Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 761: Bệnh dịch lan tràn. (1)

Bên ngoài rốt cuộc cũng yên tĩnh, rất lâu sau, có tiếng gõ cửa:" Tả thiếu gia! Là tiểu nhân, Lão Trang đây."

Tả Thiếu Dương mở cửa, nhưng không cho ai tiến vào, xua hết đàn gà vào phòng, cẩn thận đeo khẩu trang.

Trang lao đầu và mấy tên cấm tốt thấy Tả Thiếu Dương giữ khoảng cách với mình càng sợ:" Tả thiếu gia, bọn tiểu nhân không hề biết họ Đỗ đó nhiễm thi chú, giờ phải làm sao?"

" Đứa bé đi cùng hắn đâu?"

" Hắn mang đi rồi."

Chuyện này không ngoài dự liệu của Tả Thiếu Dương, loại người như Đỗ Kính, giết cha, giết huynh trưởng, giờ ngại gì không dùng chất tử làm con tin.

Tả Thiếu Dương vào phòng phối chế dược thủy, cho bọn họ tiêu độc, dặn:" Mai nếu tên Đỗ Kính đó tới thì đừng mở cửa, bảo hắn ở ngoài, nếu hắn mang đứa bé tới thì giữ lại, đuổi hắn đi. Toàn bộ quá trình phải đeo khẩu trang, không được phép ăn bất kỳ thứ gì hắn mang tới."

“ Phải rồi, giúp ta để ý tình hình ngoài kia, bệnh này lây lan mà hắn chạy khắp nơi như thế, sẽ lây bậy cho nhiều người, ở đâu mặc kệ, nhưng đừng để nơi này nhiễm bệnh, lại lây cho người nhà thì khốn, hiểu chưa? À phải, còn về dặn người nhà các ngươi nữa, làm thứ khẩu trang ra ngoài giống ta thế này này, ra đường là đeo vào, thấy ai ho là tránh xa, nhớ chưa?”

Đám Trang lao đầu luôn miệng vâng dạ.

Tả Thiếu Dương lại sai họ dùng đất lấp chỗ Đỗ Kính vừa ho, rưới nước thuốc lên toàn bộ chỗ hắn đi qua, tuy không cần làm tới mức đó, chủ yếu khiến họ hiểu, thứ này rất nguy hiểm, hơn nữa đề phòng chút đâu thừa.

Đêm đó Tả Thiếu Dương ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau Tả Thiếu Dương thức dậy cũng chẳng biết mấy giờ, trời cả ngày âm u, lớn tiếng chào Triệu Tiền, Tôn Chu cho hai tên cấm tốt đó biết mình vẫn còn sống. Gần đây y đói là ăn, buồn ngủ là ngủ, chẳng phân biệt ngày đêm nữa, dù sao mấy thứ đó giờ đâu quan trọng gì.

Không bao lâu sau bên ngoài có tiếng Đỗ Kính:" Tả Thiếu Dương, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, bỏ qua lần này, không còn nữa đâu. Ta có thể tìm người khác chữa bệnh, nhưng cho ngươi cơ hội, để ngươi ..."

Tả Thiếu Dương miệng chóp chép, vươn vai làm mấy động tác thể dục vô nghĩ, vào phòng chùm chăn lên đầu ngủ tiếp.

Ngủ được một lúc thức dậy, vẫn nghe thấy tiếng Đỗ Kính lải nhải, chẳng bận tâm, đám Nhất Hoàng đã đói kêu ngậu lên rồi, Tả Thiếu Dương lấy gạo cho chúng ăn, nhìn chúng mổ gạo mà vui vẻ, còn bế gà trống Tam Hoàng lên, cho nó ăn trong tay. Tam Hoàng, cái tên thật thú vị, chẳng biết có phải nhờ phúc cái tên không, nó là đứa lớn nhanh nhất, trong khi đám huynh đệ tỷ muội lông toàn màu xám, thì đã xuất hiện những chiếc lông màu sắc đẹp đẽ rồi, chắc chắn sau này sẽ thành một con gà trống uy phong.

Đỗ Kính rất kiên nhẫn hắn nói hình như hơn một canh giờ, Tả Thiếu Dương ngủ no mắt rồi nên chẳng thấy phiền, coi như nghe giải khuây.

Tên đó nói mệt lại mang Đỗ Minh đi.

Tiếp đó mấy ngày, cứ tới sáng là Đỗ Kính lại tới, lời lẽ chỉ có thế, lặp đi lặp lại, Tả Thiếu Dương đâm nghi cái danh tài tử Trường An của hắn, kéo ghế ra ngoài sân đọc sách, ai ngờ nghe hắn lải nhải, đọc sách càng tập trung.

Rồi một hôm Đỗ Kính không tới, Tả Thiếu Dương thất vọng lắm, còn bắc thang lên tường nhìn, nhìn cả ngày không tới, hôm đó y mất ngủ. Giống như quen láng giềng đêm khuya mất ngủ lẹt quẹt đi qua đi lại, đột nhiên một ngày không nghe thấy tiếng đó nữa, bản thân lại mất ngủ.

Nếu tên đó chết trong lặng lẽ thì buồn lắm.

Trưa ngày hôm sau, Trang lao đầu báo có khách tới thăm, chắc chắn không phải Đỗ Kính rồi, nếu không đám Trang lao đầu chẳng thông báo.

" Ai thế?"

" Bẩm thiếu gia, Hình bộ thượng thư Lưu Chính Hội ạ." Trang lao đầu thái độ cung kính:

" Ha ha ha, lão tặc cuối cùng cũng phải tới tìm ta rồi, chẳng phải không sợ chết à, dám đưa cổ vào dao à? Sao lại nghĩ thông rồi, mau mau gọi vào đây, ta muốn gặp." Tả Thiếu Dương mừng lắm, chẳng có ý gì cả, bây giờ tâm thái y đơn thuần là xem trò vui thôi:

Trang lao đầu toát mồ hôi, vị này thật là không sợ đắc tội với ai cả:" Vâng, tiểu nhân đi ngay."

" Khoan, lão tặc này chắc chắn vì nhiễm thi chú nên mới tìm tra xin chữa bệnh đấy, các ngươi phải thực hiện biện pháp phòng ngừa ta nói, nếu không đến khi nhiễm bệnh rồi là rất phiền."

" Vâng, vâng, thiếu gia yên tâm."

Tả Thiếu Dương cài then cửa, bác thang, bế Tam Hoàng trèo lên tường hóng gió.

Qua một lúc, Trang lao đầu và mấy tên cấm tốt tránh xa xa đi theo một người mặc quan phục, là Lưu Chính Hội chứ ai nữa.

Lưu Chính Hội vừa đi vừa ho, ho rất dữ, thi thoảng nhổ đờm vào khăn tay ... Tả Thiếu Dương gật gù, lão già này chú trọng vệ sinh, không như Đỗ Kính, toàn nhổ xuống đất, báo hại đám cấm tốt cứ phải xới đất lấp đi, mùa này xới đất đâu phải chuyện dễ dàng.

Lưu Chính Hội tới cửa, định gõ cửa thì phát hiện ra tên tường có người ngồi, ông ta lùi lại ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tả Thiếu Dương ôm một con gà cười với mình, cảnh tượng rất quái dị.

Nụ cười đó rất chân thành, rất tươi sáng, không hề có chút cảm xúc xấu nào bên trong như căm hận, ghét bỏ, hả hê, cười tươi như là thấy bạn cũ.

Chính vì thế mà Lưu Chính Hội mới thấy bất an:" Tả Thiếu Dương, lão phu lần này tới là có một việc muốn nhờ."

" Ông không cần nói đâu, ta biết rồi, ông bị thi chú cần ta chữa à? Thôi khỏi, ông, Đỗ Kính, Vu lão thái y, ba người các ngươi đồng mưu muốn đẩy Tả gia ta vào chỗ chết, còn ta thì chí nhân chí nghĩa, hôm đó cảnh báo các ngươi, đừng ở lại tang lễ đó, các ngươi không nghe, còn chế nhạo xỉ nhục ta." Tả Thiếu Dương vuốt đầu Tam Hoàng, than:" Ôi xưa nay trung ngôn nghịch nhĩ."

Lưu Chính Hội cũng buông tiếng thở dài, chắp tay vái:" Lão phu sai, lòng hối hận ... Khụ khụ, hôm nay tới đây là để xin lỗi, đa tạ ngươi nhắc nhở, dù ta không nghe theo ... Khụ khụ ..."

Tả Thiếu Dương phất tay:" Được rồi, ta tha thứ, ông cũng khách khí quá, không cần tới đây xin lỗi đâu, thôi, về nhà chữa bệnh đi."

" Lão phu tuổi này rồi, sống đủ lâu, năm xưa ở sa trường vào sinh ra tử, nhiều phen tưởng không qua được, thân già, mắc đủ thứ bệnh, sống tới hôm nay là lãi, khụ khụ ..." Lưu Chính Hội nói chuyện vất vả:

Tả Thiếu Dương sáng mắt, chuyện càng lúc càng vui:" À, hiểu rồi, người nhà của ông bị chính ông truyền nhiễm hả?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận