Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 643: Mở ngực trị thương.

Tôn Tư Mạc còn đỡ, chứ những người khác làm gì bao giờ nghe nói tới chuyện mở ngực trị thương, kinh hãi tới trố mắt, Chân Huyền là y giả, hiểu đạo lý, người bệnh không tin, thần y khó chữa, cắn răng nói:" Tả thúc phụ xin mau chữa trị, chữa thế nào nghe thúc phụ hết."

Chân Dao cuống lên:" Nhưng, nhưng có thể đưa ra khỏi nhà lao được không?"

Tôn Tư Mạc rất quyết đoán, ông nói với lao đầu:" Ta đoán ngươi được bên trên thông tri rồi phải không, hoàng thượng khâm mệnh cho ta trị bị, ta phải đưa bệnh nhân ra ngoài. Ngươi có thể phái vài ngục tốt đi theo giám sát, xảy ra chuyện gì, tất cả do ta phụ trách."

Lao đầu tất nhiên đã nhận được lệnh cho nên mới đưa Chân Quyền ra ban phòng chờ đợi, lại thông báo cho thân quyến Chân Quyền tới nhặt xác. Bây giờ Tôn Tư Mạc muốn đưa người bệnh đi chữa trị, lại còn phụng chỉ, ai dám nói không? Dù sao thì Chân Quyền trong thương thế này thì chạy thế nào được? Vội vàng vâng dạ, phái vài ngục tốt theo.

Trong thời gian đó Tả Thiếu Dương không ngơi tay, vừa sai người về nhà mình thông báo cho Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị phẫu thuật, lại lấy thuốc cầm máu cho Chân Quyên uống, dùng băng cố định lại thanh trường kiếm ở vết thương, tránh trường kiếm lay động tạo ra thương tích lớn hơn, gây xuất huyết, hoặc bị thương tới tim thì hết chữa.

Từ thiên lao đi tới Tả gia rất xa, gần như đi hết chiều dọc bắc nam của Trường An rồi, nhất là phải đi qua Chu Tước Đại Nhai đông đúc, chỉ sợ có sự cố, Tôn Tư Mạc sai mấy đệ tử đi trước mở đường, người Chân gia theo sau đoạn hậu, ông và Tả Thiếu Dương túc trực bên người bệnh.

Lại nói Tôn Tư Mạc tuy chỉ cho vài đồ đệ đi theo, nhưng vị lão thần y cấp bắc đẩu trong giới xảy ra chuyện, bọn họ cũng muốn biết tình hình, kéo tới cả nhà lao. Khi thấy người ta nói lão thần y chưa chết được đưa tới nhà sư thúc cứu chưa thì tròn mắt, tiểu sư thúc muốn chữa trị cho lão thần y, hơn nữa lại là vết thương chết chắc, kiếm đâm vào ngực?

Tin tức quá chấn động, một đám đồ tử đồ tôn xôn xao nghị luận, lại ùn ùn theo xe ngựa tới nhà Tả Thiếu Dương, nhờ đám đông này đi hộ vệ mà xe đi tới đâu, người người né tránh tới đó, vì thế băng qua quãng đường dài một cách an toàn. Tới được Tả gia, vì cổng quá nhỏ, không vào được, nên khiêng Chân Quyền xuống, cẩn thận đi vào.

Bạch Chỉ Hàn từng theo Tả Thiếu Dương lên trận cứu chữa không biết bao nhiêu thương binh, sau đó lại có rất nhiều thương binh đưa tới Quý Chi Đường, toàn là vết thương đao kiếm gây ra, nên phải phẫu thuật, toàn bộ quy trình nàng hiểu rõ. Trong lúc Tả Thiếu Dương rửa tay chuẩn bị phẫu thuật, nàng đem giấy đồng ý phẫu thuật đưa cho Chân Huyền, để ông ta ký vào.

Tờ giấy này được Tả Thiếu Dương sửa lại theo năng lực lý giải của người Đường, đem những nguy hiểm có thể xuất hiện trong quá trình phẫu thuật cùng hậu di chứng, giải thích theo lời thông tục dễ hiểu. Chân Huyền chưa bao giờ thấy loại văn thư này, đọc xong cũng hiểu vấn đề khả năng xuất hiện, tình huống nguy cấp, ông cầm bút ký ngay.

Nhà Tả Thiếu Dương bé xíu, làm sao dung nạp được chừng ấy người, đám đồ tử đồ tôn phải ở ngoài hết, hơn nữa dọc đường nhiều người nhìn thấy lá cờ của Tôn thị y quán thì cũng bám theo xem náo nhiệt. Cho nên nhân số khi tới Tả gia đã tới mấy trăm người, tụ tập bên ngoài bàn tán, chẳng mấy chốc liền biết Tôn lão thần y nhận một sư đệ rất trẻ, bây giờ đang chữa trị một lão thần y khác càng xôn xao.

Làng giếng Tả gia nghe mà giật cả mình, nói thế không phải gần nhà mình có vị thuộc cấp thần y à, thế là người nọ lại gọi người kia tới xem thần y chữa bệnh, đông càng thêm đông.

Cũng may là sau Tả gia có cái công trường, nhà cửa ở đây đã phá gần hết, dọn ra mành đất trống lớn, cho nên có chỗ cho bọn họ tụ tập.

Người có thể vào Tả gia, trừ vài người Chân gia thì chỉ có Tôn Tư Mạc và tám đệ tử, cùng mấy ngục tốt, bọn họ vào nhà liền đóng cửa, đám đồ tử đồ tôn ở ngoài duy trì trật tự.

Trên xe Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc đã trao đổi cách cứu chữa, từ tình huống chẩn tra mà xem, nhát kiếm này không trúng tim, nếu không lúc này đã đi rồi, không cầm cự lâu như thế, bắt mạch, nhìn sắc mặt, lượng xuất huyết không lớn, đây là điều kiện cứu chữa vô cùng có lợi. Cho nên hoàn thành phẫu thuật này, cứu về tính mạng của Chân Quyền thì Tả Thiếu Dương nắm chắc bảy thành, ít nhất xét về mặt y thuật là thế, nhưng ở thời đại này có quá nhiều nhân tố ngoài y thuật ảnh hưởng, y thuật cứu được người chứ không cứu được mạng, dù sao cũng phải dốc hết sức.

Đợi khi thuốc tê được Bạch Chỉ Hàn sắc xong, Chân Quyền được Tôn Tư Mạc châm cứu cũng đã hơi tỉnh lại, tự dùng được thuốc.

Tả Thiếu Dương giải thích với đám đệ tử đứng xem:" Bây giờ ta cho người bệnh uống thuốc này, một lát sau mê man, không biết đau nữa, khi hôn mê tới độ nhất định là có thể phẫu thuật."

Thuốc tê được Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị xong đưa tới, Tả Thiếu Dương giải thích với Chân Quyền:” Bây giờ ta cho ông uống thuốc này, một lát sau mê man, không biết đau nữa.”

Đồ đệ của Tôn Tư Mạc cả người không chuyên học y cũng hiểu y thuật, nghe câu này quay sang nhìn thứ thuốc đen xì, đây là thần dược thất truyền của Hoa Đà?

Đám đệ tử cố kìm nén kinh ngạc không phát ra âm thanh nào, nhìn về thứ thuốc đen xì. Thuốc uống vào, đợi một lúc, Chân Quyền rơi vào trạng thái gây mê, an tường hơn khi ngủ.

Trước tiên là chuẩn bị sẵn sàng biện pháp cầm máu, Tôn Tư Mạc kiểm tra mạch Chân Quyền, thấy đã tới lúc, liền gật đầu, Tả Thiếu Dương lập tức rút kiếm ra, phát hiện tim Chân Quyền hơi lệch về phía giữa, cho nên nhát kiếm nhắm vào tim này lệch đi. Thật sự là quá sức may mắn, kiếm lại còn xuyên qua giữa hai xương ngực, không làm gãy xương, tình hình tốt hơn Tả Thiếu Dương dự đoán nhiều.

Như thế xử lý dễ dàng hơn rồi, một mình Tả Thiếu Dương sẽ không đủ nhanh, nhưng có Tôn Tư Mạc hỗ trợ, ông dùng châm mức độ không cần nhìn, lại có Bạch Chỉ Hàn ở bên đưa dụng cụ, y chỉ cần rửa vết thương, dùng chỉ tiêu độc khâu lại vết thương, xoa lên Ngọc Chân tán thuốc chống phù nề cùng loại chống nhiễm trùng uốn ván.

Cuối cùng là dùng băng gạc đặc chế băng bó lại, tuy cứu chữa diễn ra trong thời gian ngắn vẫn làm Tả Thiếu Dương toát mồ hôi, thở phào tuyên bố:” Xong rồi!”

Đám đệ tử vây quanh lúc này không kìm được những tiếng kích động khe khẽ, bọn họ tận mắt chứng kiến một người bị rạch ngực ra, khâu lại phổi bị rách bên trong, sau đó lại khâu vết thương lại, vậy mà người bệnh chưa chết, đúng là kỳ tích.

Tả Thiếu Dương đón nhận ánh mắt hưng phấn sùng bái của đám đệ tử, trong lòng chẳng nhẹ nhàng hơn, mở ngực phẫu thuật kỳ thực không phải khó, nguy hiểm thực sự là sau khi phẫu thuật cơ, ví dụ như các loại nhiễm trùng. Đặc biệt với bệnh nhân cao tuổi, dịch tràn ra có thể khiến phổi không mở ra được. Có thể tránh được các hậu di chứng không, công tác chăm sóc hậu kỳ vô cùng quan trọng, còn trông đợi cả vận may nữa, cho nên cần tiến hành giám thị suốt hai tứ giờ sau phẫu thuật, tiến hành xử lý kịp thời.

Tuy thế với người xung quanh, chuyện này đủ kinh thế hãi tục rồi.

Tôn Tư Mạc đi ra tuyên bố hết thảy đều thuận lợi, người Chân gia mừng phát khóc, Chân Huyền là trưởng tử, quỳ xuống vái lạy, những người khác cũng đồng loạt quỳ theo.

Chân Dao và Kiều Xảo Nhi là đứa bé mới lớn, tuy cao lớn hơn, lão thành hơn, nhưng thấy tằng tổ phụ còn sống, không kìm được vui sướng trong lòng, thi lễ xong nhảy tưng tưng.

Tả Thiếu Dương xua tay để mọi người yên tĩnh:” Tới giờ cứu chữa tiến hành thuận lợi, nhưng tiếp đó có xuất hiện ác hóa hay không thì không biết, mọi người đừng mừng vội.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận