Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 732: Thản nhiên thừa nhận. (1)

Tả Thiếu Dương đá thẳng vào mặt hắn, tên đại phú rú lên rùng rợn ngã vật ra, máu me be bét, chưa nguôi giận, tóm lấy tên hỏa kế bốc thuốc tự tát sưng mặt mình, vung tay chát một tiếng hộc máu mồm, cả tháng trời trên núi ngày ngày đấu tranh sinh tồn, thể lực y tăng đáng kể:" Vì sao ngươi không theo đơn bốc thuốc?"

Hỏa kế nào trả lời được, sợ tới líu cả lưỡi rồi, hắn chưa quên những lời lẽ thô tục mình dùng khi nãy.

Khâu Nhất Hồ mặt lúc đó lúc trắng, liên tục ở bên nói hội trưởng bớt giận, niên huynh bớt giận.

" Bớt giận à? Nếu chuyện này mà ta còn bớt giận được, vậy không biết bao nhiêu người bệnh chết trong tay các ngươi!"

Tả Thiếu Dương chỉ mấy chục tên đại phu quanh phòng:" Đám người này ta không dám nói là không kẻ nào biết khám bệnh, nhưng đám người bệnh xếp hàng ngoài kia ta dám nói mười người thì hết chín không phải là bệnh nhân! Bọn chúng đến không phải để khám bệnh mà là để nhận thuốc! Nhận thuốc xong bọn chúng đi bán cho Vu thị y quán với gia thấp! Một gói thuốc giá 30 đồng chúng chỉ bán năm đồng! Vốn ta nghe người ta nói còn không tin, nhưng chính bản thân ta trải nghiệm, mới biết là thật ... Ta hỏi ngươi Khâu Nhất Hồ, ngươi có biết chuyện này không? Ngươi và Vu thị y quán thông đồng với nhau trục lợi thế nào?"

Ngoài kia đám bệnh nhân giả tới để kiếm chác nghe thấy vậy thì chạy cả, không dám ở lại xem trò vui nữa, chỉ còn lại vài người bệnh thật sự, ai nấy dáng vẻ đau ốm, có người không đứng nổi, vẻ mặt lạnh nhạt, người bị bệnh trừ đau bệnh ra còn quan tâm tới cái gì?

Khâu Nhất Hồ chắp tay liên hồi, trán toát mồ hôi lạnh:" Hội trưởng bớt giận, mời ra hậu đường nghỉ ngơi, cho Nhất Hồ bẩm báo."

" Không cần ngươi bẩm báo!" Tả Thiếu Dương cầm lấy một đơn thuốc:" Đây mới là thứ ngươi phải bẩm báo, đơn thuốc này giá 30 đồng, nhưng ghi giá 60 đồng! Chênh lệch 30 đồng đâu rồi? Chẳng trách ta vừa mới về mà có người đã chỉ mặt ta mắng, nói ta tham lam vơ đầy túi riêng! Ta còn tưởng người ta vu vạ, giờ mới biết là đám sâu mọt các ngươi nhiệt tình giúp ta vơ vét ... Mã Chu đâu, hắn không dám tới gặp ta à?" Tả Thiếu Dương rất thất vọng, y đã nói rất rõ với Mã Chu về chức trách, tôn chỉ, mục đích của hội cơ kim, tin tưởng hắn, vậy mà hắn thành ra thế này:

" Mã phó hội trưởng ..." Khâu Nhất Hồ ấp úng:" Tới Linh Châu mở y quán chưa về?"

" Hắn đi khi nào?"

" Hội trưởng vừa đi là hắn đi."

Tả Thiếu Dương mặt đen như đít nồi:" Ai cho hắn đi, ta không có nhà, không phải nói hắn ở nhà nắm toàn cục mà!"

Khâu Nhất Hồ vẫn kiên trì nói:" Hội trưởng, xin vào phòng khách hậu đường cho lão hủ bẩm báo."

Tình hình có vẻ lạ, Tả Thiếu Dương vốn định xử lý chuyện này công khai tất cả đều biết, đành nén giận:" Được! Phái người tới phân ba y quán còn lại, trừ người cứu chữa bệnh nhân nguy cấp ra, toàn bộ dừng khám bệnh cấp thuốc! Đây là lệnh của ta."

" Vâng, vâng!" Khâu Nhất Hồ thở nhẹ người, quát đám hỏa kế:" Còn đứng đó làm gì? Không mau đi thông báo."

Đám hỏa kế vâng dạ chạy đi, số lượng đông hơn cần thiết, không ngờ đi ngang qua chỗ Tả Thiếu Dương bị y tóm mấy tên đẩy lại vào trong:" Còn nữa, lập tức thông báo toàn bộ thành viên hội cơ kim tới tham gia họp! Các nơi đem hết sổ sách tới đây, ta không chỉ muốn nghe ngươi nói, mà nghe tất cả các ngươi nói, xem các ngươi giở trò gì."

Khâu Nhất Hồ vâng dạ luôn mồm.

Hội phó Mã Chu đi Linh Châu, hội trưởng danh dự Đỗ Yêm còn chưa tỉnh lại, hội trưởng danh dự khác là Chân Quyền đi mở y quán, thêm vào hai nhân vật cấp trọng lượng là Hồ Nhân, Chân Lập Ngôn cũng vậy. Trừ năm người này ra, số còn lại nhanh chóng tới hậu viện tổng y quán.

Trước khi tới đây bọn họ đã biết chuyện Tả Thiếu Dương nổi trận lôi đình, đập phá tổng y quán rồi, ai nấy thấp thỏm. Đi qua cửa nhìn Tả Thiếu Dương mặt đanh lại như sắt, bọn họ không dám hé răng nửa lời, ai nấy ngồi xuống.

Đợi người tới đủ, Tả Thiếu Dương đã cố gắng trấn áp lửa giận trong lòng, nhưng vẻn vẹn làm được gương mặt bình tĩnh, trong lòng y như có hồ dung nham sục sôi, lạnh lùng lên tiếng:" Nói đi, chuyện này rốt cuộc là sao, ai nói trước?"

Tất cả im re, cúi đầu không hé răng, Khâu Nhất Hồ đành phải lau mồ hôi đứng lên, giọng không kìm được mà run lên:" Bẩm hội trưởng, chuyện là thế này, y quán khai trương chưa lâu, khi hội trưởng còn chưa đi Tô Châu, bọn lão hủ đã phát hiện có người bệnh bần cùng được nhận thuốc miễn phí kiếm đủ cớ mang thuốc về tự sắc. Mới đầu bọn lão hủ dựa theo quy củ kiên quyết không đồng ý, phải sắc ở y quán mang về. Nhưng bọn họ cứ van xin nài nỉ mãi, thêm vào người tới khám bệnh quá nhiều, không thể sắc thuốc kịp, cho nên đành phải cho bọn họ mang thuốc về tự sắc."

Tả Thiếu Dương không hài lòng với những lời biện giải này, cắt ngang:" Vì sao không tăng thêm chỗ để sắc thuốc, tăng thêm nhân thủ? Khi đó ta nhấn mạnh không được mang thuốc về, nhất định phải sắc thuốc tại chỗ, chính là vì lo lắng có kẻ tham lam lợi dụng chế độ chữa trị miễn phí này để kiếm tiền, hoặc người khó khăn cùng cực không còn cách kiếm sống, đành đem thuốc bán cho người khác. Ta nói rất rõ, các ngươi đều biết rồi, vì sao để tình trạng này xảy ra? Không phải cố tình là cái gì?"

Đời sau chuyện trục lợi bảo hiểm y tế nhan nhản, là người làm trong ngành y, Tả Thiếu Dương đã có đề phòng, nhưng quy củ đưa ra mà con người không làm theo cũng chịu.

" Chuyện này ..." Khâu Nhất Hồ nhìn giám sự hội cơ kim Đỗ Kính:

Đỗ Kính chẳng sợ Tả Thiếu Dương, xưa nay hắn tự coi mình là đại tài tử, xuất thân bất phàm, không để ai vào mắt, thản nhiên thừa nhận:" Chủ ý này do ta đưa ra."

" Chủ ý của ngươi à? Ngươi có ý đồ gì?" Tả Thiếu Dương nhìn thấy Đỗ Kính lên tiếng, lòng càng khó chịu hơn, cái Đỗ gia này không có lấy một kẻ tốt lành:

Đỗ Kính bình thản nói:" Người khám bệnh quá nhiều, cả nơi sắc thuốc cũng phải xếp hàng, nếu tăng thêm nơi sắc thuốc và nhân thủ, bọn ta tính rồi, phải tăng gấp ba chi phí mới miễn cưỡng làm được."

" Chi phí tăng thêm cũng đành đi, đó chỉ là một phần thôi, có những người sức khỏe yếu, già cả không ai nương tựa, nhà lại xa, đi tới y quán một chuyến không dễ, không cách nào một ngày tới lấy thuốc một lần. Nếu không cho người ta lấy thuốc một lần, đem về sắc uống dần, riêng việc đi đi lại lại, xếp hàng chờ đợi cũng đủ giết người rồi, nói gì tới chữa bệnh."

" Hội trưởng không thấy sao, nhân thủ y quán đã tăng thêm nhiều rồi, nhưng người tới khám bệnh quá nhiều, không ứng phó nổi."

Một đám lén lút nhìn nhau không dám lên tiếng phụ họa nhưng đều gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận