Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 296: Đôi tay khéo léo.

Tả Thiếu Dương muốn ngủ nướng, song trong lòng có tâm sự, sao mà ngủ được, chuyện Chúc Dược Quỹ nói cứ ảm ảnh y mãi, chẳng đạo đức giả làm gì, bản thân y đồng ý quá đi. Nhưng dù gì cũng là thanh niên ba tốt sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ, quen quan niệm một vợ một chồng, Tả Thiếu Dương cảm thấy làm thế là không công bằng với Tiểu Muội, tương lai có thể không công bằng với Miêu Bội Lan.

Nhưng mà nếu mình đối xử tốt với cả hai nàng không phải xong à… không, không nên nghĩ thế, Tả Thiếu Dương ôm đầu, đúng là lời ma quỷ mà, chuyện Tả Thiếu Dương chưa từng nghĩ tới, giờ bị một câu của Chúc Dược Quỹ làm bao nhiêu ý nghĩ đen tối sinh ra, bén rễ, lan đi … Chẳng hiểu thế nào, nằm một lúc còn tưởng tượng cảnh ba người nằm chung chăn.

Lăn trái lăn phải một hồi, rốt cuộc thở dài mò dậy, Tả Thiếu Dương không ngủ được nên không cho ai ngủ yên, búng Bi Vàng đang ngủ say một cái, bị nó cắn trả kêu chít chít chạy đi mất mới sảng khoái xuống nhà, đem tờ giấy của Tiêu Vân Phi đi đốt.

Nha đầu Răng Thỏ đó không biết có phải nghiện làm nô tỳ không, chuẩn bị cả nước ấm cho y đánh răng rửa mặt, vô cùng chu đáo. Lần này Tả Thiếu Dương không bới móc bắt bẻ gì, công bằng mà nói Bạch Chỉ Hàn làm rất tốt, không hề ra vẻ đại tiểu thư, giữ đúng phận sự nô tỳ, không xung đột gì với y nữa, Tả Thiếu Dương thấy nếu tiếp tục thế này một thời gian hai nhà nhận ra bọn họ không phát triển tình cảm, kết thúc âm mưu lửa gần rơm này đi là tốt nhất, chỉ là nô tỳ tốt như thế kiếm đâu ra?

Người Miêu gia ai làm việc nấy, mấy đứa bé cũng bị Miêu Bội Lan chỉ huy quét dọn lau chùi, không đứa nào dám vừa làm vừa chơi, trông ra dáng lắm đại tỷ lắm. Trẻ con mà nhốt chúng trong nhà rất khó, mà ngoài kia nhiễu nhương như vậy, không để chúng đi chơi được nên giao cho chúng mấy việc vặt, may là bọn nhóc này giống Miêu Bội Lan, hiểu chuyện sớm, rất nghe lời, khác hoàn toàn cái lũ nhóc bất trị ở thời đại kia.

Thấy cha còn chưa dậy, Tả Thiếu Dương vừa vặn lấy ra nửa củ sâm nhỏ, nghiền thành bột phấn, chế Nhân sâm tứ nghịch hoàn, dùng lúc cần kíp.

Nhân sâm tứ nghịch hoàn có hiệu quả ngay tức thì với người bệnh thất thoát khí huyết nghiêm trọng, có điều tuy không phải là sâm cực phẩm, mà chỉ dùng sâm thường, song giá không phải rẻ, số lượng không nhiều, khi nào cấp cứu mới dùng.

Bận rộn hoàn tất, Tả Thiếu Dương dẫn Bạch Chỉ Hàn tới quán trà Thanh Hương, hôm nay là ngày đầu tiên các nàng chính thức tiếp nhận quán trà, y phải tới xem sao.

Quán trà mở cửa trở lại, Tiểu Muội và Hoàng Cầm lo liệu chuyện kinh doanh, bàn ghế trà nước được bày biện tinh tươm, không khác gì thường ngày, chỉ là Tả Thiếu Dương cảm tưởng hai cô gái có điều gì đó muốn nói với mình nhưng lại không nói ra. Còn Tang mẫu, Tang phụ và Tang Oa Tử đều ở trong phòng ngủ, trừ bữa đầu nếu tới ba cân gạo ra thì bây giờ chỉ nấu có hai lạng gạo, cho nhiều nước nấu thành cháo, mỗi người húp một bát to, bụng ọc ạch, nên nằm tiết kiệm thể lực.

Tiểu Muội và Hoàng Cầm tuy chỉ ăn bánh bao đen, song no bụng. Hai ngày qua phản quân không có hành động gì, quan binh cũng án binh bất động, cho nên những người trong nhà còn lương thực nhàn rỗi vô sự tới uống trà, thực ra mà nói càng những lúc thế này, con người ta càng cố hết sức để mọi việc diễn ra như bình thường, đó là bản năng tự vệ của con người với việc họ không đối diện được, nói là lừa mình dối người cũng được, dù sao quán trà vẫn có kha khá khách.

Hiệu thuốc cũng thế, trừ thương binh và vài người bệnh nặng phải ở lại chữa trị, một ngày cũng có chừng mười người tới khám chữa, nên Tả Thiếu Dương không ở lại được lâu, thấy hai cô gái quản lý quán trà đâu vào đấy thì lại nhanh chóng trở về, thời gian sắp tới có lẽ y sẽ bận bù đầu mấy ngày liền không biết chừng.

Buổi trưa hôm đó Bạch Chỉ Hàn đem một đôi giày mềm ngoài da trâu trong da dê cùng một đôi tu hoa hài da dê đưa cho Tả Quý và Lương thị.

Lương thị cầm hài trong tay, lật đi lật lại, nhìn đường khâu tinh tế gần như không phát hiện ra được, thích vô cùng:” Chỉ Nhi, là cháu làm sao, tay khéo quá, mỗi một ngày một đêm mà đã làm hai đôi giày đẹp thế này.”

Tả Quý dùng hành động để chứng minh ngay, cởi cái giày vải đế bằng của mình ra, đi giày mới vào, đứng dậy bước vài bước, kích cỡ vừa vặn, dễ chịu lại ấm chân, gật đầu liên hồi:” Chỉ Nhi, tay nghề khéo lắm, không tệ, còn hơn phu nhân nhiều.”

Lương thị cười tít mắt:” Đúng đúng, thật hiếm có.”

Bạch Chỉ Hàn cũng cười, nụ cười có phần héo hắt, không sinh khí:” Thái thái thử đi, không hợp thì Chỉ Nhi sửa.”

“ Ừ.” Lương thị ngồi xuống thay giày, lại thêm một tràng lời khen bất tận nữa:

Miêu mẫu cũng tập tễnh tới xem, nói còn khéo hơn ngoài hiệu làm. Miêu Bội Lan thì hâm mộ không thôi, nàng cũng biết may vá, trong người chưa bao giờ thiếu một bộ kim chỉ, có điều hoàn toàn không thể đem so với Bạch Chỉ Hàn được.

“ Thời gian gấp, cho nên Chỉ Nhi mới làm qua loa thôi, viền hoa còn chưa thêu, thái thái thử vừa chân rồi thì đưa lại cho nô tỳ.”

Lương thị cười không khép miệng lại được:” Thế này là tốt quá rồi, nếu còn làm đẹp hơn nữa, ta cất vào tủ không dám đi mất. Trung Nhi nhà ta thật là may mắn, có Chỉ Nhi hầu hạ là phúc cả đời của nó, phải không lão gia?”

Tả Quý gật gù vuốt râu:” Đã làm cho Trung Nhi chưa?”

“ Nô tỳ làm rồi, nhưng thiếu gia nói, làm cho lão gia và thái thái trước thì mới đi.”

Nghe thấy nhi tử hiếu thuận như vậy, Tả Quý rất vui:” Sau này cháu tận tâm chăm sóc cho Trung Nhi là được, giờ nó bận trong bận ngoài suốt ngày, ta chỉ ở nhà nhàn rỗi, lại có phu nhân rồi, không cần cháu lo. Chăm sóc tốt cho thiếu gia, so với thứ gì cũng tốt hơn.”

“ Vâng, thưa lão gia.” Bạch Chỉ Hàn nhún eo thi lễ.

Tả Thiếu Dương thực sự rất bận, dược liệu mang về nhà chất cao như núi, y phải tự tay xử lý tránh bị hỏng, cha y thì chỉ hiểu y mà không hiểu dược, không giúp được gì, ngoài ra bào chế thuốc, còn chạy qua chạy lại hai bên khám bệnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận