Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 553: Chuyện không tầm thường. (2)

Tả Thiếu Dương chú ý quan sát sắc mặt hai vị lão thần y, bọn họ dĩ nhiên đã sống thành tinh rồi, vẻ mặt không có gì khác, Chân Quyền vẫn cười, Chân Lập Ngôn thì nghiêm nghị, như thế mới bất thường, bệnh họ không chữa nổi để một tên tiểu lang trung vô danh tiểu tốt chữa được, thế mà vẫn thản nhiên như không được, hiển nhiên là có chuyện còn quan trọng hơn cả danh tiếng.

Chuyện này phải cân nhắc kỹ càng, tuyệt đối không thể coi như chữa bệnh bình thường, nếu không sẽ chuốc lấy đại họa.

Vì vậy Tả Thiếu Dương chắp tay: “ Tại hạ chỉ do cơ duyên xảo hợp mới học được phương thuốc này, nói thẳng ra là xưa nay cũng chỉ bàn việc quân trên giấy mà thôi, thực sự nói tới biện chứng chữa bệnh, không thể so với hai vị lão thần y, nếu họ đã không chữa được, một tiểu lang trung mới xuất sư như tại hạ càng không có biện pháp gì rồi.”

Hai lão cáo già mặt vẫn không thay đổi, gương mặt béo tốt của Chân Quyền luôn cười nhẹ cao thâm, Chân Lập Ngôn mân mê chòm râu ra chiều suy nghĩ, không khác trước đó, đúng là quá vô lý.

Ngũ Thư rốt cuộc cũng nói được một câu giống con người:” Đại sư huynh tiểu nhân là người lòng dạ nhân hậu, khi ở quê nhà, phản quân vây thành từng xông pha sa trường cứu chữa thương binh không tiếc mạng sống, phàm là còn cách chữa trị, sẽ không khoanh tay ngồi nhìn.”

Đỗ Dần mặt hơi trầm xuống:” Hai vị công tử còn chưa khám cho gia phụ, sao đã từ chối không chữa? “

Tả Thiếu Dương giật đánh thót:” Tại hạ cũng chỉ dựa vào tình hình mà đánh giá.”

Đỗ Dần nhìn y một cái, rồi quay sang phía huynh đệ Chân thị:” Chân đại nhân, Chân lão thần y, hiện giờ còn một cơ may thôi ta cũng không muốn từ bỏ, cho nên muốn mời sư huynh đệ Tả công tử tới nhà chữa bệnh cho gia phụ, có được không?”

Huynh đệ Chân thị được hoàng đế khâm điển chữa bệnh, bọn họ chịu trách nhiệm, muốn mời người khác chữa bệnh, phải được họ đồng ý trước.

Nếu hai người họ đang chữa trị, loại yêu cầu này là vô lý, huynh đệ bọn họ sẽ không đồng ý. Nhưng bây giờ hai huynh đệ họ không chỉ bó tay hết cách, hơn nữa Chân Lập Ngôn thậm chí còn đoán định Đỗ Yêm sẽ chết vào giờ ngọ ngày 11. Nếu như giờ còn ngăn cản thân quyến người bệnh đi tìm y giả khác chữa bệnh thì vô lý.

“ Lão hủ đã bó tay chết cách rồi, giờ chỉ trông vào hai vị công tử.” Chân Quyền thở dài:” Mong sóng sau xô sống trước.”

Đỗ Dần đứng lên, khom người thi lễ:” Phiền Tả công tử tới nhà chẩn bệnh cho gia phụ, chớ chối tử.”

“ Chuyện này ...” Tả Thiếu Dương ngập ngừng nhìn huynh đệ Chân thị.

Tên nhóc con này nhận ra điều gì rồi sao, cũng không phải ngu ngốc, nhưng con quá non, vẻ mặt này không phải để người Đỗ gia phát hiện à, Chân Lập Ngôn xua tay nói:” Tả công tử hãy yên tâm chữa trị, không cần ngại thể diện hai lão già này mà có điều kiêng kỵ, mạng người làm trọng.”

Mạng người làm trọng? Vậy sao ông cứu được lại không cứu? Con mẹ nó chứ, thần y cái quái gì?

Thần tượng sụp đổ, hai lão thần y mà mình sùng kinh lại là loại người như thế này sao, đương nhiên không thể yêu cầu ai ai chí công vô tư, hết mình vì người khác. Nếu Nghê đại phu nói câu này, Tả Thiếu Dương thông cảm, nếu y giả khác nói, y biết họ bất đắc dĩ, giống như bản thân Tả Thiếu Dương lúc này, song đây là hai vị lão thần y lừng danh sử sách, y còn từng mong mọi gặp mặt họ, ai ngờ cũng chỉ là người bình thường.

Không phải là Tả Thiếu Dương trách họ, nhưng thất vọng không thể tránh:” Lão thần y đã nói thế, ta sẽ tận lực.”

Đỗ Dần liền sai phó tòng chuẩn bị xe ngựa.

Ra tới ngoài cửa, Đỗ Dần định mời Tả Thiếu Dương ngồi cùng xe với mình, nhưng Chân Lập Ngôn đã vuốt râu nói:” Huynh đệ lão phu xưa nay luôn thích hậu bối trẻ tuổi ham học cầu tiến, Tả công tử, lên xe cùng lão phu đi.”

Tả Thiếu Dương khom người nói nhanh:” Được ngồi cùng xe với hai vị lão thần y, thỉnh giáo nghi nan, là mong mỏi xưa nay của học sinh.”

Chân Quyền cười híp mắt gật gù:” Trẻ nhỏ dễ dạy, lên xe đi.”

Xe rất rộng, ba người ngồi không hề chật chội.

Mặc dù Tả Thiếu Dương nói có nghi nan muốn thỉnh giáo, nhưng lên xe rồi lại không nói gì cả, Chân thị huynh đệ chẳng có chút ngạc nhiên nào, cứ n hư Tả Thiếu Dương chưa từng nói câu đó. Hai bên không hề giao lưu với nhau, im lặng theo đuổi suy nghĩ của mình.

Bầu trời âm u, tuyết rơi lác đác, bị gió thổi bay loạn lung tung, xe Đỗ gia đi trước dẫn đường, không đóng cửa sổ, mặc cho gió lạnh thốc vào.

Nhi tử Đỗ Dần là Đỗ Nghị nhỏ giọng nói:” Cha, hai vị lão thần y có vẻ không muốn Tả công tử chữa bệnh cho gia gia.”

Đỗ Dần khép mắt dưỡng thần:” Con biết là tốt, đừng nói ra ngoài.”

“ Vâng.”

Trong xe im lặng một lúc, Đỗ Dần lại đột nhiên nói:” Tả công tử có cách chữa bệnh này.”

Đỗ phu nhân kinh ngạc, ngay cả bệnh nhân còn chưa gặp, sao trượng phu kết luận này?

Đỗ Nghị nghiền ngẫm lời cha mình:” Trước đó khi hai vị lão thần y kiểm tra kiến thức, tuy Tả công tử đối đáp lưu loát, nhưng cũng chưa chắc có thể kết luận như vậy chứ ạ?”

Đỗ Dần vuốt chòm râu sơn dương:” Nhà ta không hiểu y, nói đúng hay sao làm sao biết được? Đương nhiên không phải dựa vào điều đó.”

“ Nhi tử nghĩ không ra, xin phụ thân chỉ bảo.”

“ Sư đệ của y chỉ là thứ mèo ba cẳng, còn y nhìn một cái là biết có bản lĩnh, ngay từ khi bước vào, gặp huynh đệ Chân thị, sùng bái mà tự tin, không có chút khúm núm nào, là kẻ có tài.” Đỗ Dần phân tích:” Có điều càng về sau thái độ y càng tỏ ra bình đạm, thậm chí có vẻ bất mãn với huynh đệ Chân thị. Nói tới chữa bệnh nhưng chưa khám bệnh đã vội từ chối, ngần ngừ do dự, không phù hợp với sự tự tin ban đầu. Vừa rồi Chân lão đầu tranh trước ta mời y lên xe, càng chứng tỏ họ cũng nhận định là y có thể chữa được bệnh. Tả công tử rõ ràng là muốn tị hiềm, không muốn cuốn vào việc này, đang tìm cách thoát thân.”

Đỗ Nghị suy nghĩ lại, thấy cha mình nói rất đúng:” Vậy để con gặp riêng Tả công tử.”

Đỗ Dân xua tay:” Không, bây giờ người nhà ta đều bị giám sát gắt gao, đừng để đối phương cảnh giác, hãy tìm người khác gặp y.”

“ Vâng.” Đỗ Nghị gật đầu:” Con nhất định bố trí ổn thỏa.”

Đoàn xe cuối cùng cũng dừng lại trước cổng tòa phủ có hai con sư tử đá rất lớn, bên ngoài có gia nhân mặc áo xanh đứng trông cửa, nhanh chóng ra mở cửa xe, chuẩn bị bục kê chân cho người trên xe ngựa xuống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận