Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 145: Mối hận của Tang mẫu.

Vị hàng xóm của Tả gia là kinh quan cáo lão hồi hương, hơn nữa còn là quan chính lục phẩm, so với gia gia của Tả Quý năm xưa làm quan bát phẩm cao hơn nhiều lắm, vì thế tuy là hàng xóm, cách nhau cãi ngõ, nhưng bao nhiêu năm qua hiếm gặp được một hai lần, người này cũng ít qua lại với người khác, đại môn luôn đóng kín. Cả năm chỉ khi nào bị bệnh mới tới cửa hiệu nhờ ông xem bệnh, khi đó mới gặp mặt nói một hai câu.

Quan viên chính lục phẩm tới hiệu thuốc nhỏ khám bệnh, Tả Quý vinh hạnh lắm, sau mới biết, vị kinh quan này trong nhà khó khăn, lại lắm bệnh, không tới nổi chỗ tốn kém như Huệ Dân Đường.

Tuy thế Tả Quý mỗi lần xem bệnh cho ông ta cũng lấy làm tự hào, vị kinh quan đó rất nho nhã, chẳng hề có sự kênh kiệu của quan viên, đối xử với người khác ôn hòa, mỗi điều không thích nói chuyện, cứ cúi đầu như có tâm sự khó dãi bày trong lòng. Sức khỏe cũng không tốt, đi khi bệnh nặng không rời giường nổi, Tả Quý tới tận nhà xem bệnh. Vị kinh quan này chỉ có lão thê, một đôi nhi nữ, nhi tử đã cưới tức phụ, nhưng không sinh được con. Nữ nhi sắc nước hương trời, cũng đã xuất giá, song hồng nhan bạc mệnh, cùng nữ tế bệnh mà qua đời, chỉ để lại một nữ nhi, trong nhà không còn ai, cho nên sống cùng ngoại tổ phụ.

Cuộc sống vị kinh quan đó không dễ dàng, nhà chỉ còn trạch viện cũ đó thôi, tường cao viện sâu đấy, song cũ quá rồi, ngói lưu ly đã biến màu mục nát, tường trạm trỗ đã chẳng nhin rõ, nhà cửa sập xệ.

Theo lý mà nói quan chính lục phẩm cáo lão về quê có thể lĩnh một phần bổng lộc hàng tháng không tệ, chẳng hiểu sao lại sống gian nan như vậy. Tả Quý không phải là người hay chuyện, cho nên không hỏi, hai nhà cứ thế quan hệ bình đạm.

Hiện giờ nghe nói nhi tử ông ta bị kiện cáo, khả năng còn bị lưu đầy tha hương, Tả Quý có chút thương cảm, dừng đũa lại, ngồi ngây ra hồi lâu thở dài:” Bỏ đi, nhà nào cũng có cái khó riêng, không nhắc tới nữa. Ăn cơm, ăn cơm.”

Cả nhà ăn cơm xong, Hồi Hương giúp mẫu thân thu dọn bát đũa rồi mới cùng trượng phu trở về. Tả Thiếu Dương liền bắt đầu dạy mẫu thân cách bào chế dược liệu, Tả Quý tỏ vẻ coi thường, song vẫn lắng nghe, nhíu mày nói: “ Đơn giản như vậy mà loại bỏ được độc tính của ô đầu sao?”

- Vâng, lần trước con cũng bào chế như vậy, chúc lão chưởng quầy uống thuốc bệnh liền tốt hơn nhiều.

Tả Quý không bình luận, ông hành y nhiều năm, chưa bao giờ nghe nói tới cách bào chế này, có điều nhi tử đã chứng minh rằng cách này đã kiếm được tiền, hiện giờ hiệu thuốc muốn duy trì, cuộc sống muốn khá hơn, chỉ đành dựa vào nó. Cho nên không nói gì thêm, chắp tay về phòng.

Hôm sau Tả Thiếu Dương đang ngủ nghe thấy tiếng lục cục ở dưới, tuy rất khẽ nhưng y vốn ngủ không ngon vì suy nghĩ linh tinh nên tỉnh ngay, ngó xuống thấy mẹ đã dậy, đang kiểm tra thuốc đem ngâm hôm qua, thấy nước có bọt trắng nổi lên liền theo lời Tả Thiếu Dương thêm phèn chua, rất là cẩn thận.

Tả Quý cũng dậy sớm hơn thường lệ, rửa ráy xong liền dẫn nhi tử tới quán trà Thanh Hương.

Nhà bếp quán trà Thanh Hương, nồi nước đã sôi sùng sục, khói bốc nghi ngút, vung nảy tành tạch như có đàn cua đang biểu tình đòi ra ngoài mà chả ai quan tâm. Tang mẫu đi đi lại lại, thình lình vơ lấy cái hũ sứ, giơ lên nhưng tiếc của không ném xuống, bộ bực phốp pháp nhô lên hụp xuống vì giận.

Tang phụ thở dài nói:” Vừa rồi Chúc lão hán bảo ta đừng làm khó Tam nha đầu nữa, bây giờ ở ngoài kia ai ai cũng đang khen nhà ta trượng nghĩa khinh tài, cứu khổ phò nguy, thôi thì cũng được cái thanh danh.”

“ Thanh danh thì ăn được à, dời ơi là dời, con với chả cái, bằng đó tiền bao nhiêu khách bù lại cho được?” Tang mẫu nhắc tới chuyện này là ba máu sáu cơn nổi lên: “ Muốn lão nương bỏ qua cho nha đầu chết tiệt đó à? không có cửa đâu! Còn chưa nguôi giận đây này, nó đem tiền trong nhà đi cho nam nhân, lừa được người khác chứ có lừa được bản thân không?”

“ Bé bé cái mồm chứ.” Tang phụ nghiến răng rít khẽ, giật áo bà ta:” Tiền mất đã mất rồi, giờ toang toác cái mồm lên để thanh danh cũng mất thì quán trà này còn mở nữa à?”

Buổi chiều hôm qua có trà khách tới uống trà, tán thưởng hai phu thê họ cứu khổ phò nguy, Tang mẫu còn tưởng họ đùa, nhưng ai cũng nói như thế, khách tới uống trà đông thêm một phần, cảm thấy không ổn.

Sau khi nghe ngóng ra biết nguồn cơn, Tang mẫu thực sự tức phát điên rồi, tra hỏi Tiểu Muội mãi mới biết bà bà (mẹ chồng) mình lén để lại cho Tiểu Muội nhiều trang sức như thế, nếu biết trước bà ta đã chiếm đoạt từ lâu. Điên hơn nữa là nữ nhi lại không biết liêm sỉ đem của hồi môn cầm đồ lén lút cho nam nhân trả nợ. Nổi điên mất cả lý trí, đuổi đánh Tiểu Muội khắp nhà, nhưng bà ta vừa béo vừa lùn, lại có tuổi, không đuổi được Tiểu Muội, chỉ biết nổi giận chửi mắng váng nhà.

Tang mẫu chửi mắng từ chiều tới tối, toàn lời ô uế tàn tệ, khi quán trà đóng cửa mà chưa nguôi giận, Tiểu Muội cũng giận dỗi không ăn cơm, trốn trong phòng khóc. Tang mẫu liền khóa trái phòng, không cho nàng ra ngoài.

Vốn bà ta còn muốn đến Quý Chi Đường đòi tiền lại cơ, nhưng bị Tang phụ giữ lại, Tang phụ nói, chuyện nhỏ không nhịn ắt làm hỏng việc lớn, bây giờ ván đã đóng thuyền rồi, tiền đã bị chủ nợ phân chia hết sạch. Tả gia cũng chẳng còn tiền mà trả cho bọn họ, nếu như bây giờ tới làm ầm lên, chẳng những không lấy được tiền, thanh danh bị mất luôn.

Càng đáng sợ hơn nữa là nếu như để người ta biết nữ nhi không được phép của cha mẹ, tự ý lấy của hồi môn cho tiểu lang trung trả nợ, còn chẳng phải thành trò cười cho toàn thành sao? Sau này còn ai dám cưới nữ nhân "cọc đi tìm trâu" nữa? Mộng tưởng gả nữ nhi để kiếm lấy một món sính lễ lớn cũng tan thành bong bóng. Cho nên phải đợi, đoán chừng Tả gia sẽ tới nói chuyện khoản nợ, nếu họ không tới mới tới nhà nói chuyện.

Tang mẫu tuy biết trượng phu nói có lý, nhưng mà cục tức trong lòng không nguôi được. Hôm sau thức dậy vẫn ngồi ở cửa cầu thang chửi mắng Tiểu Muội, không mở khóa cho nàng ra, Hoàng Cầm định lén lút đưa đồ ăn cho Tiểu Muội, nhưng Tang mẫu đề phòng rất kỹ, cho nên không thành công.

Rồi Chúc Dược Quỹ theo thông lệ tới uống trà, tìm Tang phụ nói chuyện, bảo ông ta không nên làm khó Tiểu Muội, Tang phụ vỗ ngực bồm bộp đảm bảo, nói chuyện này vốn là chuyện của phu thê bọn họ, làm sao có thể làm khó nữ nhi. Chúc Dược Quỹ hỏi Tiểu Muội đâu, Tang phụ nói không khỏe nằm trên phòng, tuy ông ta tuy nghi ngờ, nhưng thanh quan khó quản việc nhà, chỉ biết thở dài, ra hậu viện hóng gió uống trà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận