Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 792: Một chút hi vọng.

Hậu viện Tả gia được Bạch Chỉ Hàn học theo Tôn Tư Mạc, cũng bố trí kiểu kỳ môn độn giáp, tuy không lợi hại bằng, nhưng là mê cung rắc rối, nhưng không có cơ quan gì, biến thành chỗ chơi trốn tìm của hai đứa nhi tử.

Tả Thiếu Dương vừa rời mê trận thì loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc, nhận ra từ từ phòng Tang Muội Tử truyền tới, đi tới quả nhiên y như rằng, chỉ thấy nàng tóc tai xõa xượi, áo xộc xệch lộ ra một bên vú, bế khuê nữ đi qua đi lại trong phòng, miệng ê a liên hồi.

Khuê nữ sinh non một chút, hơi yếu, nên quấy suốt, hẳn Tiểu Muội lại một đêm không ngủ, Tả Thiếu Dương đi nhanh tới, đỡ lấy khuê nữ nâng lên ngửi ngửi, đúng là ị đùn rồi, Tang Muội Tử mệt quá không nhận ra.

“ Nghỉ đi, để cho ta được rồi.” Tả Thiếu Dương hôn lên trán lòa xòa tóc của Tiểu Muội, nhận lấy khuê nữ, thay tã hơi phiền, nhưng là người có năm đứa con rồi, nên vô cùng thuần thục, chẳng mấy chốc tháo tã quần tùy tiện của khuê nữ đi, thay lại, ngửi cả phân, không có vấn đề, lấy nước ấm, rửa mông cho khuê nữ, lau khô, quấn lại, còn kiểm tra độ chặt, đột thoáng, rất hài lòng.

Quá trình tác nghiệp rất gian nan, vì một đứa khóc là bốn đứa sẽ thức giấc, thế là cả bốn đứa còn lại đều khóc phụ họa, sau đó hai nhi tử sáu tuổi bám chặt chân y, khuê nữ ba tuổi không tranh được với hai ca ca, khóc toáng lên, đứa cuối cùng một tuổi, được Kiều Xảo Nhi bế cũng a a gọi cha.

Các nàng hình như rất thích nhìn Tả Thiếu Dương bị đám con cái quấn lấy, chẳng giúp, kệ y bị đám con làm bận toát mồ hôi, vì các nàng có nỗi sợ mơ hồ, sợ không có mấy thứ níu kéo này, nói không chừng trượng phu ngày nào đó lên núi sống không về nữa.

Tả Thiếu Dương bận bịu một hồi rốt cuộc trấn áp xong đám con cái, cho khuê nữ mới sinh vào nôi ngủ, cho hai đứa nhi tử ăn no, đét đít đuổi đi chơi, bế khuê nữ ba tuổi vào lòng dỗ dành, để nó bẹo má bẹo tai mình, thi thoảng chú ý quạt cho nhi tử khác, tránh ruồi muỗi làm phiền chúng.

Phiền, nhưng mà hạnh phúc, mỗi khi ở bên con cái, Tả Thiếu Dương gần như không phải suy nghĩ gì, lòng bình yên lạ.

Từ bản thân Tả Thiếu Dương lại nghĩ tới Hoàng Cầm, Tang Oa Tử bị liệt, nhưng không có nghĩa là công năng tình dục cũng gặp vấn đề, trước kia cứ nghĩ hắn có vấn đề ở mặt này, hôm qua mới biết, thậm chí hắn còn mạnh mẽ hơn người thường, chuyện với Hoàng Cầm chỉ là chướng ngại tâm lý, bây giờ hắn đã giải trừ, có điều bị liệt vẫn ảnh hưởng.

Dùng cách nào đây? Trong đầu Tả Thiếu Dương đã nghĩ đủ mọi biện pháp rồi, chợt nhớ tới y thư của Chân Lập Ngôn, trên đó có một số phương pháp và kinh nghiệm chữa liệt dương.

Trên lịch sử y học, y thuật của Chân thị vô cùng cao minh, từng viết ba quyển ( Châm Kinh Sao) cùng với ( Châm phương), đều là tuyệt tác truyền đời về châm cứu. Sáu mươi năm hành y của ông là thứ tinh hoa nhất, biết đâu có tác dụng.

" Lão gia, lão gia, thị vệ giục tới giờ lên đường rồi." Tang Muội Tử lay tỉnh Tả Thiếu Dương:

Tả Thiếu Dương sực nhớ ra, hôn khuê nữ liền mấy cái, nói:" Ta ở kinh thành từng học một phương pháp châm cứu, có thể thử với Tang đại ca, nói không chừng có thể giúp huynh ấy sinh con. Có điều cách này ta chưa từng làm, không biết có tác dụng gì không."

Mọi người ngớ ra, sao đột nhiên nhắc tới Tang Oa Tử, chẳng ai hiểu gì, chỉ có Tang Tiểu Muội mừng rỡ:" Tốt quá, nhưng hôm nay chàng vào kinh rồi, làm sao bây giờ?"

" Có gì đâu, hoãn lại một ngày là đủ, ta tới dạy cho Cầm tẩu, để tẩu ấy tự chữa cho Tang đại ca."

" Hả? Tẩu ấy đâu có hiểu y thuật."

" Nàng yên tâm, cách châm cứu này đơn giản lắm, ai cũng học được. Học châm cứu không dễ, nhưng chỉ học vài huyệt chữa bệnh này không khó." Tả Thiếu Dương trả lại khuê nữ cho Miêu Bội Lan, không ngờ nó la toáng lên không chịu, ôm chặt lấy cổ y, đành nói:" Mọi người đi tới quán trà, khiêng Tang đại ca tới đây, ta dạy mọi người một thể."

Đám hộ vệ được cử đi đón Tả Thiếu Dương nghe nói hoãn chuyến đi cuống lên, nhưng Tả Thiếu Dương căn bản chẳng bận tâm, nói một câu, cút xéo, còn làm phiền lão tử không đi nữa.

Chẳng mấy chốc Tang gia tới nơi, không chỉ Tang Oa Tử còn có cha hắn, Hoàng Cầm và Cúc Hương, bọn họ nghe Đinh Tiểu Tam nói rồi, kích động tới đóng cửa quán trà đi luôn, tới nơi còn chưa dám tin, Tả Thiếu Dương một tay bế khuê nữ, đuổi hết mọi người ra ngoài, một mình với Tang Oa Tử ở trong phòng, khám bệnh hỏi chuyện biết rằng, cái đó của hắn có cảm giác, Cúc Hương nỗ lực nhiều lần, nhưng nửa cứng nửa mềm, không tác dụng gì.

Tang Oa Tử thấy mình có lỗi với Hoàng Cầm, cầu xin Tả Thiếu Dương chữa trị, hắn không mong có thể đi lại được như trước, chỉ mong có thể lấy lại công năng kia, giúp Hoàng Cầm có một đứa con, đỡ cô khổ nửa đời còn lại, đánh đổi gì hắn cũng chịu.

Tả Thiếu Dương gọi mọi người vào nói còn hi vọng, Tang phụ òa khóc nức nở, mặc dù Tang Oa Tử có một nhi tử rồi, nói thật là ông còn khúc mắc ở trong lòng, vì Cúc Hương là do nhi tử đem ở bên về, ông có chút nghi ngờ về đứa bé đó. Chẳng qua Tang Oa Tử nằm liệt giường, nên đành mắt nhắm mắt mở cho qua, nếu sau này có con được mới yên tâm, mới nhắm mặt được, nếu không xuống suối vàng, mụ vợ sẽ không thả cho ông.

Hoàng Cầm nước mắt ngắn dài ôm Tang Tiểu Muội, có chút hờn dỗi lườm Tả Thiếu Dương, cứ nghĩ y đi rất lâu, cho nên bạo dạn làm chuyện kia, ai ngờ thoáng cái đã gặp lại, còn nói ra chuyện giúp trượng phu nàng phục hồi. Dù sao niềm vui vẫn lấn át ngại ngùng, nàng hỏi gấp:" Tả công tử, ta ta học được sao?"

" Yên tâm! Tẩu học được, chỉ học vài huyệt thôi, không học cái khác, hơn nữa đều là huyệt hạ âm, không phải ở ngực, cũng không phải nơi có nội tạng, dù đâm quá sâu cũng không nguy hiểm tới tính mạng, yên tâm mà học, yên tâm mà dùng. Tất nhiên còn có thuốc phụ trợ." Tả Thiếu Dương vung tay, nói chuyện châm cứu như châm lợn:

Khuê nữ cũng trọ trẹ nói:" Yên tâm! Yên tâm!"

Dỗ dành mãi mới giao khuê nữ cho Miêu Bội Lan, Tả Thiếu Dương đóng cửa phòng, dạy cho Hoàng Cầm và Cúc Hương. Trước tiên giới thiệu đơn giản nguyên lý châm cứu, thủ pháp thường dùng, các huyệt đạo và yếu lĩnh dùng châm, sau đó tự mình diễn luyện.

Mới đầu Tang Oa Tử rất khẩn trương, nhưng hắn liệt nửa dưới, khi châm đâm vào chẳng có cảm giác gì, như không phải người mình vậy thì không khỏi buồn bã.

Hôm đó Tả Thiếu Dương dạy luôn từ sáng tới nửa đêm, cuối cùng Hoàng Cầm và Cúc Hương đều nhớ kỹ yếu lĩnh, huyệt vị chuẩn xác, thủ pháp vừa đủ, y hài lòng mới kết thúc.

Tang phụ và Tang Tiểu Muội biết tin đều rất cao hứng, Tả Thiếu Dương lại dội nước lạnh, nói trị liệu bệnh này không phải ngày một ngày hai, ít cũng phải nửa năm, thậm chí lâu hơn chưa thấy hiệu quả, không thể vì thế mất kiên nhẫn, đôi khi chỉ một châm nữa là thành, nhưng bỏ dở là vứt hết công sức. Hơn nữa y chưa dùng bao giờ, chẳng biết thời gian đó là bao lâu.

Ai nghi ngờ chứ Hoàng Cầm tin chắc, không phải chỉ vì tin vào y thuật của y, mà còn vì hạnh phúc nửa đời sau của nàng, gửi gắm hết vào mấy cái châm này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận