Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 702: Chân tướng miếu Long Thần. (1)

Đám Tả Thiếu Dương còn chưa nghĩ ra được cách gì khả thi, Thanh Lăng Tử thậm chí muốn đợi trời tối lén đột nhập vào miếu Sơn Thần điều tra thì đột nhiên đại môn của miếu Sơn Thần có tiếng động, mọi người quay sang nhìn, chỉ thấy đại môn mở rộng, một đội đạo sĩ đi ra, khom người cung kính. Tiếp đó một lão thái bà tóc bạc phơ, nếp nhăn nhíu lại tới mức chẳng thấy mắt ở đâu, mặc đạo bào thẫm màu, trông tuổi rất cao rồi, bước chân vẫn nhanh nhẹn, hướng về Thủ Thông Tử hỏi:" Dám hỏi vị nào là Tôn Tư Mạc lão tiền bối?"

Ai nấy bất ngờ, trong đầu nảy ra suy nghĩ, lão đạo cô này chẳng lẽ là Long bà? Thủ Thông Tử đi lên thi lễ:" Ta là Thủ Thông Tử, người đạo trưởng hỏi là sư phụ, không biết đạo trưởng xưng hô ra sao?"

Bà già phất cái phất trần, dùng nghi thức Đạo gia đáp lại: " Bàn đạo được người ta gọi là Long bà."

Quả nhiên là như thế, té ra lại là người nhà.

Long bà chỉ đôi phu phụ đi theo phía sau mình:" Trước đó ta nghe hai người này nói, có một vị đạo trưởng có thể đoán được sinh tử của con người, có thể trị được thi chú, lại nghe đạo nhân nghênh khách nói tới lão thần y Tôn Tư Mạc, bần đạo ngưỡng mộ từ lâu, cho nên ra đây nghênh đón."

Bà già này dáng vẻ lời nói đều rất đàng hoàng, không có vẻ gì là giống người đứng đầu đám tà giáo hại người.

Thủ Thông Tử giới thiệu Tả Thiếu Dương:" Đây là sư thúc của ta, họ Tả, y thuật cao minh, có thể chữa trị được thi chứng, không biết có thể để vị lão nhân gia đó cho sư thúc ta chữa trị không?"

Long bà nhìn Tả Thiếu Dương thi lễ, rõ ràng rất tiếc nuối vì không gặp Tôn Tư Mạc, nói:" Đạo trưởng nặng lời rồi, ta chưa bao giờ giữ người ở lại trong miếu. Nếu Tả đạo trưởng có bản lĩnh ấy thì đó là phúc khí của của bách tính, chúng ta vào trong thương lượng, được không?"

Thanh Lăng Tử nói nhỏ với Tả Thiếu Dương:" Thái sư thúc tổ, cẩn thận bọn họ giở trò, lỡ chúng ta vào đó rồi, bọn chúng đóng cửa ...."

Đây là chuyện nên đề phòng, cái Cù Châu này còn quá nhiều thứ kỳ lạ, Tả Thiếu Dương bảo Thanh Lăng Tử, Thanh Diệu Tử ở lại, nếu thấy bọn họ quá lâu chưa ra thì về báo với sư huynh mình, rồi dẫn số người còn lại vào bên trong miếu Sơn Thần.

Đi vào bên trong là một đại viện lớn sân lát gạch sạch sẽ, ở giữa sân ngoài cái đỉnh ra thì không có gì, Long bà không dẫn họ tới chính điện, bên cạnh là sương phòng tiếp khách, vừa vén rèm đi vào không ngờ thấy Ngao đại phu.

Ngao đại phu bộ dạng mệt mỏi, thi lễ:" Tả đại nhân, chư vị đạo trưởng, mời ngồi."

Ngao đại phu sao lại ở nơi ngày, mọi người càng thêm hồ đồ.

Chia ra chủ khách ngồi xuống, Ngao đại phu trầm ngâm chốc lát, hỏi:" Vừa rồi nghe phó tòng báo, Tả đại nhân nói rằng loại bệnh truyền thi này không chỉ truyền qua thi thể mà người sống cũng có thể truyền nhiễm, phải thế không?"

Tả Thiếu Dương biết những lời mình nói sắp tới sẽ có ảnh hưởng quan trọng, gật đầu:" Đúng thế, giữa người sống có thể thông qua ho, nước bọt để truyền nhiễm bệnh. Cho nên bệnh nhân nhiễm thi chú phải được cách ly, không được tiếp xúc với người khỏe mạnh. Các vị giữ ông già đó trong miếu Sơn Thần, ta không biết các vị nhìn nhận bệnh điên ra sao, nhưng ta thấy bệnh điện không phải vấn đề lớn, đó là loại bệnh khiến thần chí bị ức chế, không lây truyền. Cho nên chủ yếu là bệnh thi chú của ông ta, ta lo bệnh này sẽ truyền cho người trong miếu."

Ngao đại phu nhìn Tả Thiếu Dương thật kỹ, đột nhiên đứng dậy vái dài:" Lão hủ nhìn nhầm người, thật có lỗi. Nhưng không biết đại nhân có thực sự chữa được bệnh thi chú không?"

Tả Thiếu Dương vốn không nắm chắc, vì y chỉ biết lý luận chứ chưa từng chữa trị thực sự, nơi này lại không có cả Tây y phối hợp, ở thời hiện đại chuyện chữa trị phế lao bằng Trung y thì trên giấy tờ thôi, nhưng loại tình thế này chỉ có thể tự tin gật đầu:" Ta chữa được."

" Vậy thì tốt quá, xin đại nhân cứu những người đáng thương đó! Lão hủ thay hộ tạ ơn ngài!" Ngao đại phu có chút kích động, thậm chí mắt như muốn khóc, giọng nghẹn ngào vái thật sâu:

Tả Thiếu Dương giật mình:" Chẳng lẽ trong này có nhiều người bị thi chú lắm sao?"

Long bà thở dài:" Tả đại nhân, chư vị đạo hữu, đi bên này, bần đạo dẫn các vị tới một nơi, các vị sẽ hiểu thôi."

Đoàn người Tả Thiếu Dương theo Long bà và Ngao đại phu đi tới hậu viện, cái miếu này chiếm toàn bộ điện tích ngọn đồi rất rộng rãi, nhưng người bên trong không mấy, công trình không nhiều, hoàn toàn không tương xứng với quy mô bức tường bên ngoài. Đi xuyên qua hành lang dài, không ngờ lại thấy bức tường cao nữa, không, phải nói như một tòa thành nhỏ, còn cao hơn tường bên ngoài một trượng, hơn nữa toàn bộ dùng đá đắp lên.

Cánh cửa hậu viện còn vững chắc hơn cả đại môn, bọc sắt xung quanh, bên trên có hai chiếc khóa đồng lớn. Thanh Mị Tử trông cảnh này thốt lên:" Ở đây giam giữ loại dã thú gì mà xây tường chắc như thế?"

Long bà không đáp, gọi người mang thang tới, bọn họ leo thang lên tường thành, trên tường thành ở mặt trọng không ngờ còn có thêm lan can cao ngang hông.

Cứ tưởng thế là bất ngờ lắm rồi, ai ngờ bám lan can nhìn xuống làm người ta giật mình hơn, chỉ thấy phía dưới là viện trong viện, bốn dãy nhà trệt tạo thành một tứ hợp viện, ở giữa còn có đại viện tử, trong đó có mấy chục người ngồi khoanh tròn, miệng lẩm nhẩm gì đó, chính giữa có một bức tượng cao, mặt xanh nanh dài, vô cùng hung tợn, hẳn là sơn thần.

Ngao đại phu thở dài chỉ những người đang ngồi đó:" Bọn họ đều là người bị thi chú đó."

Tả Thiếu Dương không biết phải nói gì, y sớm nhận ra rồi, những người đó trừ lặng lẽ tụng kinh văn, còn thi thoảng dừng lại ho ở mức độ khác nhau.

Ngao đại phu ngửa mặt lên trời, chua xót nói:" Những người bệnh này tới từ bốn phương, tới tìm lão hủ xin chữa bệnh, nhưng lão hủ vô dụng, chẳng thể chữa được cho họ."

Chân tướng thực sự quá bất ngờ, Tả Thiếu Dương hiểu ra:" Ngao đại phu đã phát hiện ra thi chú có thể truyền nhiễm giữa người sống, không giống trong y thư nói chỉ có thể truyền từ người chết sang người sống, nên đem người không trị được này, lấy cớ chọc giận sơn thần để giam trong miếu, tránh truyền nhiễm cho người khác phải không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận