Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 120: Đâu lại vào đó.

Trước khi đi ngủ, Tả Thiếu Dương lấy cái áo Tang Tiểu Muội làm cho ra, nhìn thấy ngay lập tức là bông hoa nghênh xuân, cánh hoa mềm mại như thật.

Đưa tay sờ bông hoa, từng đường thêu cực nhỏ gần như không thấy, có thể thấy nàng phí nhiều tâm huyết, Tang Tiểu Muội là cô gái điệu đà, váy áo của nàng thường kết nơ hoa rất đẹp, trong phòng nàng cũng cắm hoa nghênh xuân, hẳn đây là thứ hoa nàng thích nhất. Bông hoa này thêu đúng ở ngực trái, chẳng lẽ nàng ám chỉ mình luôn để nàng trong tim.

Tả Thiếu Dương nhìn xung quanh áo, có thuê hoa cát tường đại biểu bách niên hòa hợp, ý tứ càng không nói thêm, lòng càng loạn, Tiểu Muội là cô nương dám yêu dám thể hiện, tính cách này gần giống với cô gái thời hiện đại, Tả Thiếu Dương cũng thích nàng, nhưng vẻn vẹn chỉ là thích thôi.

Nghĩ một lúc vẫn quyết định mặc vào người, không rộng không chật, hết sức vừa vặn, cho thấy tay nghề nữ công của Tiểu Muội rất tốt, không cần đo đạc, chỉ ước lượng bằng mắt mà chuẩn xác như vậy. Bông tơ lót bên trong rất dày, mặc vào ấm hẳn người. Có thứ này đêm ngủ ngon lành rồi, dù có ra hậu viện nhà nàng hóng gió với Chúc lão đầu cũng không tới mức rúm ró cả người nữa, ai đời một ông già thì ngồi hiên ngang còn thanh niên trai tráng như con gà rù, mất cả mặt.

Mặc quần áo đầy đủ vào, quỳ trên giường thu thập chăn đệm, dưới gối là một cái khăn tay, ánh mắt Tả Thiếu Dương trở nên ôn nhu, nhẹ nhàng mở ra xem, trong đó chẳng phải bảo bối gì, chỉ có nửa cái bánh bao.

Khá lâu rồi, may mà trời lạnh nên cái bánh chưa bị hỏng, nhìn nó, Tả Thiếu Dương nhớ tới Miêu Bội Lan, trước mắt hiện lên vóc dáng nhỏ nhắn mà khỏe khoắn của nàng, trên môi chưa bao giờ tắt nụ cười, mấy nốt tàng nhang ở mũi và toàn thân mang mùi hương cỏ non.

Tả Thiếu Dương bất giác mỉm cười, sờ cái áo chẽn trên người, gấp cái bánh bao lại, đặt bên gối, cởi chiếc áo chẽn ra, nhìn đóa hoa nghênh xuân thêu ở tim, cẩn thận gấp nó lại, đặt ở ván gỗ cuối giường, lấy mấy cuốn sách y chép cho cha đặt lên, thở ra một hơi dài.

Đêm đó Tả Thiếu Dương ngủ lại bị lạnh rên hừ hừ, sáng sớm ngáp ngắn ngáp dài lấy thùng đi sách nước, lại gặp Tang Tiểu Muội và Hoàng Cầm, hai nàng luôn đi lấy nước sớm nhất.

Xung quanh không có ai, Hoàng Cầm cười gian xảo nói:” Này, áo Tiểu Muội may cho ấm áp chứ hả?”

Tả Thiếu Dương không tiện nói mình vốn mặc áo rồi, vì nghĩ tới Miêu Bội Lan cho nên lại cởi ra, đành phải nói dối:” Rất vừa, rất ấm, cám ơn cô nương.”

“ Tiểu Muội mấy đêm không ngủ mới làm xong đó.”

“ Tẩu tử.” Tang Tiểu Muội thẹn đỏ mặt, đẩy Hoàng Cầm một cái:

“ Trời ạ, áo cũng dám tặng rồi, còn xấu hổ gì nữa chứ.” Hoàng Cầm cười hì hì:” Cám ơn chưa đủ đâu nhé, phải cảm tạ thế nào đây?”

Tả Thiếu Dương này cứ làm người ta cuống:” Vậy ta giúp cô nương gánh nước.”

Tang Tiểu Muội rối rít xua tay:” Không cần, muội và tẩu tử gánh nước quen rồi, huynh bận rộn tuần y, đừng làm lỡ việc.”

“ Không bận tới mức đó, gánh nước cho muội xong về mở cửa vừa vặn.”

“ Thật sự không cần mà.” Tang Tiểu Muội dậm chân, nói như muốn khóc: “ Nếu huynh làm thế, người ta sẽ chửi mắng sau lưng muội đấy.”

Tả Thiếu Dương sực tỉnh, tuy triều Đường tương đối cởi mở, song dù thế nào vẫn ở trong hoàn cảnh lẽ giáo phong kiến trói buộc, mình là nam tử trưởng thành giúp cô nương gánh nước về, người ta nhìn thấy ắt sẽ thầm nói Tang Tiểu Muội không giữ phụ đạo, dụ hoa gọi bướm, làm bại hoại gia phong, danh tiết hỏng hết.

Lại làm sai rồi, y gượng ngập hỏi:” Vậy ta giúp muội làm gì đây?”

“ Không cần, huynh chiếu cố tốt chuyện làm ăn trong nhà là đủ.” Tang Tiểu Muội hàm ý sâu xa:

Câu này lời ngoài ý trong, ngẫm nghĩ một chút hiểu, Tang Tiểu Muội hẳn rõ nhà nàng không tỏ thái độ về cuộc hôn nhân bọn họ do Quý Chi Đường quá nghèo, nàng muốn mình chiếu cố tốt chuyện làm ăn, là để chuyện hôn sự sớm được hoàn thành, điều này khiến y càng rối rắm.

Gánh nước, quét dọn nhà cửa, mở hiệu, Tả Thiếu Dương cũng sửa soạn hòm thuốc, phướn đặt lên bàn, nhưng cha y dậy lại nói hôm nay không đi tuần y nữa, ở nhà khám bệnh. Lần trước có 5 người bệnh tới, đang lúc thế này mà bỏ đi, khách lại mất hết, hơn nữa ông già rồi, tuy không thể hiện ra, nhưng trèo đèo lội suối khám bệnh, tối về luôn cần thê tử đám bóp cho.

Có điều liên tiếp hai ngày sau đó, người khám bệnh rất ít, tổng cộng có năm người tới, trong đó hai người chỉ mua thuốc, chẳng kiếm được mấy, lại thua lỗ rồi.

Cứ tiếp tục như vậy không được, mức độ nhất định đả kích lòng tin của Tả Quý, ông suy nghĩ, vẫn nên tiếp tục tới thôn trại làm linh y. Ít nhất nhìn số tiền làm linh y tới gian qua, lúc nào cũng lãi. Dù sao thì tới 15 cũng chẳng thể gom đủ tiền trả nợ rồi, đến lúc đó bị đuổi ra khỏi nhà vẫn đi làm linh y, thôi thì tiếp tục làm cho quen thuộc.

Không còn cách nào khác, hai cha con lại phải sách rương thuốc lên đường, quả nhiên làm linh y mấy ngày, lợi nhuận hôm nào cũng giữ ổn định mức 20 đồng. Tả Thiếu Dương ngày nào cũng chạy tới chỗ Đổng Mập hỏi tình hình bán bột tử thạch anh, cho dù ông ta nhiệt tình tiến cử, nhưng người mua đều ngần ngại thứ thuốc mới không rõ công hiệu.

Thời gian trôi qua từng ngày không gì níu giữ được, hạn ngày 15 tháng Giêng tới mỗi lúc một gần rồi, tuy trong nhà đã xác định sau này đi làm linh y không lo chết đói, song tinh thần mọi người đều kém.

Có lẽ tin vui duy nhất là Bi Vàng lớn rất nhanh, đã rời ổ chạy ra ngoài rồi.

Tả Thiếu Dương vẫn đập quả nghiền nước cho nó ăn, nhưng Bi Vàng không ăn nữa, mắt nhìn nhân quả một cách thèm thuồng.

“ Mày muốn ăn nó?” Tả Thiếu Dương đoán:

Vừa đưa nhân hạt thông tới gần, nó vươn tay ra, ôm lấy gặm ngon lành.

Tả Thiếu Dương mừng lắm, lấy số nhân chưa kịp nghiền nước xếp dọc xà ngang nhà, Bi Vàng thoăn thoắt leo cột nhà lên ăn, ăn hết, nhìn cái nhìn thấy nhân khác bên kia, lấy đà phóng sang như tia chớp vàng. Nhìn nó ôm nhân thông mắt đảo quanh như ăn trộm, miệng thì nhấm liên hồi trông cực kỳ buồn cười, làm Tả Thiếu Dương cười ha hả.

Chợt này ra một ý, Tả Thiếu Dương chỉ vai mình, nói:” Bi Vàng, nhảy lên vai tao đi.”

Bi Vàng đương nhiên không hiểu, nó ăn hết nhân quả rồi, nhìn Tả Thiếu Dương kêu loạn lên. Tả Thiếu Dương đặt nhân quả lên vai, Bi Vàng mắt sáng lên, nhưng xa quá, không dám nhảy, chuyển từ xà nhà sang bàn sách, rồi tới giá bút, vẫn không nhảy được, kêu chít chít liên hồi.

Tả Thiếu Dương đưa tay ra, Bi Vàng tung mình lên bàn tay y rồi chảy dọc theo cánh tay lên vai, hai cái chân nhỏ ôm nhân quả tống vào mồm, vèo cái ăn hết, lại nhìn Tả Thiếu Dương.

Có trò chơi mới đặt nhân quả khắp nơi, Bi Vàng chạy lung tung, có chỗ xa quá vẫn liều nhảy, suýt ngã từ trên xà tầng hai xuống, may mà Tả Thiếu Dương luôn để ý nó nên vươn người đón kịp, đến y cũng toát mồ hôi, gõ đầu nó một cái:” Đồ tham ăn không cần mạng.”

Bi Vàng rất tủi thân, là ai đi đặt đồ ăn toàn ở nơi ngặt ngèo như vậy, còn trách người ta?
Bạn cần đăng nhập để bình luận