Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 298: Đại quân muốn trưng thu lương thực. (2)

Tả Thiếu Dương lúc này muốn khóc, y dốc hết tiền bạc đi đổi lương thực, kết quả đổi lấy cái họa sát thân, không cam lòng chút nào:” Tin, tin này có thật không, đừng dọa ta nhé, ta nhát gan lắm.”

Phàn Mặt Đen trừng mắt lên: “ Lão tử ăn no rửng mỡ đâu mà đi dọa ngươi, đang đói bỏ mẹ đây này. Tin tức này ta lấy được từ một vị hảo huynh đệ quen với thị vệ bên cạnh Đại tướng quân mới biết được đấy, tuyệt đối không giả được đâu. Đoán chừng sắp trưng lương rồi ... Lão tử có lòng tốt nói với ngươi, ngươi lại không tin. Dù sao cũng chớ nói loạn, nếu không roẹt một đao hai đầu đấy, ta và ngươi đều xong đời.”

Tả Thiếu Dương gật đầu lia lịa:” Đội chính tín nhiệm ta như thế, sao ta đi nói linh tinh cho được? Huynh cứ yên tâm, miệng này đeo khóa đồng rồi.”

“ Vậy thì tốt.”

“ Cơ mà, một đấu lương thì ít quá, chỉ đủ cho người trưởng thành ăn nửa tháng thôi. Ăn hết rồi phải làm sao?”

Phàn Mặt Đen nặng nề nói:” Chỉ hi vọng có thể đánh bại phản quân trong nửa tháng này, nếu không ... Ài.”

Tả Thiếu Dương dò hỏi:” Huynh thấy có khả năng không?”

“ Huynh đệ, ta nói thật nhé ... Không có cơ hội nào đâu, Phùng Lập kiêu dũng thiện chiến, Tiết Vạn Thế trí kế đa đoan, bọn chúng đã lập mưu dồn chúng ta vào đường cùng, khống chế địa lợi, làm gì có chuyện để chúng ta đột vây? Chỉ cần chúng thủ vững hai huyện kia, quân ta dốc toàn bộ binh sĩ trong thành ra cũng không hạ nổi, nói gì tới phải chia quân trông thành.”

Tả Thiếu Dương lần đầu tiên lay động niềm tin tất thắng của quân Đường, dù sao lịch sử chỉ nói đại thể, không đi sâu vào chi tiết, nói đúng hơn là y không rõ chi tiết, rất có thể Hợp Châu thất thủ, sau này Lý Thế Dân mới thu phục lại được thì sao? Phản quân chẳng phải nhân nghĩa gì, vì chiến thắng có thể làm mọi chuyện, vậy phải làm sao bây giờ?

Phàn Đội Chính thấy mặt Tả Thiếu Dương tái dại thì vỗ vai an ủi:” Lần trước quân địch công thành, lang trung khắp thành vậy mà chỉ có ngươi dẫn hai nha đầu lên thành cứu trợ, ta đã bẩm báo lên trên, đoàn chính rất cảm động, nói sự tích thế này phải biểu dương, có điều thời gian qua nhiều chuyện nên chưa có.”

“ Cả chuyện Miêu muội nữa, không xin được thưởng cho muội ấy, ta cũng áy náy lắm, cho nên đem tin này báo cho ngươi hay. Nếu nhà ngươi còn lương thực dư thì bán lại cho ta, cũng là cho huynh trong đội ra, sau này có bị tra ra lương thực dư thì ta đứng ra làm chứng là ngươi bán cho đội ta rồi. Yên tâm, Lão Phàn này là người sòng phẳng, có thể mua lại lương thực của ngươi với giá khi đại quân vào thành, một quan tiền một đấu. Thế nào?”

Tả Thiếu Dương lúc này đầu óc bùng nhùng, chỉ lo bị quan binh lùng ra lương thực thì sao, chắc chắn không thoát được chuyện cả nhà bị bêu đầu giữa chợ rồi, vậy phải bán đi? Nếu trong nhà y có dư vài ba đấu thì bán cũng chẳng hề gì, cơ mà tới mấy trăm đấu lương thực, người ta nghe ngóng một chút biết ngay nhà mình trước kia nghèo tới rớt, lương thực giá cao như vậy, đâu ra mà nhiều như thế? Chẳng may bị nghi ngờ là gian tế phản quân, tích trữ lương thực âm mưu bất chính là rồi đời ... Lúc chẳng bọn họ cần tra rõ cho phiền, chém một đao, vừa trừ hậu họa lại trưng thu được đống lương thực miễn phí, tội gì mà không làm.

Chuyện gán bừa tội cho nhà giàu rồi tịch biên gia sản đã xảy ra rất nhiều lần trên lịch sử, thời bình có, lúc chiến tranh thì càng nhiều tới đếm không xuể. Lúc đó chẳng ai bênh Tả gia đâu, nghe thấy nhà y cất giữ nhiều lương thực như vậy, có khi chết rồi người ta còn xông vào xé xác ấy.

Càng nghĩ càng toát mồ hôi lạnh, nhiều chi tiết nhất thời Tả Thiếu Dương chưa thông, song có một điều khẳng định là không thể nhẹ dạ bán lương thực cho Phàn Mặt Đen, y tận lực giữ bình tĩnh:” Đội chính, cám ơn huynh suy nghĩ chu đáo, tiếc rằng ta có nước mắt cũng chẳng khóc ra được, theo lệnh của Đại tưởng quân, mỗi người được giữ một đấu lương, mà nhà ta ba người vét hết chum hết vại cộng lại chắc gì đã nổi hai đấu bột mỳ ... Chỉ mong các huynh mong chóng đánh bại đại quân, nếu không mọi người sẽ chết hết.”

Phàn Mặt Đen thấy y mặt mày như đưa đám, cũng biết Quý Chi Đường chẳng phải đại hộ, không có lương là bình thường, tặc lưỡi thương hại:” Tiểu huynh đệ, nếu thế phải mau chóng nghĩ biện pháp đi, trận này đánh không phải một hai tháng mà xong được đâu. Còn Bội Lan muội nữa, cũng ở nhà đệ phải không, thế thì không xong rồi, chút lương thực đó cầm cự nổi bao lâu ... Để xem, ta phải nghĩ cách giúp ngươi thôi ... Làm sao, làm sao đây?”

Hắn vừa lẩm bẩm vừa đi, chẳng chào tạm biệt.

Phàn Mặt Đen rất quý Miêu Bội Lan, y sinh ra trong gia đình truyền thống làm quân nhân, rất thích ai võ công cao cường, là nữ nữa thì lại càng hiếm, chỉ tiếc ăn nói không khéo, mỗi lần thấy hắn, Miêu Bội Lan đều tránh như tránh tà.

Tả Thiếu Dương đứng thừ mặt ra đó, Phàn Mặt Đen chẳng có lý nào nói chơi, mà phân tích ra thì thấy tin tức này cũng phù hợp với tình hình. Một khi quân đội hạ lệnh trưng thu lương thực, nhà mình ba người chỉ giữ được ba đấu, hơn hai trăm đấu còn lại phải nộp lên, lỗ vốn chỉ là chuyện nhỏ, e rằng từ đó phát sinh phiền hà mới là vấn đề lớn. Mà vấn đề lớn hơn nữa là nộp lương thực thì còn sống bằng cái gì?

Nếu chỉ là vấn đề tiền và tính mạng thì không khó lựa chọn, nhưng nếu nộp càng dễ chết thì chẳng có gì phải lo nữa rồi.

Ai ngờ có ngày mình lại phải đau đầu vì quá nhiều lương thực chứ.

Phải tính, phải tính, Tả Thiếu Dương hai tay liên tục đấm vào huyệt thái dương ép bản thân không được hoảng loạn, xem nào thêm nhà tỷ tỷ nữa là mười người, sáu người nhà Miêu Bội Lan, được rồi cả nhà Răng Thỏ nữa, rồi Tiểu Muội và Hoàng Cầm, tổng cộng là có hai mươi hai người. Vì có cả trẻ nhỏ người gia, bình quân tính mỗi tháng tốn 20 cân lương thực, vậy tính cao nhất 4 tháng cần 1660 cân lương thực, mỗi đấu là 1.8 cân, tính tròn 149 đấu. Đó là giới hạn cơ bản, tuyệt đối không được phép động vào.

Nhưng mà vấn đề là số lương thực dư ra phải làm sao bây giờ.

Phải bán, đổi thành tiền, không thể để kẹt hết trong tay thế này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận