bằng tặng ngươi.”

Lời này quá hợp khẩu vị Tả Thiếu Dương, y tham lam liếm môi, ngay từ lúc nhìn thấy củ sâm đó là y đã muốn chiếm làm của riêng rồi:” Thế ... Thế sao không trộm được?”

Phi Thử nhìn y hồi lâu, giọng hơi châm chích:” Ta còn tưởng ngươi đùn đẩy làm ra vẻ thanh cao không nhận, lão ca ta phải tốn nước bọt thuyết phục một hồi, ngươi là người đọc sách thánh hiền, không sợ đó là đồ ăn trộm, đụng vào bẩn tay sao?”

“ Hắc hắc, số nhân sâm đó Nghê đại phu định tặng cho nhà ta tạ ơn cứu nhi tử ông ta, cha ta không nhận, ta đành chịu. Nếu lão ca mang vàng bạc cướp được tặng ta thì nói gì ta cũng không nhận, nhưng số sâm này với người hành y như ta mà nói có sức hấp dẫn rất lớn, nên ta nhận cũng chẳng có gì phải áy náy với lương tâm.” Tả Thiếu Dương tỉnh bơ, xét theo mọi tiêu chuẩn y chẳng thấy mình là quân tử, y cũng không muốn làm một quân tử, y chỉ sống hết mình:” Đệ cũng chỉ học thánh hiền một nửa thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận