Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 778: Ngày tháng còn lại. (2)

Đỗ Minh là đứa bé đọc sách rất nghiêm túc, không qua loa hời hợt n hư thế, nó chạy đi lấy bút, nghiên mực, vừa lật sách, vừa quỳ gối viết chữ. Rất lâu sau nó hoàn thành công việc của mình, vỗ bàn:" Một cuốn sách mà sai những mười mấy chữ, không chấp nhận được."

" Đưa thúc xem nào." Tả Thiếu Dương đọc không ít sách, mấy thứ tạp văn viết sai chữ thường thấy, chứ Tứ Thư Ngũ Kinh thì rất hiếm, nhận lấy sách từ Đỗ Minh, hỏi:" Những chỗ nào?"

" Đây, đây, còn đây nữa ạ ..."

" Sao cháu biết là sai?"

" Cháu bốn tuổi đã được cha cháu dạy đọc thuộc rồi, tất nhiên là biết." Đỗ Minh tự tin nói:

Tả Thiếu Dương không hoải nghi, y nhiều lần kinh ngạc vì thằng nhóc này rồi:" Hay sách cháu đọc là phiên bản khác."

" Cùng bản in Ngũ Đức năm thứ năm." Đỗ Minh khẳng định chắc nịch:

Tả Thiếu Dương lấy làm lạ, nếu cùng là một bản in ra thì không thể nào có chuyện sai được.

Trước khi có kỹ thuật in chữ rời, in sách hao phí cực lớn, chỉ triều đình hoặc những đại hộ mới có khả năng thực hiện. Khắc một tấm bản in đã tốn kém, thế nên sẽ kiểm tra rất kỹ, là chuyện tỉ mỉ cầu kỳ, họa hoằn có thể in sai một chữ, sai mười mấy chữ thì vô lý. Luận Ngữ có nhiều bản, nhưng ở thời đại khác nhau, mọi người có cách giải thích khác nhau, chứ cùng một năm, không thể nào có hai bản in.

Tả Thiếu Dương gập cuốn Luận Ngữ lại, không ngờ chính là cuốn lấy trong thư phòng Đỗ Yêm, y từ bỏ khám phá bí mật trong đó rồi, coi như cuốn sách thường, nên Đỗ Minh mới có thể tùy ý lấy đọc.

Chẳng lẽ là ...

Tả Thiếu Dương xem thật kỹ, nhất là ở những chữ sai, xếp đi xếp lại, cuối cùng được hàng chữ tương đối có ý nghĩa, trên cây tùng ở giữa vách núi mé phải cách Y Vân Tự trên Hoa Sơn Song Tuyết Phong ba trăm bước.

Ghép ra được rồi Tả Thiếu Dương đứng bật dậy, trái tim cũng nảy theo, chẳng lẽ đây là nơi giấu bảo tàng của Đỗ gia.

Ý nghĩ này ra trong đầu chỉ khiến y hưng phấn một thoáng, tìm ra thì sao nào? Ngày chém đầu của y sắp tới rồi, có đi đào được đâu. Bí mật này có thể tiết lộ cho Miêu Bội Lan, nếu là đúng sau này, có thể dùng làm nhiều việc, tiền tài thời đại nào cũng là thứ hữu dụng.

Tả Thiếu Dương đốt tờ giấy đi, dặn Đỗ Minh:" Chuyện này đừng nói với ai, hiểu chưa?"

Đỗ Minh hoàn toàn chỉ coi là chữ in sai, chẳng để ý, nghe Tả Thiếu Dương nói vậy thì gật đầu.

Đêm hôm đó Tả Thiếu Dương đem bí mật này nói với Miêu Bội Lan, nàng chỉ khóc, vì đây không khác gì di ngôn của Tả Thiếu Dương.

" Ca, đừng bỏ lại thiếp ... Cầu xin chàng, nếu chết, hay để thiếp chết cùng chàng, đừng bỏ lại thiếp cô độc một mình, cầu xin chàng ..."

Cả đêm Miêu Bội Lan liên tục lẩm nhẩm những lời đó, đên lúc thiếp đi cũng nắm chặt tay y, trong mơ vẫn lẩm bẩm, làm lòng Tả Thiếu Dương như dao cắt.

Lại qua vài ngày nữa, chuyện cần tới cũng phải tới rồi.

Đại môn đột nhiên mở rộng, rồi rất nhiều giáp binh kéo tới, bao vây chặt lấy tiểu viện tử của Tả Thiếu Dương, phải tới mấy lớp, tiếp đó lại có một đám thị vệ đại nội kéo vào. Cuối cùng là La công công cầm quyền trục màu vàng xuất hiện, mặt lạnh như tiền, hô:" Tả Thiếu Dương tiếp chỉ."

Miêu Bội Lan mặt trắng bệch, nàng cầm chắc cuốc nhỏ, bảo vệ trước mặt Tả Thiếu Dương, hung tợn như hổ cái bảo vệ con:" Kẻ nào dám lên, ta giết ..."

Vừa nói tới đó người Miêu Bội Lan tê đi, toàn thân mềm nhũn, cuốc rơi xuống đất, nàng cố gắng quay lại, thấy Tả Thiếu Dương nhìn mình cười buồn bã.

" Ca ..."

Tả Thiếu Dương ôm lấy eo nàng, kệ xung quanh có vô số người, hôn khẽ lên cánh môi nhợt nhạt:" Lan Nhi, nàng đã hứa với ta rồi cơ mà, bất kể xảy ra chuyện gì cũng phải sống cho tốt, sống thật kiên cường."

" Chỉ Nhi và Tiểu Muội giờ này đã sinh rồi, cha mẹ đã già, Xảo Nhi còn nhỏ, không thể quán xuyến hết việc nhà, làm sao có thể thiếu nàng. Nàng không được làm chuyện ngu ngốc, nếu không ta chết rồi cũng không tha thứ cho nàng."

Miêu Bội Lan như chẳng nghe thấy, trái tim nàng rất nhỏ, bầu trời của nàng rất nhỏ, chỉ có trượng phu mà thôi:" Ca! Đừng, đừng bỏ thiếp lại một mình ..."

Tả Thiếu Dương bế xốc nàng lên, đi về phòng ngủ, đặt nàng lên giường, nói với Đỗ Minh theo sau:" Giúp ta chiếu cố tốt nàng ấy, nhớ chưa?"

Đứa bé mới bảy tám tuổi trịnh trọng gật đầu:" Tả thúc thúc, cháu đảm bảo, nếu a di có chuyện gì, cháu tự sát tạ tội."

Thằng bé thật thông minh, câu nói này của nó là sự ước thúc lớn với Miêu Bội Lan, có thể bảo vệ nàng bình an, Tả Thiếu Dương cảm kích xoa đầu nó:" Đa tạ cháu, nếu có kiếp sau, ta nhất định thu cháu làm đồ đệ."

" Sư phụ ở trên, xin nhận đồ nhi một lạy." Đỗ Minh nói xong quỳ xuống dập đầu liền mấy cái, rồi quay sang dập đầu với Miêu Bội Lan nằm trên giường, gọi một tiếng:" Sư nương."

Tả Thiếu Dương vừa mừng vừa buồn, kéo nó lên:" Con ngoan! Được, sư phụ nhận con làm đồ đệ. Tiếc là ta không có cơ hội dạy con nữa, thời gian qua ta viết lại không ít tâm đắc y học của mình, cất trong hộp Thương Hàn Luận. Bên trong ghi rõ cả lý luận và phương thuốc trị thi chứng, con nghiên cứu cho kỹ, nếu được thì chữa cho cả nhà Đỗ Kính, ta không muốn chữa, nhưng họ là người thân của con, đó là việc nên làm. Còn Lưu gia nữa, họ cũng là người vô tội. Nhưng sách đó học thuộc rồi thì đốt đi, trừ con ra, tuyệt đối không truyền cho bất kỳ ai khác. Nhớ chưa?"

" Vâng sư phụ, đồ nhi nhớ rồi." Đỗ Minh gật đầu:

" Ngoan, chỉ cần nỗ lực kiên trì, với sự thông minh của con, nhất định sẽ thành tài ..." Tả Thiếu Dương vốn định nói, y thuật chỉ là phụ trợ, chớ coi nó là nghề, nhưng cuối cùng lại thôi, không muốn hạn chế cuộc đời của đứa bé này:

Trên giường Miêu Bội Lan nghe thấy những lời đó, khóc muốn chảy máu, không ngừng gọi tên Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương cúi xuống, hôn lên gò má lạnh toát của nàng, ôn nhu nói:" Nhớ kỹ những lời ta nói, kiếp sau ta cưới nàng làm thê tử."

" Ca ~~!" Miêu Bội Lan gào một tiếng xe lòng, toàn thân nàng tê liệt, không thể làm được gì, nhìn Tả Thiếu Dương khuất dần trong tầm mắt:

" Tuyên chỉ đi!"

Đám thị vệ đứng sau lưng La công công công thấy y ngạo nghễ đứng đó, không quỳ tiếp chỉ, tức giận quát tháo, nhưng Tả Thiếu Dương không coi ra gì.

La công công phất tay, ra hiệu cho cả đám thị vệ im lặng, trải thánh chỉ ra, cất cao giọng tuyên đọc, nội dung không có gì, tuyên bố ba lần thẩm hạch, vẫn thấy tội của y không thể khoan thứ, lập tức hành hình.

" Được, chúng ta lên đường thôi." Tả Thiếu Dương đưa hai tay ra, nói với Trang lao đầu: " Vấy con gà ta nuôi đừng giết nhé, sân ở đây cũng rộng, cứ thả cho chúng sống, các ngươi còn có trứng mà ăn. Nếu không được nuôi thì mang tới tìm Chúc Dược Quỹ ở phường Thanh Long, nhờ ông ấy chăm sóc, ta hi vọng chúng có thể chết già."

Trang lao đầu rơm rớm nước mắt:" Tiểu nhân nhớ rồi, thiếu gia đừng lo."

La công công thở dài chắp tay:" Đắc tội rồi."

Tức thì có mấy tên thị vệ đi tới, đeo gông, xích, áp giải lên xe tù. Trong tiếng khóc xé lòng của Miêu Bội Lan, rầm rộ rời tử lao, đi tới pháp trường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận