Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 244: Bàn tính hôn sự. (2)

Lương thị thấy chuyện này đúng là có trời cao an bài, vận mệnh sắp đặt, bình thường thì nhà mình kiếm đâu ra nhân sâm, trùng hợp thế nào Nghê Nhị trị bệnh chết người, còn con mình học bản lĩnh của lão thần tiên, cứu mạng nhi tử Nghê đại phu, nên mới có được củ sâm thượng hạng này. Với gia cảnh nhà mình, không có khả năng kiếm được tức phụ như Bạch Chỉ Hàn, thế nào Cù lão thái gia lại bị bệnh, hơn nữa đúng bệnh dứt khoát có nhân sâm mới trị được, bao nhiêu chuyện trung hợp xảy ra cùng lúc, chẳng phải trời se duyên thì là cái gì?

Cô bé Bạch Chỉ Hàn đó, bà càng nhìn càng vừa mắt, tính cách hơi cường thế một chút cũng tốt, nhi tử mình lành tính, có thê tử như vậy mới không chịu thua thiệt, sau này mới trấn trụ được gia nghiệp. Vì sao nữ nhi Hồi Hương gả đi rồi mà cứ chạy về nhà luôn, đó là vì lo lắng trong nhà sợ không có mình thì cha mẹ với đệ đệ bị bắt nạt. Lại thêm vào cô bé đó biết chăm sóc người, đó là điều quan trọng.

Cù lão thái thái thầm thở phào, tuy đây không phải là kết cục vẹn toàn, song là điều tốt nhất có thể làm lúc này:” Vậy mau gọi thông gia công vào thương lượng hôn sự đi.”

Lương thị dám khẳng định trượng phu tán đồng hôn sự này mười phần, vội nói:” Được, ta đi gọi lão gia nhà ta, lão thái thái đợi chút.”

Tuy trước kia Tả Thiếu Dương có nói chuyện hôn sự phải được y đồng ý, phu thê bà cũng chấp nhận, nhưng trong tiềm thức thì chuyện hôn nhân đại sự do cha mẹ định đoạt, con cái sao có quyền ý kiến, lúc đó nói thế chẳng qua để tránh hai cha con xung đột căng thẳng thêm thôi.

Lương thị ra ngoài, thấy trượng phu vào bếp rửa tay đi ra, vội gọi nhỏ:” Lão gia tới đây, thiếp thân có chuyện trọng yếu muốn thương lượng.”

Tả Quý vào phòng ngủ, thấy Cù lão thái thái chỉ thoáng ngạc nhiên, lập tức đoán bảy tám phần, không nói ra, nhìn thê tử.

Lương thị hớn hở nói:” Lão thái thái vừa nói, muốn gả Bạch tiểu thư cho Trung Nhi nhà ta làm tức phụ, ý lão gia thế nào.”

Tả Quý đoán trước rồi vẫn không kiềm nổi vui mừng, đây là kết quả ông hi vọng, có điều không cứu được Cù lão thái gia thì hôn sự này quá nửa là hỏng, chuyện này phải nói cho rõ, ông không muốn giả mù sa mưa, lừa gạt người khác:” Hôn sự này nếu thành tất nhiên ta mừng không kể siết, Bạch tiểu thư tài mạo song toàn, xuất thân quan cao, lão hủ nào có chuyện không tán đồng. Có điều ... Bệnh lão thái gia cần nhân sâm, nếu không thì không thể cứu nổi, mà chúng ta không tìm đâu ra nhân sâm.”

Cù lão thái thái nhìn Lương thị:” Chuyện này ...”

Lương thị vội ngắt lời:” Hay thế này, lão thái thái, người ra trông chừng lão thái gia trước, để thiếp thân bàn bạc với lão gia.”

Cù lão thái thái gật đầu, đi ra cửa, quay lại nói thêm:” Ngày lão thái gia nhà ta chuyển nguy thành an cũng là ngày Chỉ Nhi quá môn, coi như xung hỉ cho lão thái gia.”

“ Vâng.” Lương thị đợi Cù lão thái thái đi rồi, không đợi nổi nữa, nói ngay:” Lão gia, thấy hôn sự này thế nào?”

“ Tất nhiên là không thể tốt hơn rồi, Bạch tiểu thư rất phù hợp với Trung Nhi nhà ta, tuy giờ chúng có chút hiểu lầm nhỏ, chỉ cần thành phu thê rồi, mỗi đứa nhường nhau một chút sẽ vô cùng hòa hợp. Chỉ có cô nương như thế mới xứng đáng làm tức phụ Tả gia.” Tả Quý vuốt râu gật gù, ông cũng có chung ý nghĩ với thê tử, con mình có bản lĩnh song là đứa mềm yếu, sau này gia nghiệp lớn cần có thê tử cường thế như vậy mới tốt:” Có điều mấu chốt là ở chuyện cứu được Cù lão thái gia hay không, mà không có nhân sâm thì Trung Nhi cũng chịu thôi, không bột khó gột nên hồ.”

Lương thị chần chừ một lát, cắn răng vén váy quỳ xuống:” Lão gia, tiện thếp làm sai một việc, xin lão gia trách phạt.”

“ Bà làm cái gì thế?” Tả Quý nhíu mày:

“ Lần trước .. Lần trước ở nha môn, là ngày Nghê gia lên công đường, thiếp cũng đi, Nghe gia lão thái thái gọi thiếp tới, cảm tạ Trung Nhi nhà ta làm chứng, giúp nhi tử bà ấy thoát tai kiếp, còn nói Trung Nhi là đứa bé ngoan, nên cưới khuê nữ môn đăng hộ đối mới tương xứng, lại thấy nhà ta không dư dả, e làm lỡ chuyện cả đời của nó ..” Lương thị nói nhanh, nơm nớp nhìn chồng:” Cho nên đưa tiện thiếp một củ nhân sâm, nói tương lai nếu như tìm được nhi tức phụ vừa lòng, vậy coi như làm sính lễ. Thiếp ... Thiếp nhất thời hồ đồ ... Liền nhận lấy.”

“ Con ... Con tiện phụ tham tiền này.” Tả Quý đứng bật dậy, giơ chân định đá Lương thị, thấy thê tử ngửa đầu, hai mắt nhắm chặt, không đành lòng, dậm chân một cái, ngửa đầu lên trời, đấm ngực nói:” Bà, bà làm vi phu sau này sao nhìn mặt người ta được nữa, ta cả đời quang minh lỗi lạc, giờ hủy hết rồi, hết rồi …”

“ Lão gia bớt giận, lão gia bớt giận.” Lương thị dập đầu liên hồi:” Lão gia, tất cả là lỗi của tiện thiếp, tiện thiếp sai rồi, khi đó tiện thiếp nghĩ, Trung Nhi nhà ta đã hai mấy tuổi, đám bằng hữu xung quanh đều đứa lớn đứa nhỏ rồi. Trung Nhi nhà ta có thua kém gì ai, nhưng không kiếm được tức phụ, đến năm sau đã là hai tư tuổi, nếu lỡ dở chuyện nối tiếp hương hỏa, tiện thếp không chịu nổi tội, chết cũng thành cô hồn dã quỷ không đâu thừa nhận.”

Tả Quý yếu ớt lắc đầu:” Song không thể lấy đồ của người ta.”

“ Không có, lão gia, là người ta cảm tạ nhà ta cứu nhi tử, tôn tử họ mà.” Lương thị khóc lóc:

“ Người ta đã trả tiền chữa bệnh rồi, nếu còn thu thêm là tham tiền là nhục y đức.” Tả Quý nói tới đây lại nổi giận, cố nén không quát lên:

“ Không, không phải là lão gia thu, là tiện thiếp thu, ông trời có trách phạt, cứ phạt mình tiện thiếp ... Nhưng nhà ta không có tiền, sao kiếm được tức phụ tốt xứng tâm vừa ý, đến cả Tang gia chỉ là nhà bán trà mà còn coi khinh nhà chúng ta, không thèm gả nữ nhi cho, nói gì tới nhà quan hoạn thư hương danh giá.” Lương thị nói tới chỗ thương tâm, bò ra đất khóc nức nở:” Tiện thiếp không còn cách nào khác mới mặt dày nhận lấy, đều là vì hương hỏa Tả gia, chứ tiện thiếp đâu có cần, đâu tham vinh hoa giàu sang. Bao nhiêu năm theo lão gia, khổ cực gì cũng nhận rồi, tiện thiếp đâu than vãn một lời ... Hu hu hu.”

Tả Quý lảo đảo, chỉ thấy đầu óc quay cuồng, đúng vậy nhà mình nghèo tới suýt ra đường, còn làm cao cái gì, ngồi bịch xuống giường, nước mắt cứ thế trào ra, đấm ngực nói:” Đều do, đều do ... Vi phu vô dụng, làm bà khổ cực, là lỗi của ta.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận