Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 603: Bốn mươi miếng phụ tử. (2)

Hôm nay không chỉ người chờ khám bệnh, người khám bệnh xong đều kiếm cớ nấn ná ở lại, đuổi cũng không đi, đều muốn xem kết quả thế nào.

Thực ra kết quả cần rất nhiều thời gian, phải nửa năm mới biết, bây giờ mọi người chỉ đợi xem Ngưu lão thái có cho trượng phu uống thuốc không, uống xong rồi có thất khiếu chảy máu chết ngay tại chỗ không?

Rất đông người đi theo Ngưu lão thái, cả Lưu y chính dặn xong vẫn không yên tâm đi theo, có cả y công và học sinh thái y thự, bọn họ đi xem náo nhiệt, không tiện vào nhà, phân tán xung quanh ngõ, có người quen biết hàng xóm Ngưu gia, bắt chuyện, tới gần nhà xem, thế là mồm này truyền mồm kia, hàng xóm biết cả.

Ngưu lão thái kệ cho bọn họ nhìn, về nhà liền đổ một bát thuốc lớn, trời lạnh, đi về tới nhà thì thuốc đã nguội, có thể uống ngay lập tức, đỡ trượng phu ngồi dậy, đệm thêm mấy cái gối.

Hàng xóm quen biết sang nhà cùng Ngưu phu nhân nói chuyện đông chuyện tây, mắt thì nhìn Ngưu bả thức không chớp, Ngưu lão thái tuy miệng không nói ra, song cũng mong có những người này ở đây, chẳng may có bề gì, còn có người giúp đưa tới y quán, còn cả các y công bên ngoài, có thể nhờ họ cấp cứu, cho nên bảo nhi tử mời những y công, học sinh thái y thự vào nhà.

“ Uống rồi, uống thật rồi.”

“ Thế mà cũng dám uống, nhà đó cũng điên rồi, thế này khác gì uống tỳ sương chứ.”

“ Chỉ sợ không chịu nổi một khắc đâu.”

Người nọ truyền người kia ghé tai nhau đem tin này lan đi, ai nấy nín thở đợi kết quả.

Đợi tới một canh giờ, trong thời gian chờ đợi, toàn bộ câu chuyện xảy ra ở y quán đông nam được mọi người hiểu rõ, sau đó nghe ngóng lai lịch vị thám hoa lang này ...

Kết quả đã có, Ngưu bả thức không hề trúng độc, thậm chí tinh thần thậm chí còn tốt hơn trước, những người xem náo nhiệt không hiểu lắm, buồn chán, cứ tản dần, chỉ có học sinh và y công thì kinh hãi không thôi. Bọn họ giám sát toàn bộ quá trình, thuốc sắc ở đại sảnh, ai cũng thấy cả, không hề có chuyện thay thuốc giữa chừng, đúng là thuốc đó, vẫn chưa uống hết, ngửi ấm thuốc hết ngay, bã thuốc vẫn còn kia.

Dùng phụ tử gấp mười lần mà không chết?

Bây giờ chỉ đợi xem thuốc này có cứu được người bệnh không, nếu như cứu được thì sẽ là phương thuốc kỳ diệu, đơn thuốc của Tả Thiếu Dương được nhiều người âm thầm ghi nhớ rồi.

Ngưu bả thức uống thuốc xong không sao, người Ngưu gia cũng thở phào nhẹ nhõm, đêm hôm đó lại cho uống một bát thuốc nữa, cả đêm bình an vô sự, hôm sau uống thêm hai lần, đến chập tối thì Ngưu bả thức hàm hồ nói được. Ngưu lão thái ghé sát tai tới gần, nghe một lúc cũng ra rồi, ông ta bảo ngứa, như có sâu bò trong người. Ngưu lão thái hoảng lên chạy tới y quán, người y quán thấy bà ta mặt mày hoảng loạn, tưởng Ngưu bả thức chết rồi, người hả hê, người tiếc nuối nhìn phòng khám của Tả Thiếu Dương.

Một lúc sau Ngưu lão thái hớn hở chạy ra, Tả đại nhân nói rồi, hiện tượng đó chứng tỏ thuốc đã có tác dụng, bắt đầu thông kinh hoạt lạc hành khí hóa thủy, không rõ nghĩa là gì nhưng có tác dụng là tốt rồi. Ngưu bả thức không chết, lại có người vui kẻ buồn.

Ngày thứ ba, Tả Thiếu Dương đã dắt ngựa ra tới cổng y quán, chuẩn bị về nhà, Ngưu lão thái hớn hở chạy tới thi lễ:” Đại nhân, nói ... nói được rồi, nam nhân của lão thân hôm nay đã nói được rồi, tuy hơi ngọng, song có thể nghe ra nói được gì rồi. Ông ấy nói, đầu vốn như bị cái hộp gỗ kẹp vào, bây giờ đã đỡ hơn, đa tạ, đa tạ đại nhân.”

Ngưu lão thái cao hứng tới mức không còn biết nói gì, chỉ luôn miệng cảm tạ.

Đám Liêu y giám, cũng đã ra tới đại đường, đều nghe thấy hết, chấn kinh không thôi, nhìn Tả Thiếu Dương như nhìn quái thú.

Tả Thiếu Dương đột nhiên quay sang Liêu y giám chắp tay nói:” Lão nhân gia, người thực sự cần tạ ơn là Liêu đại nhân mới đúng, phương thuốc của ta cực kỳ hung hiểm, nếu là thượng cấp khác sẽ nhất định không cho dùng, may nhờ Liêu đại nhân ánh mắt nhạy bén, y thuật cao tuyệt, nhìn ra được chỗ thần diệu trong sự hung hiểm, nên không ngăn cản, Ngưu lão bá mới tai qua nạn khỏi.”

Ngưu lão thái không nghĩ nhiều, lại chạy tới vái tạ Liêu y giám một hồi, lúc này bảo bà ta vái tạ toàn bộ y quán cũng được.

“ Đây là trách nhiệm của y giả chúng ta, nói gì tới công lao.” Liêu y giám liếc Tả Thiếu Dương một cái, hơi bất ngờ, song đối phương là kẻ đánh không được, chửi không được, không thể đắc tội, hơn nữa thời gian qua nhìn những việc y làm, là kẻ cuồng vọng nhưng có tính toán, có đầu óc, ông ta cũng không muốn có kẻ thù như vậy, giờ đối phương đưa ra tín hiệu hỏa giải rồi, cân nhắc một chút nói thêm:” Chúng ta hành y, sợ nhất là kiêu ngạo tự mãn cho rằng mình là đúng, Tả đại nhân tuy có đơn thuốc thần diệu, song còn trẻ, kinh nghiệm chưa đầy đủ, nên thận trọng, chuyện gì không chắc nên hỏi thêm Mã đại nhân, Lưu đại nhân. Loại bệnh trúng phong liệt người lâu ngày này, còn phải điều trị thần trí tỉnh táo, có thể ngồi dậy tự sinh hoạt được mới tính, chỉ riêng nói lưu loát một chút chưa là gì, đây là quá trình lâu dài, vẫn cần tiếp tục, Tả đại nhân không nên lơ là.”

Lời này nghiêm khắc đúng thân phận lãnh đạo, nhưng ông ta lên tiếng chỉ báo là chấp nhận tín hiệu của Tả Thiếu Dương rồi.

Lúc cần ngông nên ngông, lúc cần khiếm tốn phải khiêm tốn, Tả Thiếu Dương khom người chắp tay nói:” Vâng, ti chức nhất định càng thêm thận trọng, Lưu đại nhân, Mã đại nhân, sau này xin được chỉ bảo nhiều hơn.”

Lưu y chính nhất thời không theo kịp diễn biến này, ngây người nói vài câu khách sáo.

Mã y chính không tin, làm sao một cái đơn thuốc có vài chục đồng lại chữa khỏi bệnh này được nói:” Đại nhân, nếu đây là sự thực thì là phúc lành của bách tính bần khổ, chuyện trọng đại, ti chức muốn tới tận nơi xem xét.”

Lưu y chính cũng muốn đi, phải tai nghe mắt thấy mới khẳng định được, nếu có phương thuốc giá rẻ như thế, đúng là tin tức đủ chấn động y giới.

Hiện đã hết giờ làm, rất nhiều y công, học sinh cũng theo cùng, thế là lại đoàn người rồng rắn lên mây tới Ngưu gia, đến cả quan lớn trong triều cũng không được quan tâm cỡ này, Ngưu lão thái cười híp cả mắt.

Trong Ngưu gia, Ngưu lão thái ngồi bên giường, nói với trượng phu:” Cha bọn nhỏ, Tả đại nhân và Lưu đại nhân, Mã đại nhân lại tới khám cho ông đấy.”

Ngưu bả thức ngồi dựa ở đầu giường, nghe những lời này, cánh tay trái động đậy, tựa hồ muốn nâng lên, miệng hàm hồ:” Đa ... Đa tạ ... Đại ... Nhân ... Ngồi, ngòi đi ... Lấy ghế ...”

Chỉ mấy từ đơn giản đã đủ đánh tan mọi nghi ngờ của đám Lưu y chính, mấy ngày trước Ngưu bả thức còn không thể nói chuyện, nằm chảy nước dãi, tiến bộ này không ai phủ nhận.

Lưu y chính và Mã y chính đều lật lượt kiếm tra mạch, xem lưỡi, nhưng nói hiện giờ mới chỉ có khởi sắc, khẳng định phương thuốc này trị được bệnh hay không còn quá sớm.

Tả Thiếu Dương kiểm tra cuối cùng, phát hiện do thời tiết lạnh, Ngưu bả thức sức khỏe yếu, nhiễm thêm phong hàn, quyết định cho vào phương thuốc thêm ma hoàng, quế chi và tế tân. Xét thấy dương khí đã khôi phục, can khương và phụ tử có thể giảm, đồng thời tăng hoàng kỳ, đương quy và thổ ti tử giúp trợ dương ích ký, hoạt huyết dưỡng huyết, thoắt một cái so với đơn thuốc ban đầu đã biến đổi không biết bao nhiêu mà kể.

Chính vì thế Tả Thiếu Dương không bao giờ quan tâm tới cái gọi là phương thuốc bất truyền, người khác mỗi phương thuốc coi như châu báu, còn y chỉ cần dựa trên lý luận và phương thuốc cơ bản, y có thể tùy bệnh kê ra phương thuốc khác nhau, những y quan như Lưu y chính chỉ có thể gia giảm một vài vị thuốc trong đơn, thêm một vị khác vào đã cân nhắc hết sức kỹ càng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận