Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 469: Nói lời nuốt lời. (2)

Tang mẫu vừa mới nổi giận, lập tức thấy ngực khó chịu, hai lỗ mũi nở to, thở hồng hộc, Tang phụ vội vàng đi tới xoa ngực xoa lưng, dỗ dành:” Mẹ tụi nhỏ, nguôi giận nguôi giận, Tả công tử nói ...”

Tang mẫu đẩy ông ta ra:” Không cần nhắc tới tên tiểu tử thối đó, ta chừng này tuổi đầu rồi lại dễ dàng bị một tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch lừa hay sao, rõ ràng là dọa thôi.”

Tang phụ nghe vậy không vui:” Sao bà lại nói thế, người ta nói vậy là vì tốt cho bà mà, ta thấy Tả công tử có phần nói quá, nhưng bà xem cứ nổi giận lên là người lại khó chịu đấy thôi. Người ta cứu mạng nhà ta mà, lừa nhà ta làm gì?”

“ Đương gia, ông cả tin quá, thế này bảo ta làm sao yên tâm được.” Tang mẫu nhìn trượng phu, lại nhìn nhi tử thập thò ngoài kia, nhìn căn nhà một hồi, thương tâm vô kể:” Để ta tính cho ông nghe, y chỉ tốn có một lượng hai, tối đa tốn một lượng năm thôi mà chiếm đoạt được tài sản chúng ta tích góp cả đời rồi. Chúng ta ăn của nhà đó tối đa là sáu đấu gạo, tính một đấu 360 đồng, ta rộng rãi trả y bốn quan đi, bốn quan đủ mua tới mười một đấu gạo trả rồi. Đương nhiên không phải bây giờ, đợi thu hoạch ta sẽ trả, nhưng giờ lấy gì mà trả, quán trà vào tay y rồi, chúng ta thành kẻ ăn nhờ ở đậu ...”

“ Bà nó, đừng nghĩ nữa ...” Tang phụ không biết khuyên nhủ thê tử ra làm sao:

“ Không tính sao được, bệnh này chừng không chữa nổi đâu, được ngày nào hay ngày đó thôi, lần sau phát bệnh rồi, chẳng biết có qua nổi không? Không có bà nương này chăm lo, ông sống làm sao?” Tang mẫu nước mắt lưng tròng, ho một hồi lại nói:” Nhà ta đắc tội với Tả gia, bề ngoài bọn họ tỏ ra không tính toán chứ ai biết trong lòng thế nào, hẳn vì Tam nha đầu còn ở bên đây, cho nên tên tiểu tử kia mới phải thế. Nếu nó về nhà đó rồi, chúng ta còn không phải bị đá khỏi nhà sao?”

“ Hôm nọ ông thấy rồi, tên tiểu tử đó còn nói không cho ta vào nhà, đời này chẳng tin được vào ai đâu, cả Oa Tử cũng chẳng nương tựa được, cái thân già của chúng ta vài năm nữa không làm việc được sống dựa vào cái gì, thế nên chỉ có tiền đáng tin thôi.”

“ Chưa kể con gà không đẻ được trứng đó, bốn năm rồi, không hi vọng gì vào nó giúp nhà ta nối tiếp hương hỏa, không lo xong chuyện này, chúng ta ăn nói ra sao với tổ tiên? Không có người hương hỏa, chẳng phải sau này chúng ta chết rồi sẽ thành cô hồn dã quỷ sao? Mà cưới tức phụ mới cho Oa Tử cũng cần tiền chứ, tức phụ có phải trên trời rơi xuống được đâu ... Thế nên, bằng mọi cách phải lấy lại được quán trà, có nó mới kiếm được tiền cười tức phụ cho Oa Tử.”

Nhắc tới chuyện này Tang phụ cũng vô cùng phiền lòng, chẳng còn lòng dạ nào trách thê tử, lần trước cưới tức phụ cho Oa Tử tốn gần 40 lượng bạc, tiền sính lễ thu được khi gả đi hai đứa nhi nữ khác vậy là tiêu hết, lần này muốn cưới tức phụ khác cho Oa Tử, phải trông vào Tiểu Muội thôi:” Lấy lại bằng cách nào đây?”

“ Đừng lo, Tam nha đầu còn trong tay chúng ta, thế là được, tên tiểu tử đó là đứa si tình, Tam nha đầu lúc ốm sắp chết, trông không ra người nữa mà y còn không bỏ được cơ mà, y sẽ làm theo yêu cầu của chúng ta thôi. Ông không cần làm gì cả, kẻ ác thì cứ để lão bà tử này làm là đủ rồi, chỉ cần nửa đời sau không cần lo cái ăn cái ở, hương hỏa Tang gia được tiếp nối, ai hận lão bà tử này cũng được.” Tang mẫu đưa tay ra:” Đương gia, ông trả tiền lại đây, tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch đó hiểu cái gì, mỗi nhà mỗi cảnh, ta chỉ có ôm tiền ở trong lòng mới yên tâm mới thoải mái được, không thấy tiền toàn thân bứt rứt khó chịu, không bệnh cũng thành bệnh.”

Tang phụ nghe thế cũng phải, lấy một cái hộp dưới gầm giường ra đưa cho bà ta. Tang mẫu vội vàng mở xem, thấy tiền còn nguyên, đó là tiền lần trước bà ta đem ba đấu gạo bán cho Chu chưởng quầy, bà ta nói là đã tiêu hết, thực ra vẫn còn, hôm đó Tang mẫu ôm cái hòm tiền ngủ ngon lành.

Năm ngày sau.

Đại đường Cù gia trạch viện bày bốn bàn tiệc rượu, gấp đôi với dự tính, chủ yếu là cả nhà Hầu Phổ, Cù lão thái gia, Miêu gia, Nghê gia, Tang gia, Dư gia cùng với mấy y giả trong nghề.

Nạn đói trong thành mới qua, giá lương thực rất đắt, thịt thà thì cả nhà phú quý cũng chắc có mà ăn, song Tả gia lại không lo những thứ đó, thịt cá đầy hậu viện, vườn rau của mùa xuân cũng vô cùng tươi tốt, lại có một đầu bếp khéo tay như Bạch Chỉ Hàn tự mình xuống bếp, dù là nguyên liệu hạn chế, rơi vào tay nàng cũng làm ra được bốn bàn tiệc vô cùng ngon lành.

Khách khứa ít nhiều vẫn mang theo quà cáp, nhưng Long thẩm không hổ danh là nô bộc lâu năm của Cù gia, quán triệt lời dặn của Cù lão thái gia, nói rõ, hiện giờ mọi người đều khó khăn, cho nên không nhận lễ, thấy Tả gia nói là làm, nên không kiên trì.

Khách khứa tề tựu đông đủ, bốn chiếc bàn chia làm hai bên, ba cái ở bên trái, bên phải dùng hai tấm bình phong lớn chia cắt, giành cho nữ quyến, ý từ vậy thôi, bình phong tương đối thấp, người trưởng thành đứng lên là thấy, trẻ con thì không có phần ở đây, chúng nó cũng được một bàn ở phòng riêng, tha hồ mà pha phách.

Không có nghi thức rườm rà gì, Tả Quý đứng lên, cầm chén rượu biểu đạt cảm kích với mọi người, bữa tiệc chính thức bắt đầu, Tả Quý động đũa trước, ăn bát mỳ, bát mỳ này chỉ duy nhất một sợi, đại biểu cho sự trường thọ, may mà không có cái tục lệ phải ăn một lần hết bát giống như thổi nến, nếu không dám chết nghẹn lắm.

Sau đó khách khứa luân phiên đứng dậy chúc rượu lão thọ tinh, Tả Quý vốn tửu lượng không tệ, nhưng không chịu thấu, trời còn chưa tối đã say ngất rồi, được Thảo Nhi và Lương thị đỗ vào phòng nghỉ ngơi.

Lão thọ tinh đi rồi, đương nhiên tới Tả Thiếu Dương thay cha đáp lễ khách.

Đây đều là những người được Tả gia chiếu có mới vượt qua được nạn đói, xem như là đồng sinh cộng tử, bắt đầu mời rượu nhau, nhớ lại quãng thời gian khó khăn, người còn kẻ mất, vừa khóc vừa cười, tâm sự được phát tiết, nói lại uống, uống lại nói, chẳng mấy chốc say ngất ngưởng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận