Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 596: Quan đồ hiểm ác. (2)

Liêu y giám và Mã y chính nhìn nhau, đều mặt mũi bầm dập, mũi chảy máu ròng ròng, trên mặt đất có mấy cái răng dính máu, không rõ là của ai, trên mặt chưa hết kinh hoàng.

Mã y chính nhịn đau chạy tới đỡ Liêu y giám lên, nhưng Liêu y giám xua xua tay, nói gấp:” Không cần, ngươi, ngươi mau đi ra bảo bà nương kia, à đuổi bà nương kia đi mau, kẻo hỏng việc ... Tiện thể bảo hỏa kế mang ít thuốc ...”

Mã y chính hiểu lúc này nặng nhẹ hoãn gấp thế nào, chạy vội ra ngoài, ai nấy nhìn thấy mặt mũi họ như thế thì kinh ngạc, chỉ chò thì xì xầm bàn tán, không ai dám lên hỏi, đoán chắc là bị Liêu đại nhân đánh rồi.

Trong số người bệnh đang chờ đợi, có một nữ tử trung niên béo như lợn, Tả Thiếu Dương mà biết bị hai người kia tính dùng mụ béo này thi triển mỹ nhân kế với mình chắc tặng thêm vài cái tát nữa, thứ lợn nái này mà cũng y sàm sỡ thì tên đó nên đập đầu chết cho rồi.

Mã y chính một tay che mặt, đi nhanh tới móc trong lòng ra một khối bạc vụn, đưa cho mụ ta, nói nhỏ:” Đi mau.”

“ Hả, ra tay?” Họ Mã bị đánh thành đầu heo, nói chuyện không rõ ràng, mụ béo nghe nhầm, tưởng nhận hiệu lệnh, đứng lên vẹn vẹo cái mông to tướng, đi về phía phòng khám của Tả Thiếu Dương, mụ hỏi trước rồi, rất tận tâm với công việc.

Hồn vía Mã y chính bay sạch, quên cả đau, lấy cả hai tay giữ mụ béo:” Đứng lại, ta bảo mau đi về đi.”

Mụ béo lần này nghe rõ rồi, nhưng không hiểu, hỏi nhỏ:” Đại nhân, không chỉnh y nữa à? Nhưng nô gia chuẩn bị đầy đủ rồi, tiểu y thiếp thân bên trong cũng đã xé sẵn, ngài xem ...”

“ Xem cái ...” Mã y chính điên rồi, con mụ ngu dốt này vạch cái đó ra ở đây thì mình nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa được oan ức, rít giọng giục:” Không cần nữa, ngươi mau xéo đi.”

Bỗng nhiên được bạc mà chẳng phải làm việc, mụ béo thi lễ vui vẻ bỏ đi.

Lại nói Lưu y chính gọi toàn bộ y sư, y công, dược công tới gặp mặt Tả Thiếu Dương, những người này đa phần tuổi nhiều hơn Tả Thiếu Dương, thấy y trẻ như thế mà đã đỗ thám hoa còn tới làm y chính thái y thự thì rất kinh ngạc. Y chính phẩm trật thấp, nhưng là chức vụ làm việc thật, cần người có kinh nghiệm, trẻ như thế mà ở vị trí này chưa từng có, trước kia một vị y chính 40 tuổi đã coi là trẻ rồi, nhưng tuổi đó vẫn có thể làm cha của Tả Thiếu Dương.

Có điều mười người thì hết chín hoặc không kính phục gì, hoặc là ghét bỏ rõ ràng, Tả Thiếu Dương càng thấy mình dại, bây giờ bị chụp cho cái mũ cuồng vọng, coi thường y thánh rồi, mà y thì chẳng thể gặp từng người nói ra cái sai trong đó, nếu ở trong buổi giảng bài, tranh luận học thuật thì đã có thể tạo ra tiếng vang, khiến mọi người thực sự suy ngẫm.

Chuyện đã rồi, mỗi lần vấp ngã là một lần học khôn, sau này làm việc cần suy nghĩ cẩn thận hơn.

Gặp mặt xong, Tả Thiếu Dương bắt đầu tọa đường khám bệnh, thái y thự bọn họ khám bệnh phân khoa, giống bệnh viện hiện đại, khám bệnh chủ yếu là y công, y sư, châm công cùng với học sinh thực tập ở học quán thái y thự, giống như kiểu y tá hộ lý vậy. Còn Tả Thiếu Dương, Mã y chính, Lưu y chính là các trưởng khoa, không tiếp nhận hẹn khám bệnh, chỉ khi nào ca bệnh nặng mới tới họ, còn nếu được mời đi khám bệnh, tiền khám thu gấp đôi, nộp cho y quán, còn người bệnh thưởng thêm thuộc về bản thân.

Y quán thực hiện chế độ đi làm nghỉ theo giờ giấc, buổi trưa nghĩ nửa canh giờ.

Tả Thiếu Dương ngồi suốt cả buổi sáng cũng không có một người bệnh nào cho y khám, đám y sư, y công chẳng chỉ dẫn ai tới chỗ y, toàn đưa tới cho Lưu y chính và Mã y chính. Đến trưa muốn mời mọi người đi ăn bữa cơm ra mắt, nhưng đều khách khí nói mình bận không đi được, Lưu y chính thì bận thực sự, tới giờ vẫn luôn tay luôn chân, nghe thấy ông ấy bảo hỏa kế mua cơm hộ.

Vì sáng nay đã bảo với Bạch Chỉ Hàn rằng trưa không về ăn cơm, nên Tả Thiếu Dương không về nữa, cưỡi ngựa tới một quán cơm, ăn một mình.

Ăn cơm xong, Tả Thiếu Dương dắt ngựa đi lang thang cho tiêu cơm, qua chùa Từ Ân, đột nhiên nhìn thấy dưới cây dung có một lão giả, chính là Tiêu Vân Phi, liên tưởng giấc mơ hôm nọ, cơm trong bụng thiếu chút nữa phun cả ra ngoài, miễn cưỡng đi tới chắp tay cười:” Tiêu lão ca.”

Đây là lần đầu tiên hai người gặp lại nhau khi biết thân phận thực của Tiêu Vân Phi, từ vị lão ca biến thành mỹ nữ, cái này kích thích, mỹ nữ đó lại thích mình, nhưng Tả Thiếu Dương không chấp nhận cách làm của ông ta ... à của nàng. Nàng suýt nữa đã gây ra đại họa, quá tùy tiện tùy ý, làm việc căn bản không quan tâm tới người khác ảnh hưởng thế nào, là loại người y rất ghét, rất muốn chất vấn nàng, nhưng nghĩ tới chuyện nàng làm vì mình trước kia, không thể nói ra được, cảm xúc rất lẫn lộn.

“ Ngươi gọi có vẻ miễn cưỡng, ta nhiều hơn ngươi hai tuổi đấy, gọi ta lão ca, cũng không thiệt thòi.” Ngược lại với Tả Thiếu Dương, Tiêu Vân Phi lại thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa bọn họ, vẫn dùng giọng nam hơi khàn khàn:” Ngày đầu làm quan thế nào?”

“ Không tốt.” Tả Thiếu Dương không thoải mái lắm:” Chúng ta ra sông nói chuyện đi.”

Sau chùa Từ Ân là sông Khúc Giang, sóng gợn lăn tăn, dọc bên đê sông có con đường nhỏ phủ bóng liễu, khá tĩnh mịch, liễu hai bên bờ đã bắt đầu mọc ra những chiếc lá non mịn màng, dưới khung cảnh đó nếu là đôi tài tử giai nhân sẽ tạo nên bức tranh lãng mạn, tiếc là không phải vậy, ít nhất nhìn từ bên ngoài.

Tả Thiếu Dương vừa dắt ngựa đi vừa hỏi:” Hai người kia bị đánh là do lão ca làm phải không?”

“ Sao ngươi biết?” Tiêu Vân Phi tỏ ra ngạc nhiên:

“ Vốn không biết, vừa rồi thấy lão ca đột nhiên xuất hiện, không khó đoán rồi.”

“ Vu lão thái y trước kia theo bên cao tổ hoàng đế, cất nhắc không ít người, mà ngươi lại đắc tội với ông ta, chắc chắn có kẻ không chịu bỏ qua. Ta ngầm theo dõi bọn chúng, phát hiện ra hai tên đó âm mưu, chuẩn bị khi ngươi khám bệnh, sẽ phái một con mụ đanh đá tới, sẽ xé y phục vu cho ngươi làm, ta nghe tới đó tức giận ra tay đánh luôn.”

Mưu kế của hai lão già đó rất độc, nhưng thiên hạ không phải mù, Tả Thiếu Dương ngày đầu tiên đi làm, chẳng lẽ làm cái chuyện ngu xuẩn đó sao, quan trên tra một cái là ra, nhất là có ông anh vợ Kiều Quan ở Đại lý tự, y khó chịu là vì Tiêu Vân Phi xen vào việc này.

Tiêu Vân Phi thấy y âm trầm không nói gì thì cười nói:” Yên tâm, ta lấy ấn của Vĩnh Gia công chúa ra dọa bọn chúng, tin rằng sau này chúng không dám gây phiền hà cho ngươi đâu, đôi khi dựa vào vũ lực không hiệu quả, bọn chúng bề ngoài tỏ ra sợ ngươi, nhưng ngầm ám hại, không bằng dùng quyền thế, biết ngươi có người chống lưng, không giở trò nữa.”

Tả Thiếu Dương mới hiểu ra vì sao hai lão già đó không làm khó mình nữa, tình cờ nhìn thấy nhau chỉ tỏ ra khinh bỉ, không nhịn được nói:” Lão ca nghĩ ta không giải quyết được chuyện này à?”

Tiêu Vân Phi hơi sững người, không nghĩ tới Tả Thiếu Dương lại hỏi câu này, nhất là giọng điệu của y có phần bất mãn, đứng lại mỉa mai:” Thế nào, vì ta là nữ nhân, nên ta giúp ngươi, ngươi cảm thấy mất mặt à?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu, hiển nhiên không phải:” Vĩnh Gia trưởng công chúa là ai chứ, lão ca làm thế, bọn họ sẽ nghĩ thế nào về ta đây? Coi ta là hạng ăn cơm nhão sao?”

“ Dù sao ta cũng làm rồi, ngươi không thích kệ ngươi, nếu không có ta hôm nay ngươi mất cái áo quan rồi.” Tiêu Vân Phi nói xong, nhảy lên cây, thoát cái đã mất dạng:

(*) Cái y quán này chẳng lẽ lại ở phường Tấn Xương?
Bạn cần đăng nhập để bình luận