Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 808: Phiên tăng Tây Vực.

Tả Thiếu Dương nhận lấy thánh chỉ xem, quả nhiên nội dung cơ bản trong đó là lệnh quan viên địa phương phải phối hợp với công việc của y, nếu không coi như kháng chỉ, quyền lực này tương đương với khâm sai đại thần thay hoàng đế tuần thị thiên hạ. Đương nhiên quyền lực của chỉ lệnh này rất hạn chế, bởi không phải thánh chỉ chính thức, ví như muốn điều động quân đội thì phải qua tam tỉnh, có dấu binh bộ, rất phiền phức, thánh chỉ này không làm nổi. Nhưng một chỉ dụ này đủ Tả Thiếu Dương hoành hành địa phương không ai dám gây khó dễ, thế là quá đủ.

Đây thực sự là đặc ân rất lớn, Tả Thiếu Dương vẫn trả về:" Bệ hạ, thảo dân có thứ này cũng không làm gì cả, thảo dân du y thiên hạ là làm hết khả năng thôi, không muốn liên quan gì tới quan viên địa phương."

Chính như thế Lý Thế Dân lại càng yên tâm trao thánh chỉ này cho y:" Trẫm biết thần y như nhàn vân dã hạc, cho nên mới không phong quan, không để thần y phải gánh trách nhiệm gì. Ra ngoài khó tránh khỏi gặp chuyện ngoài dự liệu, thần y không thích rắc rối, nhưng khó tránh khỏi rắc rối tìm tới mình, có thử này chỉ giúp thần y bớt đi chuyện không cần thiết, chứ không quấy nhiễu thần y vân du. Chỉ dùng dự phòng vạn nhất thôi."

Tả Thiếu Dương thấy hắn nói hợp lý, thứ này vạn bất đắc dĩ dùng tới cũng tốt, liền nhận lấy:" Vậy thảo dân đa tạ bệ hạ."

" Trẫm không giữ thần y nữa, bất kể khi nào thần y muốn quay về tàng thư các xem sách, trẫm cũng hoan nghênh."

Tả Thiếu Dương không muốn ở lại cái hoàng cung nguy cơ bốn bề này chút nào, chuyện có thể làm đã làm hết rồi, nhờ thái giám báo cho Tiêu Vân Phi sau đó rời hoàng cung về lại căn nhà ở phường Thanh Long.

Mấy ngày tiếp đó Tả Thiếu Dương ghé thăm một vài vị trưởng bối như huynh đệ Chân thị lão thần y, cùng hai ông cụ thỉnh giáo phương pháp châm cứu phục hồi cho Tang Oa Tử, muốn hỏi thêm xem có cách nào tốt hơn giúp hắn không. Ngoài ra còn tới thăm Chúc Dược Quỹ, Tả gia mang ơn ông rất nhiều ... Lại bỏ một ngày hóa trang tới y quán Xích Cước, nơi đó hoạt động rất tốt, quả thực đúng theo mong muốn ban đầu của y.

Mấy ngày đó cũng để Đỗ Minh về thăm nhà, về Hợp Châu, đi ngựa cũng mất năm bảy ngày, đi xe thì chừng nửa tháng, đi xa một chuyến không phải chuyện đơn giản, còn cần chuẩn bị.

Cả ngày đi mua sắm, về nhà thì trời đã muộn, hai sư đồ ngủ một giấc, sáng hôm sau chuẩn bị nấu cơm ăn một bữa no rồi lên đường thì có người gõ cửa.

Đỗ Minh đi ra mở cửa, bên ngoài là một lão giả gầy gò, trời nóng như thế mà đầu quấn khăn, mặc áo trông rất lạ, nửa cánh tay tháo ra, buộc ở bên hông, trên vai đeo cái ruột tượng căng phồng.

Sau ông ta còn có bốn người trẻ tuổi, ba nam một nữa, vẻ mặt khẩn trương nhìn ngó xung quanh.

Đỗ Minh thấy họ không giống người Trung Thổ cho lắm, liền cảnh giác, lấy chân chống cửa:" Các ngươi tìm ai?"

" Xin hỏi tiểu ca, Tả Thiếu Dương tiên sinh có phải ở nơi này không?"

Giọng người đó không lưu loát nhưng lời nói khách khí, Đỗ Minh vẫn hỏi:" Ngươi là ai, tìm sư phụ ta làm gì?"

Lão giả gầy gò đó nghe vậy thì cười tươi roi rói:" Thì ra tiểu ca là cao đồ của Tả tiên sinh, thất kính thất kính. Lão nạp tới từ Tây Vực, ngàn dặm xa xôi tới đây bái phỏng tôn sư, xin tiểu ca giúp cho, báo hộ lão nạp một tiếng."

Đỗ Minh vừa nghe là người xuất gia, sắc mặt liền hòa hoãn hơn:" Mời đại sư đợi một chút, ta đi thông báo."

Tuy vậy nó vẫn cẩn thận đóng đại môn lại.

Tả Thiếu Dương đang đốt bếp nấu cơm, lòng lấy làm lạ, lạt ma Tây Vực tới tìm mình à, mình đã bao giờ quen biết gì họ đâu, tới cầu y sao?

Đi nhanh khỏi bếp, Tả Thiếu Dương tới cổng chắp tay:" Ta là Tả Thiếu Dương, các vị đại sư tìm ta có chuyện gì?"

Lão giả béo vội chắp tay:" Té ra tôn giá là Tả tiên sinh, thật tốt quá, sư huynh đệ chúng tôi có chuyện muốn thương lượng với ngài."

" Ồ, chuyện gì?"

" Chuyện này vài ba lời không nói rõ, liệu có thể ..."

Tả Thiếu Dương nghĩ người ta tận Tây Vực xa xôi chạy tới đây, hẳn phải là chuyện quan trọng, cứ nghe đã xem sao liền nghiêng người sang mời họ vào đại sảnh, chia chủ khách ngồi xuống.

Lão giả béo cẩn thận hỏi:" Xin hỏi có phải trước kia Tả tiên sinh ở Hợp Châu?"

" Đúng thế, đó là quê của ta."

Mấy người kia nhìn nhau gật đầu, sắc mặt khẩn tưởng, Tả Thiếu Dương chẳng hiểu, quê Hợp Châu thì làm sao?"

Lão giả béo lại hỏi:" Ở Hợp Châu là chùa Thanh Phong, phương trượng Trí Không, tiên sinh hẳn biết."

" Biết chứ, ngôi chùa đó cách nhà ta không xa, tuy hơi sập sệ một chút, nhưng phương trượng Trí Không phật pháp tinh thâm, ta thường tới đó trò chuyện với ông ấy."

" Tốt quá tốt quá, chúng tôi vừa từ Hợp Châu tới, trước đó có bái phỏng Trí Không đại sư, ông ấy nói trong tay tiên sinh có viên Phật châu ngũ nhãn lục thông, có đúng thế không?"

Tả Thiếu Dương giật mình, khi đó Hợp Châu còn chiến loạn, y lên Quỷ Cốc Phong tìm thuốc, gặp được tên tà tăng Liễu Thiện, ông ta tu một loại phép thuật tà ác, dùng tim người tế tà thần. Cho nên lợi dụng chiến loạn đói kém, lừa người ta lên núi, xúi bẩy họ giết nhau, người còn lại cuối cùng là kẻ tà ác nhất, ông ta sẽ lấy tim tế tà thần. Cuối cùng bị Tả Thiếu Dương dùng kế vạch mặt, Liễu Thiện tự sát thân vong.

Phật châu Liễu Thiện đeo ở cổ chính là ngũ nhãn lục thông, Tả Thiếu Dương khi xuống núi mang theo, khi về thành từng tới chùa Thanh Phong hỏi Trí Không. Trí Không nói thứ này dùng một quả vô cùng hiếm có ở Tây Vực làm thành, là pháp khí của giáo phái thần bí ở Tây Tạng, dùng thứ này tu luyện có thể gia tăng pháp lực, là chí bảo trong giáo.

Giờ đám người này từ Tây Vực tới hỏi thăm về nó, chẳng lẽ liên quan đến tà giáo giết người tu luyện kia?

Chuỗi phật châu đó được Tả Thiếu Dương vì tò mò mang theo người một thời gian, sau không thấy nó có gì đặc biệt nên cất ở trong rương phòng ngủ. Tiếp đó bẵng đi nhiều năm, y quên mất rồi, từ kinh thành tới nước Oa, từ nước Oa về Hợp Châu, không hề qua đây, nên chuỗi vòng hẳn vẫn ở trong rương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận