Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 454: Căn bệnh lạ. (1)

Tả Thiếu Dương nghe bốn huynh đệ Lý gia nói chuyện cũng không nhịn được cười, Miêu Bội Lan sau hơn hai tháng ở trên núi cùng Tả Thiếu Dương cũng không lạ gì chuyện nam nữ, đỏ mặt tía tai chạy đi thật xa, trước kia ba huynh đệ Lý Tam Tráng cũng hay nói mấy loại chuyện này, chỉ là trước kia nàng không hiểu, thành trò cười của bọn họ.

Lý gia ở Mai thôn có ba gian, một gian làm phòng khách, chỗ thờ cúng cùng phòng ngủ Lý đại nương, một gian là nhà bếp, còn một gian bốn huynh đệ ở, về sau Lý Đại Tráng có thê tử mới ngăn ra. Ba huynh đệ Lý Nhị Tráng ở một bên, phu thê họ ở một bên, mở hai cửa đi lại, tuy thế chỉ cách mỗi một bức tường gỗ mỏng, nhiều việc khó qua ba đứa đệ đệ vốn ở tuổi phải thành gia lập thất này.

Phu thê Lý Đại Tráng cũng biết thế, thường trốn lên núi, ân ái thỏa thuê mới về nhà, nhưng dù sao là phu thê trẻ đôi lúc cũng không nhịn được, dù cố làm thật nhỏ, vẫn lọt vào tai ba đứa đệ đệ.

Lý Đại Tráng rơi vào thế yếu tuyệt đối, chỉ còn cách lấy uy quyền đại ca ra quát:” Đừng có nói linh tinh nữa, trưa rồi, về ăn cơm, chiều còn lên núi chặt trúc làm ống dẫn nước.”

Đoàn người trở về, Miêu Bội Lan đã về trước rồi, trên đường Lý Tứ Tráng còn lẩm bẩm muốn cưới tức phụ, lúc này từ xa có mấy người khiêng cáng men theo bờ ruộng đi tới, trước cáng là một lão phụ, một thằng bé, theo sau là lão đầu tóc bạc, phụ nhân đi đầu nói lớn:” Làm phiền mọi người nhường đường nhường đường ...”

Ngồi trên cáng là một nam tử chẳng rõ tuổi tác vì đầu to đùng, lại còn màu tím thẫm, có những đốm lấm chấm, hai mắt bị mặt sưng phù chèn ép thành khe bé tẹo, môi trông còn kinh hơn cả môi Tả Thiếu Dương hồi bị Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn cắn, cổ cũng to như đầu, tay không ngừng gãi, làm má mu bàn tay toàn vết máu.

Lý Tứ Tráng là tên rất lắm mồm, nhảy sang một bên đường tránh, cái miệng thì không ngừng:” Ấy người này sao thế nhỉ, sưng to như con trâu ấy.”

“ Giống lợn chứ, trâu có sừng, còn hắn có không?” Lý Tam Tráng lại là tên thích bắt bẻ, ai nói gì hắn cũng sửa lại:

“ Đệ nói bụng trâu to như đầu hắn, thế không được à?”

“ Được cái gì mà được, có ai đem so đầu với cái bụng không?”

Lý Đại Tráng trừng mắt lên hai tên mới chịu thôi.

Tả Thiếu Dương thì chạy song song với cái cáng, vừa quan sát nam tử kia vừa hỏi:” Hắn bị làm sao, mọi người định đưa đi đâu?”

“ Vào thành khám bệnh.” Phụ nhân chân không dừng bước:” Đi tìm Tả Mẫu Mực của Quý Chi Đường.”

Lý Đại Tráng nghe thế nhảy ra giữa đường giang tay quát:” Vậy còn không mau dừng lại, thiếu gia nhà ta chính là Tả Mẫu Mực.”

Mấy người kia dừng lại, lão giả phía sau chạy vội lên, nhìn một lượt:” Đúng là Tả Mẫu Mực rồi, úi da, lão không để ý, bỏ kiệu xuống, mau bỏ kiệu xuống.”

Thằng bé chỉ mặt Tả Thiếu Dương:” Cháu thấy thúc thúc này bị người ta đưa đi diễu phố.”

Thằng nhóc quỷ sứ nói cái gì chướng tai thế, Tả Thiếu Dương chỉ muốn cho nó một cước, ngồi xuống hỏi:” Bị làm sao thế này?”

Lý Tứ Tráng đứng sau ngó nghiêng, lớn tiếng phán bệnh:” Chắc chắn bị ong vò vẽ đốt rồi, Tam ca cũng từng bị, mặt sưng y chang luôn.”

“ Đừng nói linh tinh, bị ong đốt thành thế này thì hắn chết rồi, lúc đó ta bị mấy con ong đốt mà không chịu nổi, sưng thế này cả tổ ong đốt mới được. Nhìn hắn xem, có kêu đau đâu.”

“ Không kêu thì không đau chắc, lần trước mẹ trúng phong nằm im đó, chắc thoải mái lắm nhỉ?”

“ Cãi cùn, mẹ bị bệnh cho nên đau cũng không nói ra được. “ Lý Tam Tráng cũng ra vẻ lang trung một hồi, giờ cái bụng no rồi, hôm nay thấy cái guồng nước kia, tưới tiêu không lo, năm nay thế nào cũng có thu hoạch lớn, gọi là ăn no sinh dâm dục, lại bắt đầu tơ tưởng Miêu Bội Lan, vốn cứ tưởng nàng sẽ là thê tử chắc rồi, ai ngờ bỗng đâu nhảy ra Tả Thiếu Dương, hắn biết không so được, cũng chả dám so song trong lòng luôn có chút không thoải mái:” Chắc là đói đấy, thời gian trước chúng ta không phải vậy sao, chân tay mặt mũi sưng lên như ... Như cái bánh vậy, ấn cái móp vào, về cho ăn uống vài ngày là ổn thôi.”

Lý Tứ Trang thấy không giống:“ Không phải chúng ta sưng như ngâm nước, trắng bệch, người này thì màu tím, hơn nữa chúng ta không ngứa.”

Lý Tam Tráng biết đệ đệ nói không sai, nhưng không muốn nhận thua:” Vậy đệ nói xem hắn bị làm sao?”

“ Gặp phải ma chứ sao, bị ám đấy ...”

“ Hai đứa bớt nói vài câu thì chết à? Thiếu gia đang khám bệnh đó.” Lý Đại Tráng cho mỗi tên một cái bợp tai:

Lão phụ đâu có biết mấy tên này chẳng hiểu cái gì, thấy họ đi theo Tả Thiếu Dương cứ nghĩ cũng là lang trung học đồ gì đó, nghe hết, rối rít nói:” Phải phải tiểu ca kia nói đúng, nhi tử lão thân đột nhiên sáng nay thành ra như thế, Lưu đại cô nó thế này là do xúc phạm sơn thần, thấy cái không nên nhìn …”

“ Thấy chưa đệ nói đúng mà, xúc phạm thần linh rồi, thấy cái không nên nhìn đấy.” Lý Tứ Tráng hớn hở nói ngay:

“ Thế sao lần trước đệ nhìn trộm đại ca và đại tẩu...”

“ Câm mồm.” Lý Đại Tráng tím mặt bợp cho Lý Tam Tráng một phát xây xẩm mặt mày:

Tả Thiếu Dương đã xem mạch xong, hỏi nam tử kia:” Đại ca bắt đầu bị từ bao giờ?”

Nam tử khó nhọc đáp:“ Sáng sớm ta lên núi, hái rau dại ... không lâu sau thành ra thế này.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, lương thực nha môn dù sao có hạn, mọi người lên núi đào củ hái rau ăn thêm là bình thường:” Lúc lên núi có gặp phải cây sơn không?”

“ Không biết, ta chỉ đào đất kiếm rau củ, sau đó mệt thì dựa vào một gốc cây nghỉ, không biết đó có phải là cây sơn không?”

Lão phụ bổ xung:” Trước kia mọi người không dám lên Quỷ Cốc lĩnh, nhưng bây giờ đói quá rồi, rau củ dưới núi bị đào hết, cho nên đành phải lên núi, có khi gặp phải thứ gì không sạch sẽ ... Ối giật cả mình, này này, không phải chuyện của lão thân, nhưng mà lão thân phải nói, chàng trai kia, huynh đệ có gì bảo ban nhau, đừng hơi chút đánh người như thế.”

Đó là vì Lý Đại Tráng vừa vung tay bợp Lý Tứ Tráng một phát vì hắn sắp mở mồm xen vào, trưởng bối giáo huấn, Lý Đại Tráng đành cúi đầu vâng dạ.

Tả Thiếu Dương không tìm ra được nguyên nhân, tạm thời trị liệu như người đụng phải cây sơn, rất nhiều bệnh nhân sưng ngứa do da quá mẫn trị giống nhau, khả năng sẽ có hiệu quả:” Trước tiên cứ khiêng về hiệu thuốc đã.”

Bốn huynh đệ Lý Đại Tráng giúp khiêng kiệu, đi như bay về Quý Chi Đường.

Vừa mới vào hiệu thuốc, cả đoàn người tròn mắt, bảy tám cái cáng xếp ngang dọc đại đường, còn có cả giường mềm, bệnh nhân trên đó rên hừ hừ, ai nấy đều đầu sưng tướng, hai tay không ngừng gãi, thậm chí có người đã sốt cao hôn mê.

Tả Quý thấy lại thêm người bệnh nữa khiêng vào thì mặt như quả mướp đắng, may sao đi sau lại là nhi tử:” Trung Nhi, con xem thế nào, cha đã cho họ dùng thuốc thanh nhiệt giải độc, bôi thuốc cao rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận