Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 518: Ba vị thần y. (2)

“ Vậy thì khó rồi.” Tả Thiếu Dương không đánh giá con người vì điều đó, trên đời mỗi người mỗi chí, người ta lòng ở sĩ đồ, không thể cưỡng cầu người ta đi phục vụ bách tính, như Tiêu Vân Phi, ông ta cướp của nhà giàu chia cho chùa miếu, đừng mong ông ta chia cho người nghèo. Hoặc như y, chỉ thích tiêu dao tự tại, thích kiếm tiền, chẳng thể bắt y vì vinh diệu gia tộc mà đi làm quan.

Chỉ có điều Tả Thiếu Dương không có bệnh nan y, không có tiền để gặp Chân Quyền, chẳng phải quan viên gặp Chân Lập Ngôn, ôm hi vọng cuối cùng hỏi:” Vậy còn Tôn lão thì thế nào?”

“ Tôn lão thì khác hẳn, cứ cưỡi con lừa đi khắp nơi, ai xin khám bệnh thì khám người đó, bất kể là bách tính hay đạt quan hiển quý, thậm chí phu phen tẩu tốt, nô tỳ tiện dịch, có bệnh là chữa, có tiền trả tiền, không tiền hái cỏ tươi cho lừa ăn cũng được. Bách tính sùng bái vô cùng. Chỉ tiếc là không dễ tìm, ông ấy ít khi ở nhà, nếu tìm được thì khám bệnh hay thỉnh giáo y học đều được, rất là kiên nhẫn.”

Không hổ danh là Dược vương, Tả Thiếu Dương kích động vô cùng, chỉ hận không thể gặp Tôn Tư Mạc ngay lập tức, đứng bật dậy:” Đào chưởng quầy, nhà Tôn lão ở đâu?”

Đào chưởng quầy thấy Tả Thiếu Dương sốt sắng như thế thì cười to:” Ha ha ha, muốn gặp Tôn lão phải xem cơ duyên, ông ấy ở phường Sùng Nhân ngay ngoài Đông thị góc tây bắc ấy, Tả công tử tới đó hỏi, ai ai cũng biết.”

“ Đa tạ Đào chưởng quầy, sau này cần thuốc ta nhất định tới đây.” Tả Thiếu Dương cáo từ.

Mặc dù Bạch Chỉ Hàn cũng nghe danh ba vị đó, nhưng vẻn vẹn chỉ là biết vậy thôi, nhận thức không đủ sâu, thấy Tả Thiếu Dương nóng lòng như vậy, tò mò hỏi:” Thiếu gia, ba vị danh y đó lợi hại như vậy à?”

“ Đương nhiên.” Tả Thiếu Dương mặt bừng bừng vì hưng phấn:” Hi vọng được gặp họ xin chỉ giáo.”

Bạch Chỉ Hàn ngẫm nghĩ:” Tôn Tư Mạc hành tung phiếu hốt không thể tìm, Chân Lập Ngôn thì quan lớn, vậy chỉ còn Chân Quyền mở y quán gần đây, hay ta đi xem sao.”

“ Ta cũng nghĩ thế, đi nào.” Tả Thiếu Dương vừa đi vừa hỏi đường, đi qua Tế Thế đường, dược hành này nằm giữa ngã tư, hai mặt phố luôn, khách ra vào nườm nượp, tuy Chúc Dược Quỹ có tiến cử, nhưng không tiện lỗ mãng tới như vậy, nên tạm bỏ qua:

Bọn họ xuyên qua biển người rời Đông thị, lần này không có thứ gì kìm chân Tả Thiếu Dương được, tới một tiểu khu, đường xá sạch sẽ, nhà không lớn, nhưng đều đặn chỉnh tề, từng viện tử nho nhỏ, trông rất hài hòa thích mắt.

Không cần hỏi cấm tốt canh cửa phường, vì dễ dàng nhìn thấy tấm chiêu bài lớn ghi "Chân Thị y quán". Người mở y quán Hợp Châu thường không làm biển hiệu quá phô trương, nhưng ở Trường An này thì khác, thế mới đúng chứ, ví như ngươi bán rau ấy, không đứng lên mà rao, ai biết ngươi bán hay là đem rau ra phơi nắng? Người Trường An suy nghĩ thật thoáng, nếu là Tả Thiếu Dương có khi y đặt biển ngay cổng thành, vẽ bản đồ chỉ dẫn đàng hoàng.

Tấm biển này làm bằng gỗ Kim ti nam mộc, nền xanh chữ vàng, bốn góc đều có hoa văn mây tinh xảo, nếu như nhìn kỹ hơn thì ở chính giữa, bên trên bốn chữ lớn có con dấu "Trinh Quan ngự bút chi bảo". Nói cách khác, bốn chữ này chính là do Đường thái tông Lý Thế Dân đích thân viết. Từ Đó có thể thấy được địa vị hiển hách của Chân gia ở Đại Đường. Sử sách còn ghi chép, khi Chân Quyền 103 tuổi, Đường thái tông đích thân tới nhà thỉnh giáo đạo dưỡng sinh.

Tả Thiếu Dương đi tới cửa, thò đầu nhìn vào trong, đại đường cao lớn sáng sủa rộng rãi hơn cả Huệ Dân Đường, tủ thuốc sát tường cao gấp đôi người ta, hỏa kế bận rộn bắc thang lấy thuốc, chạy qua chạy lại, tập nập như dược hành chứ chẳng phải y quán.

Hai người đang ngó nghiêng thì bên trong có một lão phụ chạy ra, cháy là người nhà của lão giả trúng nắng khi nãy, nhún eo thi lễ với Tả Thiếu Dương:" Công tử tới rồi, đa tạ công tử nhắc nhở, Chân đại phu cũng nói, bệnh này không thể dùng sanh mạch tán, cùng dùng châm cứu, nếu không có công tử thì hỏng việc rồi."

“ À, lão bá đó không sao thì tốt rồi.” Tả Thiếu Dương mừng rỡ hỏi vội:” Chân đại phu có nhà không?”

“ Có, vừa rồi còn chẩn bệnh cho tứ thúc nhà này mà.”

“ Ông ấy ở đâu, dẫn ta vào xem được không?” Tả Thiếu Dương gần như đưa tay giữ cho tim khỏi nhảy ra ngoài, không có thể gặp dễ thế:

“ Công tử đi bên này.”

Lão phụ dẫn Tả Thiếu Dương đi vào trong, qua đại sảnh, nơi này chia thành nhiều gian nhỏ, mỗi gian có vài cái giường, đều có bệnh nhân nằm, mấy người mặc trường báo đang xem bệnh, thay thuốc đủ loại, không khác gì một bệnh viện cỡ nhỏ.

“ Chân đại phu, đây chính là vị công tử hảo tâm mà lão thân kể.” Lão phụ đi tới sau một lang trung mặc trường bào, nói nhỏ:

Lang trung kia quay lại, người này tuổi bốn năm chục, râu còn đen, tuyệt đối không thể là Chân Quyền được, Tả Thiếu Dương vẫn chắp tay hỏi:” Xin hỏi các hạ có phải là Chân thần y?”

Người trung niên đó mỉm cười:” Đó là gia phụ, bỉ nhân xếp thứ ba, tên là Chân Tế.”

Chân Quyền tổng cộng bốn nhi tử, đều học y, lần lượt lấy tên là "Huyền Hồ Tế Thế", điều này Tả Thiếu Dương cũng biết.

Tả Thiếu Dương ôm chút hi vọng nhỏ nhoi nói:” Tại hạ từ phương xa tới, xưa nay vô cùng ngưỡng mộ lão thần y, không biết có được may mắn bái phỏng một lần không?”

“ Ồ, rất xin lỗi, nếu không phải thân bằng hảo hữu thì gia phụ không gặp khách bái phỏng. Nếu công tử muốn đưa điệp thư cầu tiền, mời đặt ở phía trước, sẽ có người chuyển cho gia phụ.”

Tả Thiếu Dương buồn bã nói:” Chân đại phu hiểu lầm, ta không phải người tham gia khoa cử, chỉ mộ danh mà tới thôi. Nếu Chân lão thần y không rảnh gặp, vậy xin cáo tử.”

“ Công tử khoan đi đã, xin hỏi quý tính đại danh.”

“ Không dám, tại hạ họ Tả, tên Trung, tự Thiếu Dương, nhà ở Hợp Châu, gia phụ mở hiệu thuốc tên Quý Chi Đường, vì thế từ nhỏ đã biết tới danh tiếng Chân lão thần y, luôn muốn gặp một lần.”

“ A, thì ra là Tả công tử.” Chân Tế chắp tay nói:” Nghe đại thẩm đây nói, công tử lúc nãy ngăn bọn họ dùng sanh mạch tán cứu người, mà phải dùng châm, bỉ nhân rất hiếu kỳ, không biết công tử dùng châm vào các huyệt đạo nào?”

Xưa nay trong trung y ít ai dùng châm chữa trúng nắng, Tả Thiếu Dương biết thế đáp:” Đầu tiên là đại chuy, khúc trì, thứ đến là huyệt thần môn, giao cả, đồng thời cả huyệt thần quyết.”

Chân Tế ngẫm nghĩ một lúc gật đầu:” Công tử tuổi trẻ y thuật cao thâm, thật hiếm có, dù không phải người tham gia khoa cử, nếu có lý luận hay cũng có thể để lại điệp thư cùng địa chỉ liên hệ. Bỉ nhân chuyên môn chuyển gia phụ dùm. Bỉ nhân đang bận khám bệnh không thể tiếp lâu, xin công tử tùy tiện.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận