Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 233: Chạy nạn.

Trời tờ mờ sáng, chưa ngủ đẫy giấc thì Tả Thiếu Dương bị đồng hồ sinh học cường đại đánh thức.

Suốt một đêm ngủ không yên, y vẫn dùng nghị lực lớn rời giường, nhẹ nhàng xuống thang. Đại Tử, Nhị Tử nằm cuộn tròn trong góc ngủ như con chó con không biết trời đâu đất đâu. Hai đứa này đêm qua náo loạn vậy mà cũng mãi mới dậy, ngơ ngơ ngác ngác. Ra tới đại sảnh, người Cù gia đều ngủ gà ngủ gật, chỉ có Bạch Chỉ Hàn vẫn ngồi nắm tay ngoại tổ phụ, ánh mắt ưu thương làm người ta xót xa trong lòng.

Cô gái này không phải là tiểu thư yểu điệu như bên ngoài, rất cứng cỏi, tiếp xúc không nhiều nhưng Tả Thiếu Dương đã nhận ra Cù gia hoàn toàn dựa vào một mình nàng chống đỡ, có chút thương hại. Nàng cũng chỉ chạc tuổi Miêu Bội Lan, còn nhỏ lắm, tuổi này thời đại kia còn chưa tốt nghiệp cao trung, ngồi xuống ghế, giọng dịu đi nhiều so với trước kia nói chuyện với nàng:” Lão gia tử làm sao rồi?”

“ Vẫn hôn mê, canh năm lại nôn, nhưng không nhiều.” Bạch Chỉ Hàn nhỏ nhẹ đáp, thái độ cũng ôn hòa hơn, trong hoàn cảnh gian nguy như vậy, bản năng sống theo bầy khiến người ta bất giác xích lại gần nhau:

Tả Thiếu Dương bắt mạch, kiểm tra phản ứng thần kinh, rất kém, cơ thể không có cảm giác đau nữa, không biết nói thế nào với Bạch Chỉ Hàn, khẽ lắc đầu đứng dậy, đi tới bên cửa, quan sát cẩn thận một lúc mới mở cửa ra, binh sĩ trên đường đã không còn một ai, rác rưởi không có chút nào, hoàn toàn không có dấu vết họ từng xuất hiện ở đây, hẳn đã tìm được địa điểm lập doanh rồi, không khỏi kính phục quân kỷ của quân Đường.

Cửa tiệm tạp hóa đối diện mở ra, Thái chưởng quầy cùng thê tử nhi tức, nhi tôn đẩy cái xe lớn, bên trên chất đống bao to túi nhỏ cùng nồi niêu xoong chảo.

Tả Thiếu Dương biết nhi tử ông ta chết trận, may kịp để lại đứa cháu trai, thấy họ vội vàng như vậy, tới hỏi:” Lão thúc, mới sáng ngày ra đã định đi đâu vậy?”

Thái chưởng quầy nói gấp:” Rời thành, phản quân đánh tới rồi, nhà cậu không chạy sao?”

“ Không ạ, chắc không có chuyện gì đâu.” Tả Thiếu Dương hạ giọng xuống: “ Lão thúc đừng đi, cháu nghe nói họ muốn lấy lòng bách tính, dù phá thành cũng không lạm sát người vô tội, ngoài kia có khi còn không an toàn bằng.”

Thái chưởng quầy lắc đầu:” Cái bụng no mới nói được chuyện nhân nghĩa, đám người đó sống trong rừng rú, không cày không cấy, lấy cái gì ăn mà làm phản, còn chẳng phải cướp của dân ... Thôi, cậu cứ tin thì tin, nhà lão thúc chạy đây.”

Tả Thiếu Dương hỏi:“ Vậy đồ trong hiệu thì sao, có cần cháu để ý hộ không?”

“ Không cần đâu, cửa hiệu này là của Triệu Tam Nương, ta đã nói với cô ấy không thuê nữa rồi, hàng trong hiệu cũng chuyển nhượng cho người ta, hôm nay họ sẽ tới lấy.” Thái chưởng quầy không nấn ná, nói xong một cái gọi người nhà đẩy xe đi:

Tả Thiếu Dương nhìn theo bóng lưng nhà bọn họ, chỉ biết thở dài, không biết lúc này trong thành có bao người bỏ chạy rồi, chỉ mong họ thoát thân không gặp phải phản quân.

Giờ này mọi khi con phố đã khá tấp nập, mọi người mở hiệu chào hỏi nhau, giờ im phăng phắc, đại thẩm nhà kế thấy y cũng chỉ liếc mắt một cái, không vồn vã nói chuyện như mọi khi nữa, lòng ai cũng nặng nề.

Tả Thiếu Dương đứng thất thần nhìn một lúc đi vào bếp theo thói quen định đi lấy nước, chợ nhớ mẹ con Miêu Bội Lan ngủ trong đó liền dừng lại. Cửa phòng bếp két khẽ một cái mở ra, Miêu Bội Lan đã mặc y phục gọn gàng thường lệ, nở nụ cười như nắng ấm với y.

“ Chào buổi sáng.” Tả Thiếu Dương cảm thấy nếu mỗi buổi sáng thức dậy được thấy nụ cười của nàng thì mình là người hạnh phúc nhất:” Sao muội không ngủ lát nữa, sớm lắm.”

“ Muội luôn dậy giờ này, nước nóng đun rồi, huynh rửa mặt đi.” Miêu Bội Lan đi tới phòng bào chế thuốc, đẩy cửa gọi:” Đại Tử, Nhị Tử, hai con quỷ lười, sáng bảnh mắt rồi vẫn ngủ à?”

Hai chú nhóc rõ ràng là sợ đại tỷ, nghe nàng gọi lập tức ngồi bật dậy như gắn lò xo ở mông, chúng cứ nguyên quần áo ngủ, nên chẳng sửa soạn gì.

Miêu Bội Lan lại quay sang hỏi Tả Thiếu Dương:” Muội đi lấy nước, giếng ở đâu?”

Chả hiểu sao Tả Thiếu Dương cuống lên xua tay:” Muội không biết chỗ đâu, để ta đi gánh nước, muội quét dọn là được.”

“ Không, nước nặng lắm, huynh cứ nói phương hướng đại khái muội sẽ thấy. Hơn nữa khả năng nhà muội không chỉ ở đây một hai ngày, muội nên biết chỗ.”

“ Ừm ... Vậy cũng được.” Tả Thiếu Dương hơi ngần ngừ, nghĩ giờ nhà bếp có mẹ Miêu Bội Lan cùng hai muội muội nàng ngủ, y không tiện ra vào như trước, để nàng gánh nước tốt hơn, gật đầu:” Vậy ta dẫn muội đi, không xa lắm.”

Tuyết ngừng rơi, trời khá lạnh song phần nào quen với thời tiết, Tả Thiếu Dương không tới mức co ro cho tay vào ống tay áo nữa, cũng có thể muốn ra vẻ trước mặt Miêu Bội Lan nên bước chân cũng mạnh mẽ hơn thường ngày.

Lúc trời lạnh thì chỉ mong nó ấm lên một chút, giờ trời ấm lên rồi thì khó chịu, sáng sớm thì sương mù mịt, nắng lên chút xua sương đi thì lại có mưa đổ xuống, mưa to đã đành đi, ít nhất thì còn sạch đường, mưa li ti kiểu này chỉ tổ bẩn, mà đâu chỉ mưa thôi, lại còn có tuyết nữa. Ở cái thời đại mà kinh tế đa phần dựa vào nông nghiệp này, Tả Thiếu Dương có thể hiểu được vì sao Hợp Châu lại nghèo khó rồi.

Tả Thiếu Dương đi trước, Miêu Bội Lan gánh thùng nước theo sau, nữ nhân cùng bối phận không được phép đi ngang hàng với nam nhân, cả thê tử cũng thế. Tả Thiếu Dương không hiểu mấy quy củ nhỏ này, cho rằng nàng ngượng thôi. Hai bọn họ men theo con đường lát đá xanh trơn trượt hướng tới giếng nước ở gần sông.

Ra tới đầu đường liền bị đội quan binh gọi lại, không phải là người phủ nha mà là quân đội đàng hoàng, đầy đủ khai giáp gươm giáo, tay cầm hình vẽ so sánh với Tả Thiếu Dương, đánh giá một lúc nói không phải, xua tay cho họ đi.

Vì không quen biết, hơn nữa mấy người đó trông sát khí đằng đằng, Tả Thiếu Dương không tiện hỏi, không rõ quan binh truy lùng ai, có điều là bắt nam không bắt nữ, vì bọn họ hoàn toàn không nhìn Miêu Bội Lan lấy một cái, để ý thấy nam tử khác đi qua cũng bị gọi lại, đừng nói là lại tìm Phi Thử như người nha môn nhé, chả lẽ ông ta lại táy máy cái gì của quan binh rồi, nghĩ tới đó lắc đầu phủ nhận, quan binh ra trận thì có gì quý giá đâu, lương thực bị đốt rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận