Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 465: Bệnh cũng là trừng phạt.

Tang phụ lảo đảo, đi tới quỳ bên giường, bà nương này tính tình khắc bạc, tham lam, nhưng tình cảm phu thê bọn họ xưa nay luôn vô cùng tốt, nương tựa vào nhau đi qua bao khó khăn, giờ nghe bệnh bà ta không chữa được, thấy trời đất chao đảo. Những người còn lại trong nhà cũng bật khóc tại chỗ.

“ Đương gia, ta chưa chết mà, ta chưa muốn rời ông đâu, đừng lo, ta còn nhiều việc chưa làm ...” Tang mẫu thở khó nhọc, nước mắt chảy ra, an ủi trượng phu một hồi, mắt hướng về phía Tả Thiếu Dương:” Công tử, cứu, cứu ta với , nếu cậu cứu ta .. Ta gả Tiểu Muội cho cậu, sính lễ chỉ cần ... cần 50 lượng thôi ...”

Tả Thiếu Dương không biết nên bực mình hay nên cười nữa, sắp chết tới nơi rồi mà còn như thế này, bà già này đúng là số một trên đời.

Tiểu Muội mím môi, nếu không phải được Tả Thiếu Dương dặn dò lúc nãy đã đi tới phản ứng rồi, mắt lấm lét nhìn Tả Quý, quả nhiên thấy ông nhăn mày vô cùng khó chịu, lòng lại nặng nề.

Tang phụ mặt như đưa đám, khuyên can thê tử:” Bà nó, hay là sính lễ tính sau đi, trước tiên để Tả công tử chữa bệnh đã.”

Tang mẫu sực tỉnh:” Phải rồi, Tả công tử, cứu ta ... Đợi lão thân khỏe lại rồi chúng ta hẵng thương lượng sính lễ.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Bá mẫu, bệnh này của bá mẫu ta cũng không chữa nổi.”

Tang mẫu khóc, lần này khóc thật, chỉ là khóc cũng khó nghe vô cùng, khặc khặc như mèo hóc xương vậy:” Tả công tử, lão bà tử này biết .. Biết cậu vẫn hận ta ... hận ta đòi tiền sính lễ quá cao, hận ta ăn bánh bao của Tam nha đầu khi nó sắp chết ... cậu cậu hận ta ... Ta biết tội rồi ... cậu cứu ta ... ta không cần tiền nữa, một xu cũng không cần.”

“ Bá mẫu là mẹ của Tiểu Muội thì cũng như mẹ ta vậy, hơn nữa chỉ cần là người bệnh, ta đều tận lực.” Tả Thiếu Dương vẫn lắc đầu:” Nhưng bệnh này, ta thực sự không chữa được nữa.”

Tang mẫu khóc càng lớn:” Ối dời ơi là dời ... Tả công tử ... Chẳng lẽ, ta gả khuê nữ cho cậu ... cậu còn muốn đòi ta trả tiền cho cậu nữa à ... Ối trời ơi ... lý, lý đâu lại thế.”

Tang phụ quỳ gối lệt xệt đi tới, ôm lấy chân Tả Thiếu Dương:” Tả công tử, tới Cù lão thái gia sắp chết cậu còn chữa được cơ mà, bà ấy khỏe như thế, còn kêu to như thế, còn nghĩ tới tiền được, cậu nhất định có cách, đúng không?”

Tả Thiếu Dương vẫn lắc đầu:” Bệnh hai người khác nhau, Cù lão thái gia lòng dạ khoáng đạt, cầm được buông được. Còn bá mẫu, tới chết vẫn so đo tính toàn, đây chính là đại kỵ của bệnh này, tính khí như thế, không thể chữa nổi.”

Tang phụ dứt khoát không tin:” Trị bệnh còn liên quan tới tính khí à?”

“ Đương nhiên rồi.” Tả Thiếu Dương nghiêm mặt nói:” Bệnh phù nước này nguyên do công năng của phế tỳ thận mất căn bằng, khiến dịch trong cơ thể tràn ra ngoài, gây ra sưng phù. Mà nguyên nhân khiến công năng mất điều hòa bao gồm phong tà, ẩm thấp, mụn nhọt, tình dục quá độ, còn có một nguyên nhân phải tách riêng, đó chính là tâm tình. Tâm tình u uất, tâm khí không thông, lo lắng quá mức, tổn thương tì vị, giờ đã hiểu chưa? Bá mẫu khởi nguồn bệnh đúng là do sống quanh năm bên sông, thấp tà xâm nhập nội thể, lại thêm suốt ngày toan tính chi li, cho nên bệnh càng bộc phát, vậy nên với tính tình bá mẫu, bệnh không thể chữa được, hết rồi lại tái phát là do bản thân, chứ không phải do lang trung.”

Những người không hiểu y thuật chẳng nói, nhưng sư đồ Tiết lang trung, Tả Quý gật đầu.

“ Ài, thì ra là như thế, lúc ở Nhân Thọ Đường, lão hủ kê thuốc, Tang gia lão mẫu còn đòi dùng loại thuốc rẻ nhất, thuốc đắt không dám uống, té ra vì vậy mà thuốc vào không hiệu quả.” Phong lang trung hiểu ra:

Tang phụ nửa mừng nửa sợ:” Công tử đã nhìn ra bệnh của bà ấy, vậy nhất định chữa được phải không ... Oa Tử, Tiểu Muội, nhi tức phụ, mấy đứa, mấy đứa cầu xin Tả công tử đi.”

“ Không cần.” Tả Thiếu Dương đưa tay ngăn bọn họ lại:” Mọi người thực sự muốn chữa bệnh cho bá mẫu thì phải chấp nhận một điều kiện của ta.”

Tang phụ rối rít nói:” Được được, đừng nói một, mười ta cũng đồng ý.”

Tang mẫu cựa mình phản đối:” Đương gia ... Ông ông điên à, đã bảo một mà ... Mau viết giấy đi, gả Tiểu Muội cho Tả công tử ... Một đồng cũng không cần ... Thế đã được chưa?”

Tiểu Muội thực sự không biết dấu mặt đi đâu nữa, trước mặt bao người mà mẹ nàng nói oang oang như thế, Hoàng Cầm ôm lấy an ủi, thì thầm bảo nàng đừng chấp, bà bà đang đau bệnh, thần chí không rõ ràng.

“ Điều kiện của ta không phải như thế, rất đơn giản, bá mẫu phải đem toàn bộ tiền bạc, cùng những thứ đáng tiền cho bá phụ quản lý, từ nay trở đi, không được đụng tới tiền, không được hỏi tới tiền. Phải giữ cho tâm bình khí hòa thì như vậy mới chữa được, nếu không dù ta dốc sức chữa trị cũng vô hiệu, mang tiếng Quý Chi Đường trị bệnh chết người, không làm theo điều kiện này thì xin đưa nơi khác tìm người cao minh hơn.” Tả Thiếu Dương nói rất dứt khoát:

Tang mẫu coi tiền như mạng, cả ngày chỉ nghĩ cách kiếm tiền, vì một đồng sẵn sàng trở mặt với người ta, giờ bảo bà ta không quản tới tiền nữa, khác gì lấy mạng bà ta:” Đưa, đưa tiền cho ông ấy quản ... Thế cả nhà ta uống gió tây bắc mà sống à?”

Tiểu Muội khóc lóc:” Mẹ, giờ mẹ còn nói những lời đó, cha giữ tiền ...”

“ Mày thì hiểu cái rắ ...” Vừa chửi tới đó Tang mẫu mới nhớ khuê nữ mình là người trong lòng Tả Thiếu Dương, sợ chọc giận y không cứu mình nữa, vội sửa giọng:” Tiểu Muội … ngoan, con không … hiểu chuyện người lớn, đừng nói nữa.”

Tang phụ cũng phụ họa:” Tả công tử, cậu không biết ... Ta, hay tiêu tiền quá trớn, cầm tiền trong tay, chẳng biết lúc nào nổi hứng lên tiêu sạch, thế thì cả nhà không sống được, thế nên bà ấy mới cần chặt chẽ từng đồng.”

“ Không phải bản thân chuyện tiền nong, giao cho bá phụ, Tang đại ca hay Cầm tẩu cũng được.” Tả Thiếu Dương giải thích:” Bệnh của bá mẫu là do tiền mà ra, suốt ngày lo nghĩ kiếm tiền, cứ liên quan tới tiền là tính từng xu từng đồng, lúc nào cũng phải lo nghĩ, tổn thương tỳ vị, can khí úc kết, mới sinh phù nước. Bệnh bá mẫu nhiều lần tái phạm, mỗi lần chính khí lại tổn thương thêm một chút, sức khỏe yếu ơn, lần sau bệnh phát tác càng dữ dội, không thể khống chế nổi.”

Tiết lang trung liên tục gật đầu, Tả Quý chỉ thở dài một tiếng, chắp tay sau lưng quay về cái bàn dài, không nói thêm gì nữa.

Lời đã rõ ràng rồi, muốn tiền hay muốn mạng?

Tiểu Muội van nài:” Mẹ, mẹ an tâm dưỡng bệnh đi, tiền giao cho cha quản, đừng lo nghĩ nữa.”

Tang Oa Tử cũng nói:” Đúng rồi mẹ, giao cho cha, dù sao, nhà cũng còn tiền đâu.”

Thế nhưng bảo Tang mẫu bỏ tiền, khác gì cắt da xẻo thịt bà ta, nằm ì đó không chịu đồng ý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận