Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 773: Chẳng tính là tin vui.

Mỗi ngày luyện công, luyện quyền thuật, Tả Thiếu Dương vẫn không bỏ, cuộc sống đều đặn chẳng có chút gợn sóng nào trôi qua, tuyệt đại bộ phận người bệnh có chuyển biến tốt, nhưng có vài người không may từ thi chú khiến bệnh khác tái phát qua đời. Nhìn người khác chết trong cơn ho muốn ho ra cả nội tạng đó, đám bệnh nhân khiếp đảm về căn bệnh này, không ai dám nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt bất thiện nữa.

Một hôm Tả Thiếu Dương đang sắc thuốc trong phong thì Triệu Tiền chạy vào, cười hi hi khom người nói:" Tả thiếu gia, La công công tới, còn dẫn theo một người, ngài đoán xem là ai?

Tả Thiếu Dương gần như quên mất khái niệm thời gian trong này, khi nhớ lại mới nhận ra là hơn tháng qua rồi, hẳn là tin tức liên quan tới người nhà mình đi nước Oa.

" Là tam di nương của ngài, Tang lao đầu bảo tiểu nhân mau tới báo."

" Lan Nhi?" Tả Thiếu Dương không hề vui, sao nàng không cùng mọi người tới nước Oa, sao lại về kinh thành, chẳng lẽ có chuyện gì?

Từ khi người bệnh tới đây, vì thuận tiện việc chữa bệnh, Tả Thiếu Dương đi lại tự do hơn nhiều, chạy thẳng ra đại môn, nhưng náo thấy ai.

Triệu Tiền chạy theo sau thấy Tả Thiếu Dương nhớn nhác nhìn quanh, hôm hông đau xóc:" Thiếu gia, tiểu nhân ... Chạy nhanh quá, giờ vào đây không đơn giản, phải, phải kiểm tra, chắc mới tới nhị môn thôi."

Đợi thêm một lúc, rốt cuộc có tiếng Trang lao đầu quát:" Mở cửa."

Cánh cửa nặng nề mở ra, toàn bộ cấm tốt bên trong cúi đầu.

" Lão gia!" Miêu Bội Lan vừa gọi đã bật khóc, chạy tới:

Tả Thiếu Dương đi nhanh đến nắm tay nàng, hỏi gấp:" Sao nàng tới đây? Mọi người đâu rồi?"

Mấy tháng không gặp, Miêu Bội Lan gày đi rất nhiều làm người ta xót xa, nàng vừa khóc vừa nói:" Mọi người lên thuyền tới nước Oa rồi, thiếp lo cho lão gia nên không đi."

Đây không phải chỗ tâm tình, Tả Thiếu Dương quay sang, bên cạnh một người ăn mặc kiểu thị vệ.

Người đó thấy Tả Thiếu Dương nhìn mình thì chắp tay nói:" Tả công tử, tiểu nhân phụng mệnh Vĩnh Gia công chúa, hộ vệ cả nhà công tử tới bên bờ biển, nhưng tam di nương không chịu lên thuyền, dứt khoát muốn quay về hầu hạ công tử."

" Đa tạ." Tả Thiếu Dương cảm động, giao tình hai bên không có gì, Vĩnh Gia giúp nhà mình hết lòng như thế, tuy nói là vì nhận ủy thác của Tiêu Vân Phi, nhưng ân tình này y ghi nhớ:" Mọi người khỏe chứ?"

" Vâng ạ, bọn tiểu nhân theo lệnh công chúa, cùng thuyền lão thái gia lên đường, tiểu nhân đưa Tam di nương của ngài về, ở đây còn có lá thư mà lão thái gia gửi cho công tử." Thị vệ đó lấy thư trong người, dùng hai tay đưa lên:

Tả Thiếu Dương rất nóng ruột, cho nên kệ La công công ở bên đợi, xé thư ra xem ngay.

Trong thư cha y kể lại quá trình từ lúc rời Trường An, sau khi về tới Hợp Châu không lâu thì thánh chỉ tới, cùng với nhận được thư của y, cả nhà quyết định tới nước Oa. Dặn dò y cẩn thận, mong sớm ngày đoàn tụ ở nước Oa.

Nội dung không quan trọng Tả Thiếu Dương xem kỹ chữ viết, đọc đi đọc lại mấy lần, không thấy có gì bất thường, không giống bị ép buộc phải viết, mới yên tâm cất trong lòng, lúc này mới cáo lỗi với La công công, dẫn về viện tử của mình.

Sau khi ngồi xuống, La công công nói:" Đại nhân, thời gian qua có nghĩ tới việc chữa bệnh cho ba nhà kia không? Nghe nói bệnh của họ đã nặng lắm rồi, không chịu nổi mấy tháng nữa, bệ hạ không đành lòng. Đỗ gia đều là con cháu công thần, hơn nữa Đỗ Yêm đỗ đại nhân, Đỗ tướng đều đã mất, nếu bệ hạ không cứu được người nhà họ. Vu gia cũng là nhà hành y tích thiện ...”

" Đừng nói nữa." Tả Thiếu Dương cười nhạt:" Ba kẻ đó thông đồng hại ta, cả nhà thù hận ta, giờ ta vào tử lao rồi, còn nhiệt tình chữa bệnh cho họ, có phải ta bị điên không? Người ngoài cuộc thì nói dễ lắm, nếu ở trong tình cảnh ta có khi còn làm quá gấp mười. Hơn nữa điều kiện trao đổi ban đầu là ta chữa bệnh cho người không liên quan kia đổi lấy bình an cho cả nhà ta, ta làm đúng giao ước rồi, vì thế công công đừng nói nữa."

La công công thở dài:" Đại nhân muốn thế nào mới chữa bệnh cho họ?"

" Ta đã nói rồi, còn phải nhắc lại à?" Tả Thiếu Dương chẳng nể nang gì:" Các ngươi thích nói gì thì nói, bảo ta thấy chết không cứu cũng được, chửi ta bất nhân cũng thế, ta nhận hết. Bọn chúng dốc sức bôi nhọ thanh danh của ta, thêm vài tiếng chửi có khác gì đâu, chấy nhiều không sợ đốt nữa, ha ha ha."

La công công thật sự câm nín, nhưng vì nhiệm vụ hoàng đế giao phó, phải hạ mình cầu xin, mấy nhà kia tìm hoàng đế khóc lóc, nhiều đại thần cũng dâng tấu xin hoàng đế hạ chỉ. Nhưng một khi hạ chỉ mà Tả Thiếu Dương không chữa thì thanh danh hoàng đế cũng tổn hại không thể bù đắp, nên lúc này hoàng đế còn phải né tránh những nhà kia, không đưa ra câu trả lời rõ ràng.

Tốn nửa ngày trời, nói khô cổ họng, Tả Thiếu Dương trơ trơ như gỗ đá, đành cáo từ chờ dịp khác.

Họ vừa đi một Miêu Bội Lan nhào vào lòng Tả Thiếu Dương khóc nức nở.

Hai người ôm chặt nhau không chịu chia tách, Miêu Bội Lan kể trên đường đi nghe nói văn võ toàn triều nhiều người bị thi chú, phái người khắp nơi tìm y giả tới kinh chữa bệnh, phần thưởng rất lớn. Nàng lại không hề biết liên quan tới Tả Thiếu Dương.

Đến khi nghe thấy Tả Thiếu Dương ba nhà Lưu Chính Hội mắc bệnh vô số, Miêu Bội Lan cao hứng vỗ tay:" Đây gọi là ác giả ác báo! Đáng đời lắm!"

Có Miêu Bội Lan, cuộc sống Tả Thiếu Dương sinh động hơn nhiều.

Ba nhà Lưu, Đỗ, Vu vốn hi vọng lần này La công công có thể thuyết phục Tả Thiếu Dương chữa bệnh, ai ngờ vẫn không có hiệu quả. Hoàng đế tuy chưa hạ chỉ, nhưng lời La công công tức là ý của hoàng đế rồi, thế mà tên đó vẫn dứt khoát từ chối. Ba nhà đó mới thức sự hoảng sợ, bệnh của họ cũng rất nghiêm trọng, mang cả nhà tới ngoài tường bao cầu xin, quỳ suốt một ngày, Tả Thiếu Dương không động lòng.

Miêu Bội Lan mới đầu nghe ba nhà này bị bệnh thì hả lòng hả dạ lắm, nhưng tận mắt chứng kiến người già trẻ nhỏ bệnh thoi thóp, khóc lóc cầu xin, nàng không đành lòng. Thế nhưng thấy Tả Thiếu Dương dửng dưng, nàng không dám nói gì, về sau nghe thấy ngoài có động tĩnh là trốn vào phòng, chùm chăn lên.

Cứ như thế hai tháng trôi qua.

Tin tức ở khu cách ly liên tục truyền ra ngoài, hai tháng nay không ai chết thêm nữa, sức khỏe mọi người dần hồi phục, người thân họ bên ngoài hết sức vui mừng. Ngược lại ba nhà kia thì bệnh liên tục diễn biến xấu, có nhiều người tới bờ vực nguy hiểm.

Trong đó nặng nhất là tiểu tôn tử của Lưu Chính Hội, mẹ của Đỗ Kính và Vu lão thái y.

Lưu Chính Hội tuy nhiều con cái, nhưng mấy đứa nhi tử lại sinh ra toài nữ nhi, mỗi tiểu thiếp mới nạp của đại nhi tử sinh ra được đứa tôn tử mập mạp, năm nay đã ba tháng.

Sức đề kháng của người già và trẻ nhỏ yếu như nhau, dễ mắc bệnh nhất, cũng dễ trở nặng khiến bệnh khác bộc phát.

Vu lão thái y đã ở trạng thái nửa hôn mê, Vu Nghiên Nghiên quỳ mãi ở ngoài tường không đứng dậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận