Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 845: Ngày hội minh.

Sáng hôm sau, mưa ngớt, nhưng trời vẫn cứ đen như đít nồi, Tả Thiếu Dương không quen thuộc thời tiết Tây Vực, cứ nghĩ nơi này ít mưa lắm, không ngờ gặp cơn mưa to thế này, hơn nữa nhìn trời thi một cơn mưa lớn nữa đang tới.

Mai Đóa đích thân tới giúp Pháp vương mặc trang phục tham gia hội minh, không giúp không được, y phải ăn mặc đúng lễ nghi của Tượng Hùng. Rất phiền phức, Tả Thiếu Dương nhìn hoa cả mắt, một đống vải quấn hết lớp này tới lớp khác, thùng thình luộm thuộm, bên tay phải hở ra, tay trái lại rườm rà, làm y hơi chút là kéo áo, chỉ sợ đi vấp chân ngã.

Lúc Tả Thiếu Dương lên đường thì không mưa, tới tế đàn một cái liền mưa như trút. Trong tế đàn, người tới tham dự đã đông nghịt, lễ đài được lắp mái che nhiều màu sắc sặc sỡ, để tuyên truyền hội minh với Thổ Phồn, quốc vương thậm chí còn cho một phần bách tính vào tế đá, đứng xem từ xa. Bọn họ tất nhiên không có chỗ che mưa, rúm rõ dưới chân tưởng, nghển cổ nhìn.

Tả Thiếu Dương giờ là khách quý của Đa Di, vị trí của y ở gần quốc vương, ngồi bên cạnh còn có vương tử Nang Lực Tư. Đại vương tử mang thương tích tới tham dự lễ kết minh này khiến quốc vương càng bội phục pháp lực của Pháp vương.

Từ đầu tới cuối Nang Lực Tư không nhìn Tả Thiếu Dương, không giao lưu gì với y, thần thái bình tĩnh làm y thầm tán thưởng, vị vương tử này có chút năng lực, không như quốc vương, cái gì cũng để lộ ra ngoài.

Tế đàn hình tròn, chính giữa dựng cán cờ cao, bên trên cắm đầy các loại cờ màu, dưới cán cờ là bàn cung, đặt mấy chậu lớn cùng đồ cúng. Phần chân cán cờ buộc một con trâu, một con dê, một nữ tử, nàng co ro nằm đó, mặt đờ đẫn nhìn vô định.

Phía Đa Di và sứ thần Thổ Phồn ngồi hai bên tế đàn, như hai võ sĩ chuẩn bị lên sân thi đấu, sứ thần Thổ Phồn là ai, Tả Thiếu Dương không quan tâm nữa, kết quả giống nhau.

Một ông già, già lắm rồi, ông ta lẫm chẫm từng bước tới giữa tế đàn, làm Tả Thiếu Dương tưởng chừng gió to một chút là có thể thổi bay ông ta, miệng phát ra ngôn ngữ kỳ dị. Đạt Long Tân giải thích, nói ông ta đang niệm chú, Tả Thiếu Dương gật gù, tức là lời vô nghĩa không ai hiểu.

Thật kỳ lạ, trong tiếng niệm chú trầm bổng của ông ta, mưa tức thì mưa giảm đi rất nhiều, những tiếng xì xào vang lên khắp nơi.

Quốc vương cười to đứng dậy, bên kia sứ thần Thổ Phồn đứng lên, cùng đi tới chính giữa, thi lễ với nhau, căn cứ theo lệnh quốc sư đi tới tế đàn. Trên tế đàn có mấy đại hán lực lưỡng mình trần dắt trâu tới, hắn dùng thừng buộc bốn chân con trâu, trâu ngã xuống, liên tục nhấc đầu lên kêu.

Quốc vương và sứ thần đọc lời thề, đại khái là kết thành huynh đệ, nếu làm trái sẽ như con trâu này.

Nói rồi hai người cùng vung đao lên chặt đầu con trâu, cùng nhau dâng đầu lên bàn cung, từ cổ con trâu không đầu máu tuôn ồng ộc, hòa với nước mưa nhuộm đỏ cả tế đàn. Tả Thiếu Dương rùng mình, không ngờ có kiểu tế tự máu me này.

Tả Thiếu Dương không ngừng nhìn trời, mây đen dày đặc xà xuống rất thấp, mưa nhỏ li ti, xa xa có tiếng sấm, nhưng chưa tới đỉnh đầu.

Trong lòng y sốt ruột, tay trái giấu trong cái áo thùng thình nắm chặt ống kim châm, đây là phương án dự phòng, học thủ đoạn Chân Quyền giết Đỗ Yêm, y có thể giết người một cách lặng lẽ, đây là quân bài tối thượng y luôn che giấu. Từ sau khi thoát chết ở pháp trường, y đã âm thầm khổ luyện đúng một chiêu lấy mạng này, trong vòng mười bước y có thể lấy mạng người. Chỉ cần hành động xong thu lại kim châm là không có chút dấu vết nào, là một thần y, giờ là pháp vương, cơ hội để y gây án càng lớn.

Lúc này sứ thần Thổ Phồn và quốc vương đã chặt đầu con dê, đám đông xung quanh hô hào, ai nấy đều lộ vẻ hưng phấn.

Tả Thiếu Dương nhìn về phía tế đàn, lập tức hiểu vì sao đám người này phấn khích như thế, đó là vì sứ thần Thổ Phồn và quốc vương đã tới bàn cúng, nằm đó là nữ tử chưa tới hai mươi, mặt trắng bệch không còn sắc máu, toàn thân ướt đẫm nước mưa, môi không ngừng mấp máy, có lẽ đang cầu khấn cho bản thân.

Xã hội loài người tuy đã qua thời xã hội nô lệ, vẫn có nhiều thói quen được kế thừa, trong đó là chuyện lấy người làm tế phẩm cúng thần linh, chuyện này không chỉ ở Tây Vực, Đại Đường cũng có. Chỉ khác ở mặt công khai, luật pháp đã cấm dùng người hiến tế, nhưng chuyện đó ở rất nhiều nơi chưa hề chấm dứt.

Tả Thiếu Dương chưa từng thấy chuyện hiến tế người, rất nhiều người người chưa từng thấy, dù sao nó chỉ dùng trong buổi lễ cực kỳ trọng đại. Ai nấy ngẩng cao đầu nhìn, một số quan viên vẻ mặt không đành lòng, nhưng mắt vẫn mở to, như sợ bỏ lỡ chi tiết nào đó.

Mưa đột nhiên trở nên nặng hạt, gió cũng thổi ù ù, sấm chớp nối nhau nổ trên trời.

Tả Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn trời, thành tâm cầu khẩn, vì y không thể làm gì giúp nữ tử kia.

Sứ thần Thổ Phồn và quốc vương bị trận mưa lớn làm gián đoạn nghi lễ, hai người nhìn quốc sư. Quốc sư già giơ gậy lên trời, tuôn ra từng trang chú ngữ chẳng ai hiểu, chỉ về phía cô nương kia.

Vì thế quốc vương và sứ thần mỗi người nắm một tay cô nương đó, kéo nửa người nàng đặt lên bàn cùng, bọn họ đứng hai bên cùng giơ loan đao lên, chuẩn bị chặt đầu nàng.

Tả Thiếu Dương nhắm mắt lại.

Uỳnh!

Một tia chớp chói mắt xẹt qua màn mưa đen kịt, đánh vào giữa đỉnh cột cờ.

Xẹt xẹt ~~~

Đỉnh cột cờ tóe ánh điện, chiếu sang gương mặt trắng nhợt của mọi người, như con rắn độc từ đỉnh cột cờ nhanh chóng truyền tới tế, giống đang há to miệng nuốt lấy quốc vương và sứ thần Thổ Phồn và quốc sư.

Ba người lập tức toàn thân cứng đờ, bốc khói đen, tất cả mọi người đều ngửi thấy mùi thịt nướng.

Ánh chớp thoáng qua rồi biến mất trong màn mưa, không để lại dấu vết gì.

Ba bóng người ngã xuống như cây bị đốn gốc, khói đen nhanh chóng tan đi trong cơn mưa, nhưng ba con người vừa rồi sống sờ sờ đã biến thành ba cục than đen.

Nang Lực Tư liếc nhanh Tả Thiếu Dương một cái, lòng đầy kinh sợ, nhưng không chậm trễ hét lên:" Phụ vương ..."

Hắn xô đổ cái bàn phía trước, loạng choảng chạy lên tế đàn.

Hành động này của Đại vương tử khiến đám đông sững sờ sực tỉnh, cũng gào khóc chạy theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận