Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 577: Tam đỉnh giáp. (1)

Tả Quý cung kính quỳ dưới đất, trước mắt ông là bài vị chung cho rất nhiều tổ tiên Tả gia được ông mang từ Hợp Châu tới, ông đã quỳ như thế suốt từ lúc ngủ dậy, chưa ăn uống gì cả, cứ quỳ như thế không nhúc nhích, vẻ mặt vô cùng thành kính.

Trong đầu Tả Quý là hình ảnh quá khứ hiện ra trước mắt như đèn kéo quân, thủa nhỏ ở quê nhà đi tới đâu cũng được người ta cung kính gọi một tiếng tiểu thiếu gia. Thế rồi gia gia mất, chiến loạn nổ ra khắp nơi, ông cùng phụ thân bỏ quê mà đi, tới tuổi thành hôn, tân hôn thê tử không được như ý, thi trượt. Khuê nữ đầu lòng xinh xắn kháu khỉnh, lại thi trượt. Rồi nhi tử ra đời, ông tự nhủ phải đỗ đạt cho nhi tử có tương lai tốt hơn, trượt vẫn hoàn trượt. Gia cảnh ngày một đi xuống, đến nỗi ba mươi Tết suýt nữa bị đuổi ra khỏi nhà, kho cử đỗ đạt khôi phục vinh diệu tổ tiên, tất cả những thứ đó ông không dám cả nghĩ tới nữa.

Nhưng mọi thứ thay đổi rồi, nhi tử thật may mắn, không đúng, phải nói nó lòng dạ nhân hậu nhận được đền đáp, gặp được vị lão thần tiên, truyền cho bản lĩnh lạ, từ đó nhà thay đổi từng ngày, nhưng Tả Quý vẫn chưa bao giờ dám mơ tới một ngày nhi tử đỗ đạt làm quan, thậm chí sợ nhắc tới, sợ hi vọng rồi lại thất vọng giống mình.

Hôm nay là ngày công bố bảng, Tả Quý tự nhủ với mình, không sao, nhi tử hiếu thảo, trong nhà dư dả, nhà cửa ruộng đồng trâu bò, không thiếu thứ gì nữa, không được quá tham lam, nếu không sẽ bị trời phạt.

Thế nhưng đó là những lời dối lòng, có một thứ ông khao khát hơn tất cả.

Chợt bên ngoài có tiếng kèn sáo chiêng la rộn ràng, ông lảo đảo, vì quá biết âm thanh đó đại biểu cho cái gì, nước mắt chảy ra thành dòng.

Sáng sớm hôm đó vẫn như mọi khi Tả Thiếu Dương lại ngủ nướng, kệ gà gáy, Bi Vàng cuộn mình nằm trong cái ổ lót bông tơ bên cạnh. Mùa đông, lông của Bi Vàng rất mượt, nó đã hơn một tuổi rồi, màu lông đã thuần hơn nhiều, toàn thân màu nâu sậm, không có một chút lông tạp nào, cực đẹp “sóc”.

Suốt một tháng Tả Thiếu Dương ở nhà ôn thi, bị cả thế giới quay lưng, chỉ có mỗi Bi Vàng ở bên cạnh làm bạn, không nỡ rời xa nó nữa, y đi hỏi khắp nơi rồi, thời tiết Trường An thậm chí còn tốt hơn cả Hợp Châu, Bi Vàng đã là sóc trưởng thành, mang đi không sao hết.

Đang ngủ ngon thì nghe thấy bên ngoài cửa có tiếng chiêng la rầm trời, Tả Thiếu Dương bực mình, nhà chết tiệt nào mà đón dâu sớm như thế, chửi rủa mấy câu, kéo chăn che mặt ngủ tiếp. Bi Vàng cảnh giác ngồi bật dậy ngó nghiêng bốn phía, không thấy có cái gì uy hiếp, cũng cuốn cái đuôi mượt mà quanh người, tiếp tục ngủ.

Chủ tớ nhà này giống nhau, lười kinh khủng.

Ngủ cũng không yên, rầm một tiếng, cửa bị đẩy ra, có người xông vào, là Bạch Chỉ Hàn, nha đầu này chơi với Kiều Xảo Nhi nhiều, dần cũng lây bệnh rồi hay sao?

Chăn bị lật tung, Bạch Chỉ Hàn cao hứng tới lạc cả giọng:” Thiếu gia, thiếu gia đỗ rồi.”

Cùng lúc đó ở bên ngoài tiếng chiêng la đã dừng lại, rồi ai đó cao giọng hô:” Chúc mừng Tả lão gia đỗ cao, xin mời Tả lão gia ra nhận hỉ báo nào.”

Tả Thiếu Dương ngồi bật dậy, đỗ rồi, cơn buồn ngủ vèo cái bay mất, ý nghĩ đầu tiên của y là, năm sau không phải thi lại rồi, sau đó mới hỏi:” Thứ mấy?”

Bạch Chỉ Hàn giọng hơi run:” Thứ ba, thám hoa rồi, người ta tới báo hỉ kìa.”

“ Thứ ba, có gì mà vui.” Tả Thiếu Dương hừ một tiếng, lại chùm chăn lên, thật ra cái miệng thì cười ngoạc tới tận mang tai, đỗ rồi, không ngờ đỗ thật rồi, hù hồn, tưởng lần này toi rồi chứ:

Bạch Chỉ Hàn lại hất chăn lên:” Lão gia cười sắp không khép miệng được lại rồi, mau dậy đi ngài thám hoa.”

Nói xong kéo Tả Thiếu Dương lên, vội vã mặc y phục vào, sau đó lôi ra ngoài.

Bi Vàng đảo mắt một hồi, nó rất thông minh, nhận ra được chủ nhân có chuyện vui, nhảy lên vai Bạch Chỉ Hàn, vừa xoay tròn vừa kêu chít chít liên hồi.

Tả Quý đứng giữa sân vuốt râu cười thế nào mà nước mắt lại chảy thế kia, Cù lão thái gia, Cù lão thái thái cười híp mắt, một đoàn người mặc y phục của nha môn đứng đó, hàng xóm bốn xung quanh tụ tập kín cổng, vỗ tay chúc mừng.

“ Thám hoa lão gia ra rồi.”

Đoàn người báo hỉ long trọng quỳ xuống, người đi đầu giơ cao tấm thiếp đỏ:” Chúc mừng Tả lão gia.”

Tả lão gia ở đây là gọi Tả Thiếu Dương, không phải là Tả Quý, y đỗ đạt sẽ làm quan, là quan lão gia.

Tả Thiếu Dương người lâng lâng như đi trên mây, nhận lấy tấm thiếp đỏ, mấy thứ râu ria bỏ qua, mắt chỉ nhìn thấy mấy chữ “ … Thạch Kính Hợp Châu, Tả lão gia, húy Trung, đỗ thám hoa thi hội năm Trinh Quán thứ ba ..”, nhận lấy một cái phong bao đỏ trong tay cha, đưa cho mấy người báo hỉ. Bọn họ tung hô lần nữa rồi vội vàng chạy mất, sao không vội cho được, hôm nay phải tranh thủ, báo được cho nhiều người thì càng được nhiều tiền thưởng mà lại.

Lại có tiếng chiêng trống vang lên, một đoàn báo hỉ nữa tới, dừng ở giữa ngõ, không ngờ ngõ nhỏ này hôm nay liền một lúc có hai vị tân quý nhân, hàng xóm lại đổ dồn sang phía kia.

Cù lão thái gia chỉ vui mừng được một nửa, vì ngoại tôn nữ không thể thành nhi tức phụ của Tả gia mà tiếc nuối, nếu không đã là quan thái thái rồi, chẳng thể phu quý thê vinh, thiếp thất thậm chí còn chẳng xếp hạng. Chỉ mong tương lai Tả Thiếu Dương sĩ đồ thuận lợi, làm quan lớn, phong thê ấm tử, thiếp thất mới được phong thưởng, về chuyện này Cù lão thái gia rất tự tin vào ngoại tôn nữ của mình, bảo Tả Quý mau đi xem bảng vàng.

Tả Quý cũng đang có ý đó, kết quả đã có rồi, nhưng bảng vàng vẫn phải xem, đó là vinh dự, Tả Thiếu Dương cũng muốn biết cái bảng vàng hay nghe thấy nó thế nào.

Cả nhà đang chuẩn bị đi thì ngoài cửa đã truyền tới tiếng cười như chuông bạc của Kiều Xảo Nhi:” Ca ca, thám hoa lang ca ca, muội tới chúc mừng đây.”

Kiều Quan cực kỳ quan tâm tới công danh của Tả Thiếu Dương, hắn luôn muốn muội muội mình gả vào Tả gia, nếu Tả Thiếu Dương đỗ đạt, cha hắn sẽ không có ý kiến gì nữa. Cho nên từ trước đó đã nghe ngóng kết quả của Tả Thiếu Dương, nhưng thứ hạng thuộc cơ mật cao độ, hắn không nghe ngóng được. Có điều hôm nay là ngày công bố danh sách thì hắn cũng đủ biết sớm hơn rồi, cho nên mới tới chúc mừng kịp thời như thế, ngay xe ngựa cũng đã chuẩn bị trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận