Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 788: Tâm sự giữa sông. (2)

Có lẽ đã lâu rồi không có ai tâm sự, Hoàng Cầm ôm gối nhìn chằm chằm dòng sông đen ngòm, tiếp tục kể: “ Cúc Hương khác ta nhiều lắm, có thể nói là hoàn toàn trái ngược, cô ấy như con thỏ nhỏ vậy, mẹ cô ấy là không phải là góa phụ, sau này ta mới biết, bà ấy vốn là sướng kỹ, vì mang thai Cúc Hương mà rời khỏi thanh lâu. Vì thế mà từ nhỏ Cúc Hương hay bị người ta bắt nạt, một lần Tang Oa Tử gặp cô ấy rồi bảo vệ cô ấy, có lẽ hoàn cảnh nhiều điểm giống nhau mà họ thích nhau. Họ thích nhau từ lâu rồi, nhưng Tang gia làm sao chịu cưới một cô gái con sướng kỹ về chứ, thế rồi ta gả tới Tang gia.”

“ Cưới ta về, vì ta chua ngoa đanh đá, Oa Tử sợ ta từ nhỏ, hắn lại càng thích Cúc Hương.”

“ Cúc Hương không vì hắn bị liệt mà rời bỏ, cô ấy rất chịu khó, kỳ thực một nửa công việc ở quán trà bây giờ do cô ấy quán xuyến. Mỗi tối nhìn cả nhà ba người bọn họ thân thiết với nhau, dù ta ở phòng khác cũng nghe thấy họ chuyện trò cười đùa, ta không ngờ Oa Tử khéo ăn nói như vậy, chỉ là trước mặt ta, hắn không thể hiện ra được thôi.”

“ Trước kia trong nhà còn có Muội Tử, sau này muội ấy lên kinh thành, ta chỉ còn một mình, vì thế mỗi tối ta lại trốn ra đây ngồi, đợi khuya rồi mới về, như thế không phải nghe thấy âm thanh khiến người ta đau khổ ấy.”

Tả Thiếu Dương cũng ngồi ngây ra, không ngờ phía sau còn có câu chuyện khiên người ta vừa thương cảm lại xúc động như thế. Tang Oa Tử có được bù đắp xứng đáng, chỉ khổ Hoàng Cầm, nàng có chút nghịch ngợm, đanh đá, nhưng không xấu xa chút nào, không đáng gặp kết cục này. Nhưng cuộc đời là vậy, đâu phải cứ ở hiền gặp lành.

Câu chuyện đã hết, hai người rơi vào im lặng.

Tảng đá này chẳng phải chỗ hay ho gì, hai người vừa yên tĩnh, Tả Thiếu Dương liền nghe thấy tiếng ù ù như tù và như từ trong núi truyền ra, kết hợp với tiếng nước sông róc rách, trở thành âm thanh quái dị, nghe qua tượng u oán, nghe kỹ giống tiếng cười trộm.

Thính giác Tả Thiếu Dương nhạy bén, âm thanh đó càng rõ hơn, khiến sống lưng y cũng phải lành lạnh, nghe kỹ hơn thì giống như âm thanh từ mặt nước trôi tới, chẳng lẽ trong nước có ma quái, đang cười nhạo họ? Âm thanh giống từ chính tảng đá phát ra, chẳng lẽ tảng đá dưới chân họ kỳ thực là quái thú nhô lên từ dưới mặt đất.

“ Cầm tẩu, chúng ta về thôi, khuya rồi, tẩu đừng chủ quan, vẫn là mùa xuân đấy, ban ngày trời hơi ấm một chút, kỳ thực buổi tối sương rất độc.” Tả Thiếu Dương khuyên:

“ Ừ, về thôi! Chuyện đều vì ta mà ra, chẳng có gì để than vãn …” Hoàng Cầm đứng dậy xoay người:” Về thôi, nếu không … Á …”

Tiếng kêu thất thanh vang lên, Tả Thiếu Dương xoay người sang thấy bóng dáng Hoàng Cầm ngã xuống, y chỉ kịp vươn tay ra, đỡ lấy đầu nàng, không để đập vào đá, thoáng cái mũi Tả Thiếu Dương ngửi thấy mùi tanh. Đỡ được Hoàng Cầm ngồi vũng tảng đá rồi, Tả Thiếu Dương mới hỏi:" Ta ngửi thấy mùi máu, tẩu bị thương ở đâu?"

" Không biết." Hoàng Cầm rên rỉ, nàng ngã khá đau:

Vừa rồi Hoàng Cầm ngã ngửa ra phía sau, đầu thì được y đỡ lấy, lưng chưa chạm vào tảng đá, phán đoán nhanh thì chỉ có thể là từ mông tới chân mà thôi. Tả Thiếu Dương không nhiều lời, xoay người nàng lại, vén váy lên kiểm tra, rất nhanh phát hiện sau đùi có một vết thương, sờ thử thấy da trơn láng, may là vết thương không sâu:" Đùi tẩu bị thương rồi."

“ Không sao, chút xíu thôi mà." Hoàng Cầm đỡ đau hơn, đưa tay sờ vết thương, chạm vào bàn tay Tả Thiếu Dương cứng người, vội vùng thoát khỏi vòng tay y, nhớ tới động tác nhanh gọn vừa rồi, nàng nóng rát mặt, tên này trước kia nhát lắm, tuyệt đối không dám tùy tiện đụng chạm nàng như thế:" Cám ơn cậu, Tả công tử."

Tả Thiếu Dương nhận ra vừa rồi mình hành động hơi bản năng, vờ như không có gì:" Tẩu bị áp lực tâm lý quá lớn, sau này chịu khó tới tìm Tiểu Muội tâm sự, giống như nước lũ vậy, phải có chõ tiết ra, nếu không sẽ thành chuyện lớn đấy."

" Tiểu Muội có hai đứa con rồi, ta tới mấy lần, lúc nào cũng thấy muội ấy bận tíu tít, thế nên không nói." Hoàng Cầm đột nhiên Hỏi" Tìm cậu được không?"

" Được, ta hứa với tẩu rồi mà, chỉ có điều, mai ta lại lên kinh thành rồi, chẳng biết bao giờ mới về."

" Ừ, phải rồi, giờ cậu là nhân vật lớn rồi, nghe nói có cả vương gia ở kinh thành tìm cậu chữa bệnh, thật ghê gớm, cậu còn từ chối." Hoàng Cầm nói tới đó lại ôm gối ngồi nhìn ra sông:

Tả Thiếu Dương vốn khuyên Hoàng Cầm về, nhưng giờ nhận ra vấn đề của nàng nghiêm trọng hơn y nghĩ nhiều, cần có chỗ phát tiết:" Sau này tẩu định làm sao?"

" Còn làm sao, cha Oa Tử già rồi, lại nhiều bệnh, Oa Tử nằm giường, Cúc Hương còn có con nhỏ, ta không thể rời bỏ cái nhà đó, ta không đành lòng.”

" Tẩu rất thiện lương, đó là phúc khí của Oa Tử."

" Không, nếu là phúc của hắn, hắn đã không ngã tới bị bại liệt."

" Tẩu như thế không được, mãi sống trong tự trách, đem toàn bộ bất hạnh bất kể có lý hay vô lý đều ôm vào mình, sớm muộn tẩu cũng bị trầm cảm ... À là bị điên. Nếu như thế, ta thà hi vọng tẩu rời bỏ nơi này, kiếm một nơi khiến trong lòng tẩu có thể yên bình, sống hạnh phúc nửa đời sau." Tả Thiếu Dương dứt khoát nói:

" Oa Tử mới là người thân của cậu cơ mà."

" Chẳng quan trọng, ta quan tâm tới tẩu hơn."

Mắt Hoàng Cầm ánh lên tia sáng kỳ dị:" Ta chẳng là gì của cậu, sao cậu lại tốt với ta như thế?"

Bất tri bất giác Hoàng Cầm kéo Tả Thiếu Dương quay về nhiều năm trước, khi cuộc sống của họ đơn giản, không cần suy nghĩ chuyện to tát, chẳng có công chúa, đại thần, hoàng đế gì cả. Toàn vấn đề vụn vặt, tất cả xoay quay người thân thuộc, cái gì cũng đúng bản chất của nó, chữa bệnh là chữa bệnh, chẳng như giờ, chữa bệnh cho thái thượng hoàng, sẽ có rất nhiều thứ không hay ho mà y chẳng muốn nghĩ tới:" Sao lại không là gì, tẩu là tẩu tử của Tiểu Muội mà."

" Oa Tử còn là ca ca của Tiểu Muội, cậu cũng có tốt thế đâu." Hoàng Cầm tựa hồ khôi phục lại được chút tính cách điêu ngoa trước kia, cố tình vặn cho Tả Thiếu Dương lùng túng, thấy y không trả lời, càng hỏi dồn:" Vừa nãy cậu nói ta xinh đẹp, thật chứ?"

" Đương nhiên!"

" So với Tiểu Muội thì ai đẹp hơn?"

" Hai loại vẻ đẹp khác nhau, Tiểu Muội tựa như một đóa hoa dại bên trong núi, còn tẩu giống như mỹ tửu thơm ngào ngạt."

Hoàng Cầm không cho y lảng tránh, quyết truy tới cùng:" Vậy cậu thích hoa hay thích rượu?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận